Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hoài niệm Tết tuổi thơ

2013-01-29 11:55

Tác giả:



Bài dự thi Tết trong tim tôi - Để bình chọn bài viết này mời bạn để lại bình luận, phản hồi cuối bài viết!

Ở xóm trọ một mình vào ngày cuối tuần của năm cũ, tự nhiên nó cảm thấy trống vắng hơn bao giờ hết. Ngồi bậc cửa, nhâm nhi tách café và miên man suy nghĩ, nó nhớ tới con bạn thân. Nhớ lời than “Giá được về Việt Nam ăn Tết” mà tối qua nó và con bạn online chat tới khuya. Tự nhiên nó thương con bạn quá. Bảy năm rồi không được hưởng cái không khí Tết ở quê nhà. Bảy năm xa quê khiến con bạn của nó chững chạc hơn, trưởng thành hơn và nỗi cô đơn cũng đọng lại.

Bất giác như nhớ ra điều gì nó bỗng mỉm cười. Ký ức như một thước phim quay chậm đang sống lại trong nó. Nó và con bạn gọi là “chí cốt” cũng không hẳn, “thanh mai trúc mã” lại càng không. Ngày ấy, nó là đứa ngồi bàn trên, còn con bạn ngồi bàn dưới. Nó biết con bạn vì hay quay xuống mượn thước kẻ và vì quý đứa em gái lanh lẹ của con bạn khi nó “sinh hoạt sao” lớp đứa em theo học.

Mối liên hệ giữa tụi nó là cái đầm nước trong vắt sau ngôi nhà xinh xắn của con bạn. Cái đầm nước là nơi mọi người tẩy rửa những bụi bẩn, những vận đen của năm cũ còn sót lại và cầu mong phúc lành, may mắn cho năm mới. Với một đứa bé lớp 6, gầy gò, bé xíu như nó, việc chen lấn một chỗ thuận lợi, ít người để ngồi giặt hàng chậu đồ chuẩn bị cho ngày Tết là một điều thật khó khăn. Và như một điều hiển nhiên, nó “nhờ vả” nhà con bạn.

Nó thích thú khi được một mình một vương quốc trong cái đầm nước sau nhà ấy. Ngồi trong đó, nó say sưa quan sát mọi thứ xung quanh. Trong mắt nó, mọi thứ vô cùng mới mẻ, háo hức. Không khí những ngày giáp Tết thật nhộn nhịp. Tiếng mọi người râm ran gọi nhau đi cắt lá dong về gói bánh chưng, tiếng trẻ con nô đùa rộn góc trời. Góc đầm nước bên này, tiếng vò quần áo loạt xoạt, tiếng giũ nước lõm bõm. Góc bên kia, những bó lá dong xanh non được rửa sạch và xếp ngay ngắn, sẵn sàng chờ đến lượt mình để trở thành những chiếc bánh chưng xinh xắn, vuông vức. Tiếng nói, tiếng cười đùa tưởng chừng như không dứt.



Xa xa, nó nghe đâu đó có tiếng pháo diêm lét đét. Pháo diêm với bọn trẻ con như nó là một thứ chơi khá xa xỉ. Để có pháo, phải có nan hoa xe đạp, diêm và một chiếc đinh to. Diêm được nhét vào nan hoa sao cho khi đinh ép xuống thật khít, không tạo khoảng trống. Sau đó là nén mạnh. Sức nén càng mạnh thì tiếng nổ càng lớn. Với bọn trẻ như nó, kiếm được nan hoa xe đạp để làm pháo trong những ngày tháng xe đạp là phương tiện đi lại duy nhất thì chẳng khác nào “mò kim đáy bể”. Nếu không vì chậu đồ giặt thì có lẽ giờ này nó đã theo các anh đi chơi pháo diêm rồi. Nó lắng nghe tiếng nổ xa dần, xa dần mà nuối tiếc.

-Hòa ơi, ra đây xem, đẹp không này.

Những quả bóng được nó thổi ra từ chậu xà phòng thi nhau bay lên. Qua làn nước trong vắt, chúng được nhân lên làm đôi, lấp lánh nhìn thật đẹp mắt.

