Kí ức tuổi thơ
2022-07-03 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Trong những kí ức nhập nhoạng, tôi hay nghĩ về những bãi biển, những quả thông nhỏ xíu, những bát đậu hũ thơm thơm nóng nóng, mà đứa nào cũng ăn vội chưa tận hưởng hết vị ngon.
***
"Nếu sau này Bi lớn Bi muốn làm gì?". "Em muốn xây một lâu đài thật là to, to ơi là to để sáu đứa chúng mình sẽ cùng vào ở. Như thế mình sẽ được chơi với nhau mỗi ngày phải không chị?". “Đúng rồi em, như thế mỗi ngày mình sẽ được gặp nhau, rất nhiều, rất nhiều.”
.jpg)
Con người ai cũng có những tuổi thơ, tạo thành những nếp gấp êm đềm trong tâm trí, những nếp gấp ấy mắc lại ở một khúc nào đó trong kí ức, để rồi khi có ai đó vô thức chạm vào, nó sẽ bùng nổ vô cùng mạnh mẽ như những đợt sóng. Những cơn sóng ấy sẽ lan vào mọi ngóc ngách trong tâm hồn, đánh thức những giọt lệ còn đang say ngủ, thức dậy để tuôn trào.
Tôi cũng có một tuổi thơ như thế, tuổi thơ bên những chị em họ của mình, những người mà cho tới giờ tôi vẫn thấy là những mối duyên mà cuộc đời đưa đẩy không dễ gì có được. Sáu đứa chúng tôi là những đứa cháu đầu tiên trong đại gia đình nhà ngoại, phải rất lâu sau, những đứa cháu khác của ngoại mới cất tiếng chào đời nên chúng so với chúng tôi chênh lệch rất nhiều tuôi, và có thể nói cũng chính vì thế lúc nào chúng tôi cũng quấn quýt bên nhau. Chi và Quy là hai chị lớn nhất, con của dì Ba, tới tôi và nhóc Mon, cuối cùng là hai nhóc Linh và Liêm, con dì Năm. Chúng tôi lớn lên bên nhau qua những mùa hè nóng cháy và những tình cảm ấm nồng vốn có của miền quê, độ tuổi cũng sàng sàng nhau nên những câu chuyện cũng khiến chúng tôi thiết thân qua năm tháng.
Tuổi thơ của chúng tôi là tuổi thơ với những triền cát trắng, với những buổi tắm sông, những hôm theo ông ngoại đi chận vịt và cả những lúc ôm nhau ngủ mê mệt sau những chuyến đi dài. Trong vô thức, khi mở mắt ra mỗi sáng ngày, tôi đều thấy họ, bởi lẽ ngày đó, nhà ngoại và nhà dì cậu đều ở san sát nhau thành một khối, nên chỉ cần mở mắt ra là chúng tôi đã tìm nhau, chỉ khác chăng ở trường đứa này đứa kia, chia ra thành từng lớp.
Tôi yêu màu cát trắng. Đó là nơi sáu cô bé hào hứng nói với bà ngoại:
- Hôm nay lũ con sẽ xung phong mang cơm cho ông ngoại, bà ngoại cứ ở nhà đợi tin tốt của lũ con.
Lúc ấy bà ngoại lại cười phì phì:
- Gớm tụi bây. Cái chi mà mang cơm cứ như đi oánh giặc, tin tốt với chả tin xấu.
Thế nhưng ngoại cũng thảo tay xới cơm thật nhanh cho đám trẻ hãy còn đang hăng hái. Nhưng bữa nào mà tụi tôi đi thì chắc hẳn bữa ấy ông sẽ đói vì ngoại sợ chúng tôi mang nặng nên thể nào cũng xới ít. Sẽ chẳng quên được lúc cát trắng bay tít mù, đám trẻ vẫn bấm chân xuống đất miệng cứ bảo nhau: “Sắp tới rồi, sắp tới rồi", chẳng khác chi ngoại nói, cứ như đang đương đầu đánh giặc vậy. Còn nhớ có bận cũng là mang cơm cho ngoại, lúc ngoại ăn cơm, cả đám kéo nhau lên cái ghe đòi đua, phỉ phui thế nào cái ghe lật nhào té ùm xuống nước, suýt chết. Ông ngoại chưa kịp mắng thì cả đám đã ôm nhau khóc tu tu, mếu máo: “Tụi con tưởng chết rồi chứ. Chết rồi thì sao mà gặp ngoại được nữa". Thế là ngoại bật cười chẳng nỡ xuống tay.

