Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hà Nội của tôi

2009-09-03 14:24

Tác giả:


Blog Việt

 

Nói đến Hà Nội, trong tôi luôn có sự phân định giữa một bên là Hà Nội của đời thường, hiện tại, thực tế, của những gì hiện hữu về mặt vật lý cuộc sống hàng ngày và một bên là Hà Nội trong tâm tưởng, thuộc về giá trị tinh thần, văn hóa. Một Hà Nội những ngày lãng mạn xưa cũ, một Hà Nội đi vào thi ca, âm nhạc, nghệ thuật và cả trong nỗi nhớ của những người đã từng một thời gắn bó với mảnh đất này.

Tất nhiên sự phân định này chỉ là tương đối, bởi phải có Hà Nội của đời thường, một Hà Nội của cảnh sắc thiên nhiên, khí hậu, thời tiết đặc trưng, một Hà Nội của ẩm thực, quán xá cụ thể, một Hà Nội của những con người có thật, những kỷ niệm có thật, những thói quen có thật thì mới có Hà Nội của văn hóa, tinh thần, tâm tưởng, nghệ thuật, nhớ nhung.

Cần phải có một tình yêu Hà Nội và một tâm hồn tinh tế mới có thể cảm nhận được thần thái và phong cách của Hà Nội, từ đó mới có sự hòa quyện giữa thực tại và mộng mơ, giữa đời thường và lãng mạn.


Ảnh minh họa: ChitXinh


Tôi thường tìm cho mình sự giao hòa này khi đi trên các con phố cổ kính của Hà Nội như Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu, Chu Văn An, Trần Phú, Lê Hồng Phong, v.v., khi lang thang trên phố phường Hà Nội vào những buổi tối khuya hay những buổi sáng sớm tinh mơ khi mà cả thành phố còn thưa thớt người và xe qua lại, khi dạo quanh các thắng cảnh tuyệt đẹp của Hà Nội trong tiết trời se lạnh mùa thu. Đó là khi tôi có được trải nghiệm rõ nhất, thật nhất những gì mình vẫn tưởng tượng trong những ca khúc bất hủ về Hà Nội.

Em nghe chăng trong lắng sâu nơi hồng trái tim mình
Hà Nội mùa thu ôi xao xuyến trong lòng ta

Em bên anh

Ta bước đi nghe lòng nghĩ suy gì
Hà Nội tim ta đó
Dặm dài trong gian khó
Vẫn ngát xanh xanh mùa thu
(Hà Nội mùa thu - Vũ Thanh)

Có quá nhiều ca khúc hay viết về Hà Nội, gắn bó với nhiều giai đoạn lịch sử khác nhau của đất nước, dưới góc nhìn và phong cách đa dạng của nhiều tác giả, nhưng tất cả đều thể hiện một tình yêu nồng nàn và một niềm tự hào lớn lao về Thủ Đô.

Từ một Hà Nội thanh lịch, kiêu sa, đượm buồn trong “Gửi người em gái miền Nam” của Đoàn Chuẩn thuộc thế hệ “tiền chiến”:

Cành hoa tim tím bé xinh xinh báo xuân nồng
Rừng đào phong kín cánh mong manh hé hoa lòng
Hà Nội chờ đón Tết, hoa chen người đi, liễu rủ mà chi


Đêm tân xuân, Hồ Gươm như say mê
Chuông reo ngân, Ngọc Sơn sao uy nghi
Đường phố vắng bóng đèn
Chạnh lòng tôi nhớ tới người em


Ảnh minh họa: ChitXinh


Cho đến một Hà Nội sục sôi kháng chiến, đầy hào hùng khí thế mà vẫn giữ vững vẻ hào hoa, lãng mạn của một lớp trí thức lên đường nhập ngũ trong “Hà Nội của tôi”- Hoàng Vân:

Tôi yêu Hà Nội
Có những người con
Đi xa ngàn dặm
Theo tiếng gọi thiêng
Tên anh để lại
Nhớ thương cho mọi người

Hà Nội ngàn xưa
Năm cửa ô mỗi ngày thêm mới
Hà Nội của tôi
Trang sách khuya thức với sao đêm
Hà nội của tôi
Trí tuệ xanh và con tim bốc cháy
Ngọn đuốc sáng
Trên con đường mà tôi đang bưóc đi

