Lá thư chưa dám gửi mẹ yêu...
2009-02-06 14:59
Tác giả:
Blog Việt - Thế là con đã rớt đại học rồi, con biết mẹ sẽ buồn vì con lắm, buồn lắm phải
không mẹ?!

Hình ảnh: Deviantart - DemonMath
Chiều nay, con về nhà, thấy mẹ ngồi lặng bên chiếc màn hình vi tính. Mẹ không làm việc, nhưng mắt cứ ngò vô hồn vào đó thôi. Tự nhiên, con thấy tim mình đau quá.
Ngày biết kết quả thi, con gái mẹ rớt với điểm số thấp không ngờ. Con tưởng như mẹ sẽ trách con nhiều lắm. Mẹ hi vọng vào con thế kia mà. Nhưng, mẹ không trách con, chỉ khẽ kéo tai con và nói ’’ Thế là đã biết cảm giác của sự thất bại rồi nhé, mẹ tin rằng từ đây con sẽ trưởng thành hơn’’. Rồi mẹ cười nhẹ, bẹo thêm con cái nữa... Nước mắt con chỉ trực tràn mi...
Ngày đưa con đi thi, ánh mắt mẹ cứ long lên tin tưởng. Vẫn nhớ lời mẹ nhẹ nhàng ’’Mẹ tin vào con gái mẹ’’. Phải ! Con cũng tin vào con, tin vào sức học của mình con có thể hiên ngang bước vào cách cửa của một trường đại học đầy danh vọng. Nhưng, cái đấy có nghĩa lí gì với con đâu khi đó không phải là điều con mong muốn. Mẹ, mẹ có biết con gái mẹ mong muốn gì không ?!
Cuộc sống không có ba từ nhỏ đã tạo cho con thói quen ’’sống chỉ cần mẹ’’. Mẹ là khát vọng, là ước mơ, là tương lai, là đôi cánh để con có thể bay cao, là nơi con ngả đầu, là chốn để quay về, là chính bản thân con. Với con mẹ là... Niềm hi vọng không bến bờ, à chân trời mà phía sau đó là mặt trời đang mọc, là mầm sống đang trỗi dậy trong lòng đất, là giọt sương mỗi sớm mai, là ánh mặt trời rực rỡ...Và khi mẹ nắm chặt tay con, là khi con nắm chặt cả thế giời trong tay mình...Con đã ước mơ, hái những ánh sao trời và đặt chúng dưới chân mẹ.
Không như các bạn cùng lứa tuổi, thần tượng nào ca sĩ, nào diễn viên, nào anh chàng đẹp trai, mà thần tượng của con là Mẹ!
Vâng! Vậy nên, ngay từ khi còn rất nhỏ, con đã ao ước lắm được trở thành một người phụ nữ như mẹ, thông minh và can trường. Cũng như bao người khác, con không che giấu niềm ngưỡng mộ với mẹ của mình. Con ước được thành người như mẹ ngay cả trong giấc mơ...
Lớn lên một chút, càng tự hào khi ai cũng khen con giống mẹ, thông minh và xinh đẹp. Con nuôi ước vọng vào học một trường đại học danh tiếng của ngành Y, rồi trở thành một bác sĩ tài ba, nhân hậu như mẹ. Và mẹ đã hạnh phúc ôm xiết con vào lòng , nước mắt lặng lẽ rời khi nghe con bày tỏ nguyện vọng của mình.
Con mang trong mình khát vọng bỏng cháy về tương lai, sự nghiệp. Con mơ ước một ngày đi tu nghiệp ở nước ngoài về, trở thành một bác sĩ giỏi, cứu giúp trăm dân. Con đã lớn lên trong tình yêu thương của mẹ, trong sự quý mến của bà con tròm xóm, trong sự kiêng nể và yêu quý của bạn bè, thầy cô...Con chưa bao giờ thôi là niềm tự hào của mẹ, cũng như mẹ chưa bao giờ bớt đi ánh hào quang trong con.
Vậy, điều gì đã khiến con thi rớt đại học?!
Có lẽ, cuộc sống sẽ mãi như thế... nếu không có một ngày...
Con không biết đó có phải là định mệnh hay không. Nhưng, mẹ ơi, nếu được một lần quyết định, con sẽ gọi đó là ngày định mênh. Ngày định mệnh đã đưa con đến với ước mơ thực sự của đời mình, rời xa ánh hào quang mà còn vẫn nhầm tưởng nó cũng dành cho con.....
Đó là một ngày vô cùng tuyệt vọng với con. Con tận mắt chứng kiến người mẹ nhân hậu, người mẹ vĩ đại của mình đang... hận tiền hối lộ của một bệnh nhân. Đáng buồn thay, đứa bé mang bệnh ấy lại chính là người bạn học cùng lớp với con. Nhà nó rất nghèo, ba nó gà trống nuôi con. Còn nhớ ngày trường tổ chức tham gia phong trào ’’lá lành đùm là rách’’, con đã tự hào biết bao khi mẹ cho một khoản tiền đủ lớn_ ít nhất là với con lúc ấy để giúp đỡ các bạn. Vẫn nhớ như in lời mẹ nói ’’Sống trên đời cần có một tấm lòng’’. Mẹ ơi, con có sai không khi chứng kiến sự lầm lỗi của mẹ ?!
