Liệu em có thể yêu ai đó chân thành như đã yêu anh?
2014-04-24 01:16
Tác giả:
Rất rất muốn nói chuyện với anh nhưng chỉ sợ rằng có nhiều thứ sẽ vỡ òa trong lời nói ấy. Thà rằng cứ âm thầm chịu đựng nhìn anh vui đùa với người khác mà coi như không có em ở đó- giống như việc đã chịu đựng cảm giác ấy 3 năm qua. Viết rồi xóa, suốt 3 năm em đã tồn tại cuộc sống sinh viên vậy đó. Thích một người xa lạ, cùng một thế giới nhưng chẳng khác gì thuộc về hai thế giới khác nhau. Bên nhau nhưng chưa một lần nào mở lời trò chuyện cùng em. Khó chịu lắm chứ anh khi con tim không theo sự điều khiển của ý chí. Đâu ai muốn có sự tồn tại của tình cảm đơn phương, nhưng nỗi khổ đâu ai giải thoát được nó. Nó chen chúc, trà đạp sâu vào con tim yếu đuối này. Mỗi lần nhìn anh nó lại vỡ òa trong góc tối, rồi lại lu mờ đi, rồi lại vỡ tan… Cứ như vậy thành nỗi đau thầm lặng, nép kín trong góc nhỏ nhưng đau lắm, đau đến nỗi muốn nấc cũng không nấc thành tiếng nữa. Khuôn mặt ấy đến khi nào mới thôi không hiển hiện trong tâm thức em nữa đây, có khi nào không anh?
Em thích cái tên của anh, vừa đẹp lại tạo cảm giác dịu dịu. Nụ cười của anh, ánh mắt ấy. Nhiều lúc em vô tình chạm mặt với anh, anh nở nụ cười không hiểu ý là gì, mà em cũng không cần biết. Rồi lại mộng mơ, lại cho rằng anh quan tâm đến mình, nhiều lúc ảo tưởng đến quá mức, mơ mộng đến mối tình đẹp đẽ giữa em và anh. Nhưng mỗi lúc như thế là những lúc em tự thấy mình yếu đuối nhất vì giật mình tỉnh lại, chẳng bao giờ anh thuộc về em. Em yêu đơn phương, em đọc những blog về tình yêu đơn phương để xem có những ai đồng cảnh ngộ với mình, để tìm ra lối thoát.

Càng đọc, em càng nhận thấy đây là tình cảm khó có lối thoát nhất, nhưng nó cao cả và thiêng liêng biết chừng nào. Chung tình với một người không hề gì để ý đến tình cảm của mình, vẫn lặng lẽ dõi theo người ấy suốt bao năm nay. Có lúc cũng có sự rung cảm khác thoáng qua đó chứ, có khi là một tháng, vậy mà đến lúc mơ hồ rồi lại nhận ra anh vẫn là chàng trai đem đến cho em cảm giác bình yên bấy lâu nay rồi lại bật khóc cho duyên phận hẩm hiu, không thể bào chữa. Nhưng đừng ai hỏi em tại sao lại ngu ngốc đến vậy, em chỉ có thể nói được rằng lí trí em không điều khiển được tim em đâu.
Anh à, giữa chúng ta sắp có một khoảng trời bình yên rồi phải không, thời gian có khép lại khoảng lặng trong tim em không? Chúng ta sau hơn một tháng nữa thôi sẽ mãi mãi không gặp lại nhau nữa, em sẽ luôn cầu chúc mọi điều tốt đẹp nhất cho anh. Em sẽ không nói lời tạm biệt vì em chẳng là gì của anh, không có một chỗ đứng trong trái tim anh. Em và anh gặp nhau cũng chỉ là điều tự nhiên, và sự chia xa cũng chỉ là tự nhiên mà thôi. Em cũng sẽ không khóc, vì em có quyền gì đâu để khóc. Bạn bè thân thiết cũng không phải, người yêu thì càng không. Chúng ta chỉ mang danh là người cùng xóm trọ, chỉ thế thôi.
Vì yêu anh em đã viết nên những thứ lãng mạn của cuộc sống. Em không hiểu tại sao ngoài người thân và một số lí do khác, em lại lấy anh làm nguồn động lực của cuộc sống hiện tại. Có anh, em trở nên vui vẻ hơn, Có anh, em yêu cuộc sống hơn, em yêu sự trong lành, tinh khiết vào mỗi buổi sáng sớm. Yêu những cơn gió chiều nhẹ mát mẻ, yêu mê say không gian nhà thờ mỗi khi hoàng hôn buông xuống. Yêu ca hát, thích có cuộc liên hoan xóm trọ. Dường như với em, chỉ cần có anh ở gần, là em đã thấy hạnh phúc.
Hôm nay, cũng như những lần khác anh về, em lại trở nên buồn bã và bất lực. Em không dám quay mặt ra chào anh vì em không muốn nhìn vào mặt anh, em sẽ lại nhớ, rất nhớ. Trời cũng đang mưa kìa, lòng em cũng gợi cơn mưa hoài. Làm sao đây, em vẫn biết anh sẽ quay trở lại trong thời gian gần nhất, nhưng hình như mọi thứ tình cảm em dành cho anh, cũng như nhiều lần chờ đợi trong vô vọng nó sắp tan chảy hết rồi. Sắp có sự chia xa không bao giờ gặp lại giữa chúng ta nữa. Mỗi ngày thời gian một ngắn lại, biết đâu trong năm sau, em nhận được tin mừng của anh thì sao. Anh ra trường chắc sẽ đi làm rồi lập gia đình. Đó là qui luật tuần hoàn thôi, vòng xoáy cuộc đời mà. Cuộc sống của em không thuộc về anh và ngược lại.
Sau này, có lẽ kỉ niệm về anh là người mà em “yêu” chứ không phải là người em thích như bao mối rung động thoáng qua. Em đã yêu như chưa bao giờ hết yêu - tình yêu của em là sự khờ dại nhưng em vẫn chạy theo nó cho tới khi có bức tường ngăn cách, em vẫn gửi theo gió những lời thân thương nhất trao đến anh. Có khi nào em yêu được một người như em đã yêu anh nữa không?
• Thon Thon - thontieuhocdh…@...

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.