Ngày còn bé, đại gia đình chúng tôi rất thích đi chơi cùng nhau. Thưở ấy cái cub 86 còn là đế vương, mỗi gia đình nhỏ là chất ba, chất bốn đèo nhau trên một chiếc xe, các dì các cậu chưa vợ chưa chồng, còn nhỏ thì lại cùng đèo nhau trên xe khác, cứ thế cả gia đình ngoại cùng nhau đi chơi, cũng chỉ là những nơi gần thôi nhưng cả gia đình bên nhau thì hóa niềm vui là tất cả. Thi thoảng lần dở những bức hình đã bám bụi thời gian, tôi vẫn hay phì cười. Có khi đó là lúc sáu đứa chúng tôi cheo leo trên một tảng đá to, ở chùa Hang cho các dì thi nhau chụp ảnh. Khi thì chúng tôi thi nhau ăn đậu hũ nóng đến phỏng cả miệng rồi ngồi khóc đổ tất cả lỗi cho chị Chi, và chị, cứ như một chị lớn, miễn cưỡng nhận lỗi về mình. Trong những kí ức nhập nhoạng, tôi hay nghĩ về những bãi biển, những quả thông nhỏ xíu, những bát đậu hũ thơm thơm nóng nóng, mà đứa nào cũng ăn vội chưa tận hưởng hết vị ngon.
- Chị ơi, dì Chín đã đi lấy chồng rồi, có khi nào chị cũng đi lấy chồng rồi bỏ tụi em ở lại không? - Nhóc Linh ngây ngô hỏi chị Chi, nhưng câu nói đó cũng làm cả lũ thành nút thắt.
- Không đâu, chị đi rồi thì ai sẽ lo cho mấy đứa, ai sẽ chơi cùng mấy đứa? Đâu phải ai cũng chịu được lũ quỷ bây.
Và chẳng hiểu vì sao tụi tôi lại lấy đó làm hãnh diện. Thế nhưng bẵng đi ít lâu chị đi lấy chồng, lấy chồng đương độ tuổi khá sớm bỏ lại cả lũ chúng tôi vẫn còn ngơ ngác nhìn với lời hứa năm nào giờ phút chốc bỗng trở thành một khoảng không màu trắng. Cái Linh, Liêm và nhóc Mon đứng khóc tu tu một cách vẩn vơ, tôi ngơ ngác nhìn còn chị Quy, có lẽ là người buồn nhất khi phải xa chị ruột của mình để tiễn người về một miền xa xứ. Cái Linh đánh bồm bộp vào tay cô dâu trong tà áo đỏ:
- Chị đã hứa mà, chị đã hứa mà.
Chị chỉ cười trong nỗi buồn nào đó dấu yên không rõ, còn tụi tôi, ôm nhau khóc đến độ trăng tàn. Và rồi chị đi, tất cả bỗng trở thành kí ức buồn, nhưng trẻ con mà, quên mau theo năm tháng, chúng tôi còn năm người. Chị Quy bỗng chốc lên ngôi thành chị cả. Tuổi thơ nhanh chóng được lấp bởi những phút êm đềm và cũng vô cùng dữ dội. Tôi chẳng thể quên được ngày lũ nhỏ xóm bên ăn hiếp nhỏ Linh, hôm ấy tôi bận đi học. Vừa về tới nhà, đã thấy bốn người còn lại: Linh đang đứng khóc tu tu, miệng cứ luôn: “Đừng đánh nữa chị ơi, chị đau rồi kìa, đau rồi kìa". Tay em nắm chặt tay chị Quy đang ngồi phịch dưới nền nhà, tóc tai, mặt mũi đầy vết cào cấu. Mon và Liêm đang thở hì hục, tôi vội quát:
- Đánh nhau đấy à? Đừng nói với em là đánh nhau đấy nhé?
