Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hạnh phúc ở ngay trong tâm hồn

2014-07-03 08:09

Tác giả:


Blog Family - Hạnh phúc không phụ thuộc vào việc bạn là ai hay có gì, mà chỉ phụ thuộc vào cách nhìn nhận và suy nghĩ của bạn về cuộc sống. Hạnh phúc ở ngay trong tâm hồn, trong trái tim mỗi người.

***
Hạnh phúc là gì? Mỗi người có một quan niệm về hạnh phúc khác nhau: người cho rằng hạnh phúc là có thật nhiều tiền của, vàng bạc, kẻ cho rằng hạnh phúc là có trong tay quyền lực, địa vị, danh vọng... Còn đối với tôi, hạnh phúc là một chuyến đi mà trong cuộc hành trình ấy, dù trải qua vất vả hay thử thách của cuộc sống ta vẫn dũng cảm vượt qua và đem lại hạnh phúc cho mọi người xung quanh đặc biệt là những người thân trong gia đình. 

Mẹ tôi là một người phụ nữ mang vẻ đẹp truyền thống với khuân mặt trái xoan và nụ cười nhân hậu. Cái nghề mẹ chọn cũng là một nghề truyền thống của gia đình: giáo viên. Còn bố tôi là người “bộ đội cụ Hồ”. Nhắc đến bố tôi là nhắc đến niềm vui. Hồi bé khi tôi đi học mẫu giáo, vì ngày ấy điều kiện gia đình khó khăn, bố cõng tôi vắt vẻo trên cổ 3 cây số để tôi đến trường rồi hết giờ lại lên đón tôi về. Lúc đó còn nhỏ, tôi chỉ thấy thích thú kiểu trẻ con nhưng khi lớn lên nhìn lại tấm áo ngày xưa bố đưa đi học lấm tấm vết mốc tôi hiểu rằng để cho tôi đến trường, lưng bố đã ướt đẫm mồ hôi và đã còng theo năm tháng...

Có thời gian nhà tôi bán đất, điều kiện kinh tế khấm khá hơn trước, tôi nhớ có lần thấy bố cặm cụi cuốc đất trồng lạc giữa trời nắng chang chang liền vội chạy ra bảo bố: “Bố ơi, bố trồng làm gì cho vất vả ra, hôm nào ăn con chạy vèo ra chợ mua là được”. Bố cốc yêu vào trán tôi rồi từ từ nói: “Cha bố cô, chỉ chợ là tài. Bố trồng để hôm nào nhỡ bữa không kịp mua cái ăn chỉ cần rang mấy hạt lên là có thứ chén. Bố vẫn làm được thì bố cứ làm…”. Tôi nghe thấy bố bảo vậy cũng xắn áo lên làm cùng bố. Hai bố con vừa làm vừa nói chuyện “trên trời dưới bể’’ nên quên cả mệt. Nửa đêm tôi học bài thấy bố vẫn thức ngồi ngoài phòng khách bèn chạy vào phòng hỏi mẹ thì mẹ thở dài bảo: “ Vết thương hồi chiến tranh của bố con lại tái phát đấy! Trằn trọc mãi chẳng ngủ được nên ông ấy dậy uống thuốc”. Nghe mẹ nói tôi thương bố quá! Thời trẻ bố đi bộ đội chống Mĩ bị thương ở bả vai. Bây giờ mỗi khi trở trời hay hoạt động mạnh lại đau nhưng bố vẫn kệ. Bố thường bảo: “Ngày xưa cận kề cái chết còn chẳng sợ thì mấy cái đau đớn này có là gì!” Bố luôn như vậy, cố gắng chịu đựng vất vả, khổ đau để ba mẹ con tôi yên tâm. Bố tựa như bức lá chắn bao bọc lấy mẹ con tôi trong cuộc sống này.

hạnh phúc trong tâm hồn

Chị gái tôi thì là một người hiền dịu. Có lẽ tính cách ấy được thừa hưởng từ mẹ tôi. Chị em tôi lúc nào cũng dính chặt lấy nhau như hình với bóng.  Đối với tôi khi ấy, hạnh phúc là được sống trong tình yêu thương của gia đình: là những buổi tối cả nhà vác chõng tre ra ngoài hiên hóng mát, là những bữa cơm rôm rả tiếng cười hay là được co tròn trong lòng bố nghe kể chuyện đánh Mỹ.

Mọi việc có lẽ sẽ cứ yên bình trôi qua nếu không có những biến cố xảy ra trong gia đình tôi… Năm tôi học lớp 11, chị tôi phát hiện bị ung thư. Vậy là toàn bộ số tiền gia đình dành dụm dành hết để chữa bệnh cho chị. Nhưng cuối cùng mọi cố gắng nỗ lực của y học cùng phải bó tay. Căn bệnh quái ác đã cướp chị tôi đi. Cả gia đình đau xót tột cùng vỡ òa trong nước mắt. Mẹ tôi không chấp nhận được thực tại ngất lên ngất xuống. Trước khi đi chị nắm lấy tay tôi và dặn: “ Cố gắng học em ạ. Em phải học thật tốt, mai sau khá giả để còn chăm sóc, phụng dưỡng bố mẹ lúc tuổi cao sức yếu…” Lời dặn dò của chị tôi luôn ghi nhớ trong lòng. Lúc ấy, tôi chỉ biết nắm lấy tay chị và nghẹn ngào nói: “Em hứa, em sẽ cố gắng! Chị yên tâm”.

