Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hạnh phúc là không... nghĩ nhiều

2025-01-13 14:05

Tác giả:


"Overthinking" là một hội chứng tâm lý suy nghĩ quá mức và có thể dẫn đến trầm cảm. Đôi khi, hạnh phúc của một cuộc hôn nhân cũng sẽ bị ảnh hưởng khi ta cưới một người… overthinking, nhìn đâu cũng ra lo lắng!

***

Lấy người... Overthinking

"Tôi phát mệt với vợ mình khi cô ấy lúc nào cũng sống trong lo lắng. Ngày yêu nhau, tôi còn nghĩ là bởi cô ấy quan tâm đến mình, yêu mình nên hay lo lắng cho mình. Nhưng cưới về sống chung rồi mới thấy phát mệt.

Thậm chí đôi khi có cảm giác như vợ kiểm soát cả từng cái hắt xì hơi của tôi. Nói không ngoa đâu, tôi hắt xì hơi là vợ tống cho cả đống thuốc bắt uống. Nào là lo cho sức khoẻ của tôi, nào là hắt xì hơi vậy là bắn virus, vi khuẩn ra không khí.

Nên vừa bắt tôi uống thuốc vừa xịt khuẩn khắp nơi. Tôi đã nghĩ chắc cô ấy bị bệnh sạch sẽ nhưng không hẳn vì cái lo của cô ấy còn biểu hiện ở đủ mọi thứ. Như tôi về trễ, cô ấy cũng lo, thời tiết nóng nực ăn không ngon miệng, cô ấy cũng tự than là mình nấu ăn tệ.

Hồi đầu, tôi còn chịu khó dỗ dành nhưng về sau mệt quá nên chả buồn dỗ nữa thì cô ấy bảo tôi chán vợ, không còn quan tâm đến cô ấy nữa. Tôi thì hiểu rồi chứ các con tôi thì lúc nào cũng nơm nớp vì bị mẹ kiểm soát quá mức, lo lắng quá mức".

Tôi không có số liệu chính xác nhưng tôi nghĩ bước vào hôn nhân, phụ nữ luôn là người nhiều lo lắng hơn đàn ông chúng tôi. Nhất là khi có con cái, trách nhiệm người mẹ nhiều khi choán hết tâm trí khiến phụ nữ nặng gánh hơn đàn ông rất nhiều. Càng yêu con càng lo lắng cho con.

Thậm chí, cãi nhau với chồng nhiều hơn nếu như chồng không chịu… lo lắng cùng. Có những người vợ tâm sự với tôi nói rằng: "Giao con cho chồng là thảm hoạ, chồng đuểnh đoảng làm con ngã, con đau. Nói thì còn quát lại vợ, bảo vợ lo lắng thái quá. Nên nhiều khi em chán luôn chồng. Con em mà sao em không bao giờ tha thứ được cho ông ấy".

Rồi cả những tâm sự đầy cáu giận trong việc… bố làm hư con vì những thói quen xấu của chồng. "Anh ta bừa bộn đã bực nhưng bực hơn là thói cẩu thả đó di truyền lại cho con cái". Ngày xưa các cụ nói "Con hư tại mẹ" nhưng thời nay "Con hư tại bố" nhiều hơn vậy.

Phụ nữ lo lắng cho chồng, cho con, ừ thì cũng tốt nhưng lo quá, lo xa có khi cũng thành bệnh lúc nào không hay. Mà thành mất ngủ, stress, tâm trạng không lúc nào thư thái được. Cứ bận bận bịu bịu mà thành mệt mỏi, cáu gắt khiến những người sống cùng cũng căng thẳng theo, rồi dần thành đứt gãy kết nối bởi những mâu thuẫn, tranh cãi.

Mẹ lo lắng quá có thể khiến con cái mất tự tin, co cụm và không dám trải nghiệm những thứ làm mẹ lo lắng. Vợ lo lắng quá sẽ khiến chồng cảm thấy bị kiểm soát, bị căng thẳng. Đặc biệt là chẳng biết khuyên bảo thế nào vì đâu phải ai cũng là chuyên gia tâm lý?

