Hãy đưa tay đón lấy ánh mặt trời
2015-06-22 09:28
Tác giả:
Nghe bài hát "Một ngày bình yên" (Tam ca Áo Trắng)
"Hãy đưa tay đón lấy mặt trời, đón lấy nụ cười, đón lấy cuộc đời".
Ai đó đã nói thế này: "Cuộc đời nở hoa bằng những nụ cười". Cuộc đồi có lúc vui, có lúc buồn nhưng thật vô nghĩa nếu nụ cười không xuất hiện trên môi mỗi con người. Bạn có biết chăng tôi sinh ra trong cái chớm lạnh của những ngày cuối thu, có lẽ bởi tôi cảm nhận được nó ngay từ khi mới chào đời nên tôi yêu cái lạnh đó vô cùng. Gió thổi, cảm giác buồn luồn lách qua tâm hồn khiến ta muốn khóc, không mất gì mà thấy tiếc hư vô, không vui, không buồn, không cảm giác, nét mặt lạnh lùng như cái lạnh của những ngày chớm đông.
Chẳng hiểu sao tôi muốn một mình, ngồi trong câm lặng nghĩ về dáng ai - một người bạn - một người thân - một người mới quen. Tất cả hiện lên trong tâm trí, trong suy nghĩ cùng với những kí ức buồn vui. Nếu không có"nụ cười" có lẽ giờ đây tôi chỉ là bức tượng vô hồn, trầm cảm, để mặc cái lạnh quấn đi tất cả sự ấm áp, nồng nhiệt của một con người. Điểm mạnh của một con người không phải là nước mắt, lệ tuôn làm mềm yếu con người mà thôi.
Một người theo nghệ thuật hội họa ắt phải biết sử dụng màu. Gam màu mạnh tuy làm chói mắt nhưng nếu biết sử dụng một cách hài hòa, luân chuyển dần dần thì bức tranh sẽ trở nên dịu dàng, linh hoạt và lôi cuốn người xem. Con người cũng vậy. Một con người mạnh mẽ đâu phải là con người độc ác, một con người dịu dàng chắc hẳn phải người hay?

Cuộc đời là một màn kịch do mình và nhiều người khác dựng lên. Cuộc đời không hoàn hảo, màn kịch không hoàn hảo bởi con người không hoàn hảo. Vì cuộc sống đôi khi con người vờ quên đi tất cả, vì cuộc sống đôi khi con người trở nên tốt đẹp hay xấu xa. Đó là ở họ. Một người ác có chăng ác suốt đời? Một người hiền có chăng không một lần nổi cáu? Trách sao được con người, trách sao được cuộc đời... thông cảm cho người khác cũng là thông cảm cho chính mình bởi cuộc đời được sưởi ấm không chỉ bằng ngọn lửa của trái tim nhân hậu mà còn cần lắm ở những nụ cười. Một nụ cười vốn liếng tuy nhỏ bé nhưng lại sinh lợi nhiều, nó làm giàu cho người đón nhận đó mà không làm cho kẻ trao tặng nó phải nghèo đi.
"Hãy dang tay ôm lấy mặt người, ôm lấy nụ cười, ôm lấy cuộc đời, thấy giấc mơ bình yên, về bên mình".
Không ai nghèo đến nỗi không thể mỉm cười một lần trong ngày, cũng chẳng ai đủ giàu để sống suốt cuộc đời mà không cần những nụ cười của bạn bè, của người thân.
Cuộc đời luôn là những chuỗi nối tiếp mà không có hồi kết, đau khổ qua đi, hạnh phúc sẽ lại đến và cái chuỗi luân hồi đó cứ lặp đi lặp lại. Vậy thì sao ta lại không mở lòng mình hòa mình vào cuộc sống, đánh thức tâm hồn đã ngủ quên trong cái vỏ ốc bấy lâu nay. Hãy để cho lòng mình được hòa cùng nhịp sống hối hả của cuộc đời, của thời gian và của cả cõi hư vô...
"Đánh thức những giấc chiêm bao, nước mắt tuôn trào, bỗng thấy nửa đời khát khao.
Học lại tiếng yêu thương người, tiếng yêu thương đời.
Gọi tên nhau, thấy trăm năm tiếc nuối."
Thời gian trôi rất nhanh, chúng ta sinh ra, lớn lên rồi già và chết đi. Sẽ thật là đáng sợ nếu một ngày nào đó ta hối tiếc kinh khủng nhận ra đã sống dật dờ, mờ nhạt vì chạy theo các trò vô bở, hào nhóang bề ngoài. Vậy thì tại sao ta không bắt đầu lại ngay từ bây giờ, không làm lại khi ta vẫn còn có thể, đừng để đến lúc dấu chấm hết của sự vĩnh cửu được đặt xuống, lúc đó nó sẽ thắt chặt lấy trái tim khiến ta chỉ có thể bật ra hai tiếng thở dài cùng sự hối hận. Hãy để cho những ước mơ được sống lại, để cho những giấc chiêm bao mãi không chỉ là chiêm bao mà một ngày nào đó sẽ là hiện thực trước mắt ta.
Hãy khóc, hãy khóc cho những chuyện buồn đã qua, dù rằng nước mắt đôi khi làm mềm yếu con người. Ngày mai sẽ là những chuỗi ngày bình yên, chuỗi ngày của những nụ cười hạnh phúc.
Theo Nhacvietplus
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.
Chậm một nhịp yêu (Phần 1)
Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.
Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến
Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.
Tết này con sẽ về (Kết thúc)
Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”
Sống như những đóa hoa
Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.
Thả trôi hết những phiền muộn.
Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?
Tết này con sẽ về (Phần 8)
Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.
Mùa hoa xoan
Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.
Nhật kí tuổi 18
Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.
Tết này con sẽ về (Phần 7)
Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.