Chạy thật nhanh ra khỏi bệnh viện, con chỉ còn biết mỗi việc để mặc nước mắt rơi không ngừng. Bầu trời là mẹ bấy lâu nay giờ sụp đổ tan tành. Con cứ mong đó không phải là sự thật, đó chỉ là do con hoa mắt nhìn nhầm. Nhưng, không, đó là mẹ của con, chính là mẹ của con...’ Anh cảm ơn tôi thế này? Thôi, cũng được. Nhưng, lần sau thế này là không ổn đâu đấy!’’ Ôi....mẹ của con!
Con đã tình cờ nghe được những điều mẹ nói, tình cờ nhìn thấy những đồng tiền mẹ nhận khi đứng nép bên cửa phòng, định bụng khoe mẹ kết quả đạt giải nhất môn toán toàn miền bắc. Nhưng rồi, con đã không dám bước vào... Mẹ ơi, trong số những đồng tiền đã nuôi con khôn lớn, có bao nhiêu đồng tiền như thế?!
Từ hôm ấy, con gần như ít nói hẳn. Con biết mẹ cảm nhận thấy cái khác nơi con, nhưng có lẽ mẹ đã không hiểu được điều con đang nghĩ. Ừ, thì con có nói gì về chuyện ấy với mẹ đâu. Con đã không hỏi lí do vì sao mẹ lại thế, không một lời nhắc đến chuyện...đã qua...
Nhưng hình ảnh ấy cứ bảm riết lấy con, nó không có ý định buông tha con cho đến cả những giây phút này. Nếu con không nói ra, có lẽ mẹ sẽ không bao giờ biết vì sao con lại làm như thế...ba điểm 2 cho ba môn thi đại học. Trong khi các bạn khác cặm cụi với số kiến thức mình có được trong suốt 12 năm trên ghế học đường, thì con ngồi đếm thới gian nhỏ giọt. Trong khi các bạn bạn cố gắng phô trương kiến thức trên trang giấy để thể hiện mình và khao khát đạt vinh quang , thì con lúc ấy không biết mình đang thực sư mong ước điều gì. Tất cả với con như rơi tỏm vào khoảng không vô vọng, khi hình ảnh chiếc áo trắng của mẹ nhuộm đầy những mầu nâu đen mà con không rõ...Giây phút ấy, con thấy lòng hừng hực sự quyết tậm. Chỉ có điều, sự quyết tâm ấy là...để con có ngày hôm nay ngồi viết những điều này lên trang giấy...
Đến lúc này đây, con vẫn không biết mình có sai không khi làm như vậy. Con đã đánh đổi được gì ngoài những giọt nước mắt lăn trên má mẹ lúc vắng con?! Mẹ ơi, con không tự hào về điều đó, con không tự hào khi để tuột đi niềm hi vọng không bờ bến của mẹ vào con. Con hụt hẫng khi xẻ niềm vui với các bạn đến ngày nhập học. Con lang thang một mình khi bao người hành trang lên đường cho một cuộc sống mới với ánh nhìn tin tưởng ấm áp của gia đình. Con thấy lòng trống rỗng khi nhìn những cuốn sách nằm ngay ngắn trên bàn. Bao năm qua, con say sa cho lí tưởng gì?!
Có phải thời gian quá ngắn để cho con kịp suy nghĩ phải sai? Có phải nếu cho con làm lại, con sẽ không làm thế? Con không biết, không biết nữa mẹ ạ. Vào chính giây phút này đây, giây phút ngồi viết những dòng này, con vẫn thấy một chút gì nuối tiếc. Phải, chỉ là nuối tiệc thôi, không phải sự hối hận. Con thấy tiếc cho sự không thành thật của mình, thấy tiếc cho niềm tin mẹ trao cho con, thấy tiếc cho hành động bồng bột not nớt ấy. Có bao người sẽ thông cảm cho con khi làm nước mắt mẹ rơi hả mẹ?!
Nhớ lại những ngày con rè rặt cả trong việc cầm những đồng tiền mẹ đưa, chỉ bởi không biết đồng tiền nào con tiêu xứng với những chữ ’’ Lương y như từ mẫu’’. Con đau khổ vì cứ phải tự dằn vặt mình, trong những đồng tiền nuôi con khôn lớn, có bao nhiêu đồng tiền thấm mồ hôi, nước mắt và máu của những người dân cùng cực. Con hận… Giá như con cho mình được một lí do gì để mẹ có quyền làm thế ... Giá như... nhưng không thể...
Ai đã trao cho con một trái tim biết yêu thương, căm giận?! Ai đã dạy con biết cảm thông, chia sẻ với những người không cùng cảnh ngộ? Ai đã khuyên con sống trên đời điều cần nhất là phải có một tấm lòng?! Là mẹ đó, mẹ ơi. Mẹ đã dạy con tất cả, và để rồi chính mẹ lại lấy đi của con tất cả những điều ấy. Con có quyền gì được giận mẹ không?!