Lúc này Liêm và Mon mới òa khóc ôm lấy tôi, còn chị Quy vẫn mím chặt môi, ngồi im bất động, tôi thấy chị như đang chịu đựng lắm vậy. Lúc này, tôi lại chỗ chị, ôm lấy chị:
- Chị à, chị đau lắm phải không? - thì chị òa lên khóc như trẻ con. Ừ nhỉ, chị vẫn là trẻ con mà, chỉ có điều, chị đang cố gồng mình chịu đau vì giờ mình là chị cả, là "chị" của cả đám chúng tôi mà thôi. Và có lẽ hôm ấy người lớn trong nhà cũng chẳng hiểu tại sao năm đứa lại ôm nhau mà khóc như vậy.
.jpg)
Tôi lên cấp ba hạnh phúc mối tình đầu, đêm của chị em tôi trở thành những hôm ôm những con gấu nhỏ ra trước khoảng hiên mát mẻ nằm ngắm trăng:
- Thế là Ga đã yêu rồi đấy.
- Yêu rồi, yêu rồi, chị Ga mà yêu rồi thì có bỏ tụi em hông?
- Bỏ thế nào được, tinh tướng, vớ vẩn.
Nhưng mối tình đầu thường khó vẹn toàn, lúc kết thúc nước mắt tôi chẳng tuôn mà lũ nhỏ thì ôm tôi khóc ra rả. Tôi còn nhớ ngày đó, khi tôi về nhà, chỉ vỏn vẹn một câu:
- Kết thúc rồi, về lại độc thân nhé.
Cả đám ngơ ngác nhìn tôi. Bỗng Liêm, con bé nhỏ nhất chìa ra cho tôi mấy quả vả vừa hái trộm được đằng vườn nhà bà Ngọc:
- Vả em vừa hái, cho chị tất, chấm muối ớt thì chỉ có tuyệt cú chị ơi.
- Bây cho chị Ga vải làm gì, chị ăn mấy quả chùm ruột này nè, ăn cái này mới nhất cú chị ạ.
Nhìn chúng nó tranh giành nhau an ủi tôi, chị Quy lại vỗ vỗ vai tôi, tôi bật cười quên cả nước mắt. Thế nhưng bẵng đi mấy năm, gia đình dì Năm chuyển lên phố ở, bé Linh, Bé Liêm cũng gạt nước mắt chào lũ chúng tôi mà đi, tuổi thơ bỗng chốc trở thành những vết chấm màu đỏ trong cuộc đời tụi nó. Tôi buồn hiu hắt với những gì còn lại, thấy trong lòng có những kí ức khó quên, cứ tự đi tìm những câu trả lời cho riêng mình mà chẳng rõ. Rồi tôi cũng lớn, bôn ba trước sóng gió cuộc đời, thời gian còn lại chẳng mấy khi ở nhà, về quê thì chỉ còn là những lần đếm trên đầu ngón tay. Đám cưới chị Quy, ở xa, chẳng ai trong chúng tôi dự được, chỉ gửi cho nhau những lời chúc, những phong thư dạt dào nỗi nhớ.
Nay vì rỗi, tôi về quê, trên con đường làng ngày ấy chỉ còn có mỗi tôi đang cô độc bước tiếp, tôi chợt nhớ tới chị Chi, chị Quy, bé Linh, Liêm và cả nhóc em của tôi. Chắc giờ này những người ấy, dù ở phương nào cũng sẽ chẳng thể nào quên được tuổi thơ đầy ấm áp ngọt ngào, và chắc cũng như tôi, bất giác một phút nào đó, sẽ chợt nhớ nhau, nhỉ?
© Lê Hứa Huyền Trân - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Ai cũng có tuổi trẻ và câu chuyện của thanh xuân | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.