Nghĩ ít đi để... hạnh phúc hơn

Đôi khi, cản trở chúng ta hạnh phúc không phải là những bất trắc xảy đến với chúng ta, mà lại là vì chúng ta nghĩ quá nhiều.

Như ta cứ nghĩ về những hạnh phúc… to hơn. Kiểu thêm 2 cái bánh nữa, biến xe máy thành ô tô thì mới hạnh phúc. Kiểu giá như chồng mình thêm được 5 múi nữa để thành 6 múi. Kiểu chồng tặng hoa kết bằng tiền thì vợ sẽ hạnh phúc hơn là bó hoa tươi này.

Có nhiều người chỉ mơ mình cao thêm 2cm mà thành chán cả bản thân, sống mãi trong suy nghĩ người lùn. Là ta chỉ thấy thứ ta không có mà quên và không thèm nhìn thứ ta đang có vậy.

Như ta cứ lo nghĩ quá nhiều về thứ… chưa xảy ra. Kiểu lỡ chồng ngoại tình thì ta sẽ thế nào? Rồi nhìn đâu cũng ra nguy cơ ngoại tình của chồng. Kiểu con đang học lớp 1 mà đã đau đầu phẫn nộ với tình trạng thiếu trường công khiến lũ trẻ thi vào 10 trượt nhiều hơn thi đại học.

Kiểu lỡ mình chết thì con cái sẽ ra sao, chồng mình sẽ cưới ai và cô ấy chắc sẽ nằm trên cái giường này của mình, rồi bực tức đạp chồng lăn xuống đất bởi cơn ghen xộc lên tận mũi. Là ta cứ suy ra thì cái gì cũng có thể xảy ra và đâu đâu cũng là nguy hiểm vậy.

Như ta suy nghĩ bằng những suy diễn nữa. Kiểu chồng mải vui quên đón mình là bởi chồng hết yêu mình, bởi trong cuộc vui đó có cái cô nàng đồng nghiệp sexy, bởi dạo này mình sinh con xong cũng xập xệ quá mức rồi.

Kiểu chồng cẩu thả, bừa bộn là sẽ di truyền sang con, nhìn những thói xấu của con là lại thấy tội lỗi đều từ chồng ra hết. Rồi tự cho rằng mình bất hạnh hơn bất cứ một phụ nữ nào khác trên đời này. Chồng mình tệ nhất trong số những đàn ông ngoài kia.

Như ta cứ nghĩ nhiều về cái đúng của mình mà coi tất thảy những gì chồng làm không theo cái đúng của mình là chồng sai. "Hòn bấc ném đi - Hòn chì ném lại", ta chỉ nghĩ đến độ sâu thương tổn của mình vì "hòn chì ném lại" mà cứ nghĩ rằng thứ mình ném đi chỉ nhẹ như "hòn bấc".

Mà thành cay cú, thành giận dữ, thành tủi thân. Nghĩ nhiều đến mình nên ta chỉ thấy những gì mình mất mát, mình tổn thương.

Nghĩ ít đi! Là đừng để suy nghĩ của mình dẫn mình đi vào những ngõ cụt cảm xúc như thế. Là đừng nghĩ quá nhiều để thành overthinking. Nghĩ nhẹ đi sẽ thấy đời này dịu lại rất nhiều là vậy. Nghĩ dịu đi để đời mình nhẹ gánh hơn là vậy.

Hạnh Phúc, nhớ không, đôi khi chỉ là có thể bật cười với những thứ rất… vô tri. Là dễ cười hơn thì đời cũng dễ vui lên. Hạnh Phúc, nhớ không, đôi khi là trí nhớ kém, buồn dễ nguôi và niềm vui dễ kiếm vậy. Nặng nề mà làm chi để làm đường đi thành khó nhọc…

Để thôi nghĩ quá

Trần đời, câu: "Cố gắng lên!" là cái câu vô nghĩa nhất. Giống như câu: "Đừng nghĩ nữa!" vậy. Nếu cố được họ đã không quỵ ngã. Nếu ngừng nghĩ được họ đã không đớn đau rồi!