Rồi ngày con làm hồ sơ, mẹ nhìn con đầy mãn nguyện. Mẹ nói, con là niềm tự hào nhất trên đời của mẹ. Đêm đó, con đã khóc thật nhiều. Con không dám nói sau những điều ấy, con vẫn còn lòng khao khát vinh quang về ngành Y, vẫn còn niềm tự hào khôn cùng vào mẹ, vẫn còn trái tim mơ ước được thành người phụ nữ can trường, nhân hậu như mẹ của con. Nhưng, từ nơi sau thẳm cõi lòng mình, ước mơ được cứu giúp mọi người vẫn cháy như một tình yêu không tắt.
Rồi giây phút những tiếng trống báo hiệu hết giờ vang lên, nước mắt con cứ rơi không ngừng. Thầy cô lắc đầu ngán ngẩm, các bạn thi cố gửi lại ánh nhìn cảm thông. goài kia, mẹ háo hức đợi chờ...Con ngồi tụt lại nơi phòng thi nức nở. Con không biết, mình còn mơ ước nào hơn thế?
![]() |
| Hình ảnh: Deviantart - aLemonia |
Giá như con có đủ lòng dũng cảm để lên tiếng. Giá như con có đủ can trường để hỏi mẹ, mẹ có còn nhận những đồng tiền đó nữa không... Giá như con có thể để mẹ biết nỗi lòng con kính trọng mẹ đến nhường nào...Tim con đau lắm, mẹ ạ.
Nếu đọc được những dòng này, mẹ có làm thế nữa không hả mẹ? Nếu mẹ biết, con gái mẹ khao khát được cống hiến mình cho xứng với những ân từ ’’ Lương y như từ mẫu’’ đến nhường nào, mẹ sẽ nói gì với con?! Mẹ ơi, mẹ mãi vẫn là người mẹ dịu dàng nhân hậu nhất trên đời của con. Nhưng, con còn muốn, mẹ là người thầy thuốc dịu dàng, nhân hậu của tất cả các bệnh nhân... Trái tim con đang là một con bệnh, và chỉ có hơi ấm từ trái tim mẹ mới chữa khỏi được cho nó. Nhưng, đó phải là hơi ấm từ một người mẹ, một người thấy thuốc có trái tim trắng trong như mầu áo.
Những tháng ngày ngắn ngủi vừa qua con chợt nhận ra, hạnh phúc không phải những ánh hào quang chói lóa trên đầu. Hạnh phúc là những gì bình dị cho mình cảm giác bình yên. Con không biết, bao người có được cái cảm giác bình yên, thanh thản với cuộc sống nhiều bon chen xô lấn này. Nhưng, mẹ ơi, hãy cứ yêu thương cả trái tim mình...
Con sẽ không từ bỏ ước mơ của con. Chính mẹ đã dạy cho con biết ước mơ và biết không bao giờ từ bỏ ước mơ. Con sẽ là một người thầy thuốc xứng đáng với những gì trái tim con trao gửi hôm nay. Con sẽ làm trong lại mầu áo của mẹ mình. Và mẹ có thấy không, ngoài kia, bình mình lại lên, rực rỡ. Ngày mai sẽ khác ngày hôm nay, nên con nhất định sẽ làm cho ngày mai tốt hơn ngày hôm nay...
Mẹ đừng giận con mẹ nhé. Giờ con đã biết, không vấp ngã trong cuộc sống là một điều tốt, nhưng vấp ngã mà đứng dậy đi vững vàng lại là một điều tốt hơn nhiều. Con đã thấy mình lớn lến nhiều lắm. Và mẹ chính là người đã trao cho con sức mạnh ấy.
Mẹ.
Mẹ có biết con mong muốn gì không ?!
Con mong mình được trở thành một người phụ nữ như mẹ.
Con mong mình được cống hiến mình như mẹ.
Con mong mình được yêu mẹ như mẹ đã yêu con.
Và... con mong nhất, mẹ hãy sống đúng như con người mẹ_ Người đã trao con một trái tim như ngày hôm nay...
Hãy để con được soi vào mẹ, mẹ nhé...
Hãy nắm tay con, để con có sức mạnh bước tiếp những nấc thang cuộc đời khó bước...
Và....
Mẹ có biết...
Mẹ là gì trong trái tim con không ...?
Mẹ...
Là tất cả những gì con mong muốn nhất !
Ho ten: vo thi thanh thao Ho ten: Trần Năng Ho ten: Bùi Ngọc Khải Ho ten: Nguoi_traduong Ho ten: nguyen phong lan Ho ten: zzzzzzz Ho ten: hồ minh cành Ho ten: NTN Email: caovan60@yahoo.com Ho ten: vui tre Ho ten: vui tre Ho ten: ĐPV Ho ten: Mai Hải Ho ten: Nguyên huy Hùng Ho ten: Khanh Duong Ho ten: Trần Thại Tố Hoa Ho ten: bienvang |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.