-Mày không giặt nhanh lên, tay tím hết cả vào rồi còn ngồi đó nghịch.

-Nhưng cái chăn nặng quá, mày vắt cùng với tao.

Thế là hai đứa cùng quay ra vắt. Mỗi đứa túm một đầu chăn rồi ra sức cuộn tròn, vắt kiệt nước. Với sức lực của hai cô nhóc 12 tuổi thì vắt được cái vỏ chăn là cả một kỳ tích.

-Sao mẹ mày không giặt mà để mày đi? – Con bạn nhìn nó ngơ ngác hỏi.

-Nhà tao cuối năm nhiều việc nên mẹ bảo tao làm. Giặt được chậu đồ, Tết bố mua cho tao cái váy mới đấy – Nó cười mãn nguyện lắm.

Nó nhớ tới cái váy nhung đỏ bố mua cho nó hồi lớp 4. Cái váy nhưng hơi trẻ con nhưng nó chết mê chết mệ. Lần nào đi học nó cũng bảo mẹ lấy cho bằng được để mặc. Năm nay,lớn rồi, nó đã biết đỡ đần bố mẹ việc nhà. Nó đi giặt đồ cho mẹ để Tết lại được bố thưởng váy.
    
-Thích nhỉ, tao cũng muốn có váy mới để đi chơi Tết.
    
-Mày bảo bố mua cho.
    
-Ừ, để tao bảo bố. Tao xin đi chợ Tết với bố.

Tết trong mắt bọn trẻ con như Hòa, như nó là bánh chưng xanh, là quần áo mới, là pháo nổ rình rang, là cảnh mọi người ríu rít dọn dẹp nhà cửa, gặt giũ những món đồ cũ và được bố mẹ cho đi chợ Tết là một niềm vui không tả xiết.

Nhưng có lẽ thích nhất với bọn trẻ con ngày Tết là được nhận tiền mừng tuổi của gia đình. Những ngày học cuối năm, lớp nó đã rộ lên phong trào đi mua lợn đất để đựng tiền mừng tuổi. Rồi sau Tết so sánh xem đứa nào được nhiều tiền hơn. Tự nhiên, nó nhớ lại những tờ tiền cũ. Nhớ lại cái thời Ngân hàng nhà nước mới phát hành tiền xu. Đó cũng vào dịp cuối năm, cuối năm 2003, khi nó và con bạn học lớp 9. Nó nhớ cảnh cả lớp náo nức xếp hàng chen nhau để đổi cho bằng được những đồng tiền xu mới. Niềm vui rạo rực khi đứa đầu tiên được cầm trong tay những đồng xu mới toanh, lấp lánh.

Rồi nó và con bạn chính thức xa nhau. Con bạn của nó theo gia đình sang định cư bên đất nước mặt trời mọc xa xôi một năm sau đó. Mọi liên hệ của tụi nó đều qua những cánh thư, Những cánh thư dày lên theo nỗi nhớ. Rồi những cái Tết xa nhà khiến con bạn của nó xa lạ dần với Việt Nam. Đôi lúc nó tự hỏi, liệu có phải vì cuộc sống bên đó khác xa quá nhiều hay không mà những người bạn của nó cứ lạnh lùng dần đi. Những lo toan bộn bề của cuộc sống khiến cho bạn bè nó không còn háo hức mong chờ ngày Tết. Còn nó, nó vẫn mong chờ lắm cái Tết về với gia đình. Cái Tết mang hương vị đặc trưng “rất Việt Nam” trong lòng nó.

Một mùa xuân nữa lại đến. Mùa xuân mang theo hương vị Tết quê nhà. Nhờ gió gửi tới những người bạn của nó chút hương vị quê hương. Nhờ nắng gửi tới bạn phương xa chút ấm áp. Mùa xuân mới với những hy vọng mới. Mong cho yêu thương luôn đong đầy, niềm tin luôn son sắt, mong nguyện ước thành công và bình yên mãi nơi tâm hồn!

Để bình chọn bài viết này mời bạn để lại bình luận - phản hồi cuối bài viết!



Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn
.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top