Những người lo nghĩ quá mức vốn là bởi vết thương trong họ chưa được chữa lành, thậm chí là đang rỉ máu. Có thể là bởi những trải nghiệm trong tuổi thơ của họ nữa. Nhiều đứa trẻ bị di truyền sự lo lắng từ cha mẹ, từ bé đã lớn lên trong phấp phỏng lo âu.

Hoặc từ bé đã bị áp lực hoàn hảo của cha mẹ đặt lên nó. Lúc nào cũng phải trở thành con ngoan trò giỏi, điểm 9 là tại sao con để mất 1 điểm, con rút kinh nghiệm đi. Bị quá nhiều định kiến, tiêu chuẩn phải thế này, phải thế nọ. Thành áp lực cả khi trưởng thành, cầu toàn quá mức.

Ngoài ra, áp lực từ cuộc sống hiện đại cũng khiến nhiều người trẻ mắc chứng overthinking. Một nghiên cứu do Giáo sư tâm lý học Susan Nolen-Hoeksema của Đại học Michigan (Mỹ) cùng cộng sự thực hiện, ghi nhận 73% người 25-35 tuổi và 52% người 45-55 tuổi tham gia nghiên cứu thường "suy nghĩ quá nhiều".

Năm 2022, Bộ Y tế thống kê 12% người trẻ mắc các bệnh rối loạn tâm thần, tương đương hơn 3 triệu người trẻ tại Việt Nam có nhu cầu về các dịch vụ chăm sóc sức khỏe tâm thần.

"Bệnh" nghĩ quá nhiều còn bắt nguồn từ sự thiếu tự tin nữa. Vì thiếu tự tin vào bản thân nên nhiều người trở nên căng thẳng, lo lắng và kiểm soát bạn đời nhiều hơn. Họ luôn có cảm giác mất an toàn nếu như cái gì nằm ngoài tầm kiểm soát của họ.

Mọi thứ trở nên tệ hại hơn khi họ lại là người có kỹ năng phân tích hoặc năng lực quan sát nhạy bén hơn người thường. Họ nhìn thấy những điều mà người bình thường có thể bỏ qua nhưng với họ thì không thể bỏ qua. Họ liên kết những điều đó lại và biến nó thành nguy cơ.

Hiểu về bản thân và vấn đề overthinking của mình thì mới có thể… thực hành sự bớt nghĩ. Như những bài tập Yoga giúp họ giảm bớt căng thẳng và tập trung vào hiện tại thay vì lo lắng quá mức về tương lai. Tập trung vào hơi thở của mình, bản thân mình để tạm xa rời những suy nghĩ xa vời.

Hành trình kéo mình ra khỏi những thứ… loạn nghĩ là một hành trình rất dài và cần sự kiên nhẫn cộng với nỗ lực và sự thay đổi môi trường, quản lý cảm xúc. Và tất nhiên, có thể bạn cần sự trợ giúp của các chuyên gia thực sự chứ không phải các chuyên gia trên mạng, online phán bừa.

Cuối cùng, nghĩ ít đi để hạnh phúc hơn chính là việc chúng ta học cách vui sống thực sự với thực tại thay vì để những thứ không thể thay đối (quá khứ) hay những thứ không thể kiểm soát (tương lai) quyết định hôm nay của ta, điều khiển hôm nay của ta.

Phunuvietnam

Mời xem thêm chương trình:

Cảm Ơn Vì Đã Từng Yêu | Radio Tâm Sự

 
 
 
 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.

Phía sau rực rỡ

Phía sau rực rỡ

Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.

Mùa hoa nở rực rỡ

Mùa hoa nở rực rỡ

Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.

back to top