Hạnh phúc sẽ trở về bên ta
2014-06-18 01:20
Tác giả:
Café Blog - Người ta không thể hạnh phúc nếu như cứ nhìn vào vết xước trong quá khứ. Hạnh phúc có khi phải trả giá bằng những tháng năm mòn mỏi của cuộc đời, nhưng chỉ cần có niềm tin thì dù thế nào đi nữa hạnh phúc cũng sẽ trở về bên ta.
Nhà ông lão nằm dưới chân đồi, ngay phía sau nhà tôi. Ông lão năm nay đã tám mươi, không có con, vợ thì bị điên, bà ấy bỏ đi độ mười năm trước. Tôi chỉ biết thế thôi, từ khi nhà tôi chuyển về quê sống, ông lão đã ở đây lâu lắm rồi. ..
Ông lão sống bình yên, bên khu vườn và ngôi nhà nhỏ. Thỉnh thoảng tôi có ghé qua thăm ông vào những chiều mưa buồn, tôi ngồi nghe ông kể chuyện ngày xưa, buồn và sâu lắng. Tôi hay phần ông gói xôi mua ngoài đầu ngõ, giúp ông chắm sóc hoa lan và cùng ông nghe radio, mỗi lần đến đoạn tìm người thân, đôi mắt ông lại rưng rưng một nỗi muộn phiền khó tả. Tôi không thể hiểu hết được nỗi buồn nơi ánh mắt ấy, nhưng cảm thấy xót xa trong lòng, hơn cả một nỗi buồn, hơn cả sự cô đơn, đó là niềm hy vọng ông đã giữ suốt mười năm nay. Tôi biết và chỉ im lặng thế thôi.

Mùa đông ghé qua, tôi đem tặng ông chiếc chăn ấm, nhìn thấy tôi, ông mỉm cười hiền hậu. Ông lão gầy đi nhiều lắm, tuổi già bệnh tật và cô đơn, liệu ông có còn đủ sức để đợi chờ? Nhiều lần tôi chua xót khi bắt gặp ông lão ngồi khóc bên vỉa hè. Tôi hiểu cái cảm giác đó, cảm giác ngóng trông thời gian từng ngày, đấu tranh với cuộc sống để chờ một người. Giá mà ông trời có thể hiểu hết được những tâm tình của những người đã đi qua đau khổ trong cuộc đời.
Thứ tư, một ngày đông giá rét tôi qua thăm ông. Ông lão lâm bệnh nặng, hàng xóm láng giềng qua thăm nhiều lắm. Ông cười đắng, nhìn tôi, rồi lại nhìn chiếc radio. Tôi bật khóc, tôi hiểu ông đang lo lắng điều gì. Tôi chạy lại nắm tay ông và cứ nhìn như thế. Đúng lúc đó, bác trưởng thôn vội vã chạy vào, theo sau là một bà lão và một người thanh niên.
- Ông Miên, ông Miên ơi, Bà Lâm về rồi!
Cả ông và tôi đều quay lại nhìn với niềm hạnh phúc vỡ òa, bà lão vội đến bên cạnh giường ông, tay bà run run.
Tất cả mọi người ở đó đều khóc. Khóc vì niềm hạnh phúc và vì lo sợ điều gì đó sắp xảy ra.
Cũng có mấy lần tôi mơ gặp lại ông, nhưng không phải là bóng dáng của một ông lão mang theo nỗi buồn mà suốt những tháng năm qua tôi đã nhìn thấy. Ông bình yên và thanh thản đến lạ kỳ, có lẽ ông đã tìm được hạnh phúc của riêng mình.
• Vũ Hạ Hiên

MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU VỀ CUỘC THI VIẾT "HẠNH PHÚC VẪN ĐỦ CHỖ CHO TA"
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Làm sao để em có thể quên anh
Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.
Chỉ một giây gió thổi
Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.
Biết đủ là hạnh phúc
"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.
Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con
Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.
Chỉ cần ở lại
Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.
Một ngày trong veo
Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.