Hà Nôi Thủ Đô
Ôi đẹp sao mỗi một tên phố
Bồi hồi lòng ta
Đêm pháo hoa nhớ tháng năm xa
Một bản tình ca
Máu và hoa ngàn năm tươi sáng mãi
Và nơi đó
Có một người, người mà tôi mến yêu

 

Ảnh minh họa: Hà Thành - Nguyễn Trần Đức Anh

Và một Hà Nội của những ngày hòa bình lập lại trong ca khúc “Nhớ về Hà Nội” của Hoàng Hiệp, nơi mà từng góc phố, từng con đường, từng kỷ niệm chân thực và bình dị nhất cũng hiện lên lung linh qua ca từ và nốt nhạc đầy bồi hồi, cảm xúc, thân thương:

Nhớ những con đê thành lối xe
Bước chân năm tháng đi về
Và nhớ tiếng leng keng tàu sớm khuya
Hướng ra Đống Đa, Cầu Giấy


Nhớ phố Quang Trung đường Nguyễn Du
Những đêm hoa sữa thơm nồng
Và nhớ, nhớ bao khuôn mặt mến thân
Đã quen bước chân giọng nói


Ảnh minh họa: ChitXinh

Một Hà Nội hiện lên đầy lạc quan, tin tưởng trong nỗi nhớ của một cô gái miền Nam dành cho người yêu Hà Nội trong ca khúc “Hà Nội mùa xuân” của Văn Ký:

Gửi về anh người trai Hà Nội
Từ nơi xa xôi quê dừa em đã hẹn
Tặng anh một bài ca mới
Trái tim em vời vợi nhớ thương

Em đã gặp mùa xuân Hà Nội
Hoa đào tươi nở trong nắng mới
Em yêu anh thêm yêu Hà Nội
Yêu anh em yêu cả cuộc đời
Hà Nội mùa xuân


Ôi thành phố trái tim ta đó
Quê hương anh nơi sông Hồng sóng đỏ
Qua khói lửa đau thương vẫn rạng rỡ nụ cười

Gửi về anh tình yêu Hà Nội
Từ nơi xa xôi quê dừa em đã hẹn
Tặng anh một bài ca mới
Trái tim em vời vợi nhớ thương


Một Hà Nội dưới góc nhìn của những người trồng lúa, trồng hoa bên Hồ Tây lộng gió trong ca khúc “Mùa xuân làng lúa làng hoa” của Ngọc Khuê:

Em hát câu ca ấy lúa mùa này thêm bông
Hạnh phúc trên đôi tay nơi anh đã gieo mầm
Chiều nay anh dù xa, hoa nói với anh nhiều
Hồ Tây nên duyên vẫn gần nhau như hoa lúa cuộc đời

Ảnh minh họa: ChitXinh


Và một Hà Nội những năm đầu đổi mới, một không khí mới nhưng vẫn giữ được chất thanh lịch, hào hoa, tươi sáng:

Hà nội ơi nhớ về mùa thu tháng mười
Áo học trò xanh những hàng me
Hà nội ơi ta nhớ không quên
Hà nội ơi trong trái tim ta


Chiều mùa thu gió về dọc trên phố phường
Nắng vàng hồng tươi những nụ cười
Hà nội ơi ta nhớ không quên
Hà nội ơi trong trái tim ta

Hà Nội bây giờ đã thay đổi rất nhiều, “công nghiệp hóa, hiện đại hóa” lên rất nhiều, những “dấu tích” thơ mộng và lãng mạn của Hà Nội một thời ngày càng ít đi và chỉ còn lại trong tâm tưởng và kỷ niệm của những ai đã từng gắn bó và trót nặng lòng với Hà Nội, muốn giữ lại cái chất Hà Nội, phong cách và thần thái của người Hà Nội.

Nhưng dù diện mạo của Hà Nội thời hiện đại có thay đổi, biến dạng đến thế nào, những người yêu Hà Nội vẫn có thể tìm lại cho mình những hình ảnh và cảm xúc một thời trong những ca khúc bất hủ viết về Hà Nội, trong những dịp lang thang trên các con phố Hà Nội vào những buổi sớm đầu thu chớm lạnh hay những đêm hè lộng gió, để rồi mang trong mình nỗi nhớ Hà Nội ngay cả khi đang sống trong lòng mảnh đất này:

Từ thuở mang gươm đi mở cõi
Ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long...

 

  • Gửi từ email Hoàng Lâm Tùng – lamtung79

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top