Cũng từ sau chuyện đấy, sức khỏe của bố tôi ngày càng yếu đi vậy  nên mẹ phải bán thêm chè buổi tối để kiếm thêm thu nhập. Ngày ngày mẹ vẫn đi dạy học rồi tối về nhà lại tất tả chuẩn bị nguyên liệu cho các món chè. Thấy mẹ vất vả nên tối tôi cùng mẹ làm. Mẹ lo tôi ảnh hưởng đến học hành nên toàn giục tôi vào phòng học nhưng tôi bảo mẹ: “Tí nữa vắng khách con sẽ học. Mẹ yên tâm…”. Tôi thi vào trường Chuyên của tỉnh nhưng thiếu 0,25 điểm nữa là đỗ. Lúc ấy tôi thấy mình sao kém cỏi và thiếu may mắn thế. Tất cả mọi thứ chẳng hề theo ý tôi: Chị là người an ủi, động viên và luôn bên cạnh tôi thì đã đến một thế giới khác, bố đau yếu thường xuyên, một mình mẹ làm lụng nuôi sống cả gia đình, tôi thì chẳng thực hiện được ước mơ của mình… Tôi thấy cuộc sống của mình sao u ám tăm tối đến thế.

Cuối cùng, tôi vào học tại một trường cấp III gần nhà và cố gắng học hành. Vì buồn bã, chán nản, một thời gian dài tôi sống khép kín, bó hẹp cuộc sống của mình. Thời gian thấm thoắt trôi đi, tôi bước vào kì thi đại học và thi đỗ vào trường đại học mà từ thưở bé tôi luôn ao ước. Ngày báo kết quả, cả nhà tôi vui mừng sung sướng lắm. Bố nói với tôi: “Vui lắm phải không con? Nhà mình giờ nghèo nhưng chí không nghèo. Cố gắng vượt qua khó khăn học tập tốt con nhé”. Mẹ thì lén lau nước mắt. Thấy mẹ khóc, bố bảo: “Cái bà này, con nó thi đỗ thì phải vui chứ lại khóc thế kia…”. Mẹ nghẹn ngào nói: “ Em khóc vì vui mừng quá đấy bố nó ạ…”. 

Xuống Hà Nội, ngoài giờ học ở giảng đường tôi kiếm thêm việc làm thêm. Mỗi tuần tôi đi gia sư hai buổi cho một cậu bé học tiểu học. Và rồi, cứ cuối tháng vào ngày thứ bảy, chủ nhật tôi lại trở về gia đình thân yêu của tôi.. Đó là ngôi nhà nho nhỏ với dàn hoa giấy tím hồng cuối xóm, nơi hiện diện bóng dáng của những người thân yêu. Đã có lúc tôi nhìn cuộc sống bằng một cặp kính đen và thấy rằng mình là người thiếu may mắn. Nhưng bây giờ tôi nhận ra rằng: Hạnh phúc chẳng cần phải là một cuộc sống xa hoa, phù phiếm mà đối với tôi hạnh phúc là tình cảm bền chặt của các thành viên trong gia đình. Đó là bữa cơm sum họp, là nụ cười rạng rỡ của những người thân yêu hay thậm chí là lời động viên nhau cùng vượt qua khó khăn… Hạnh phúc là khi tôi thực hiện được ước mơ và biết rằng mình đã cố gắng để đạt được nó. Bởi như tổng thống Mỹ  thứ 32 Franklin D.Roosevelt từng nhận định “Hạnh phúc không phải là ở việc sở hữu một khối lượng lớn tiền bạc, mà là ở trong niềm vui về thành công, trong sự hồi hộp của nỗ lực sáng tạo” .

Hạnh phúc với tôi còn là những ngày hoạt động tình nguyện chứng kiến người dân ở những vùng đất nghèo được mỉm cười, những mảnh đời bất hạnh cảm thấy ấm áp. Hạnh phúc  ở lại với chúng ta khi ta làm được một điều tốt đẹp, có ích cho cộng đồng, xã hội. Hạnh phúc không đơn giản là sự nhận lại mà còn là sự cho đi để mọi người cùng sống trong niềm vui của sự sẻ chia.

Hạnh phúc không phụ thuộc vào việc bạn là ai hay có gì, mà chỉ phụ thuộc vào cách nhìn nhận và suy nghĩ của bạn về cuộc sống. Hạnh phúc ở ngay trong tâm hồn, trong trái tim mỗi người. Hạnh phúc là khi ta biết cách để đứng dậy, quên đi nỗi đau và tiến lên phía trước… Hạt giống hạnh phúc sẽ nảy mầm nếu con người ta biết đón nhận, trân trọng và nắm giữ nó. Chúc các bạn tìm được hạnh phúc giữa cuộc đời này…

•    Hạ San

Bài dự thi "Hạnh phúc vẫn đủ chỗ cho ta". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn để lại bình luận cuối bài viết tại website hoặc like và chia sẻ lại link bài viết từ trang fanpage facebook.com/yeublogviet

VIẾT ĐỂ CẢM NHẬN HẠNH PHÚC, LAN TỎA HẠNH PHÚC VÀ NHẬN NHỮNG GIẢI THƯỞNG HẠNH PHÚC! 



MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU VỀ CUỘC THI VIẾT "HẠNH PHÚC VẪN ĐỦ CHỖ CHO TA"

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

back to top