Hà Nội cho em
2009-10-19 15:12
Tác giả:
Blog Việt
Gửi một chút Hà Nội đến bạn!
Tôi muốn mang Hà Nội cho em
Một Hà Nội bình thường đến gần gụi
Một Hà Nội hiền như con gái
Một Hà Nội bé nhỏ trong lòng bàn tay…
Hà Nội cho em có kem Tràng Tiền buổi chiều hè nóng nực
Có mái hiên để trú những giọt buồn
Có phố nhỏ với rêu phong cũ kĩ
Có cây bàng già quên cả đếm thời gian…

Ảnh minh họa
Hà Nội cho em có ô mai ngọt lịm phố Hàng Đường
Có cầu Thê Húc cong lưng gánh nắng…
Có những con đường đi mãi chẳng thuộc
Có tán cây nào len lén giấu tên em…
Hà Nội cho em có những quán café
Đinh, Năng, Lâm, Giảng đã say cả nỗi nhớ
Có Phan Đình Phùng hoa sấu rơi thật lạ
Nhà thờ Cửa Bắc vang vang tiếng chuông chiều…
Hà Nội cho em có tuổi thơ tôi
Phố Hàng Ngang ghi những trò nghịch dại
Những vui buồn lớn lên từ bài hát
Chiếc radio rè ông hàng xóm rượu say…
Hà Nội của tôi còn nhiều lắm em ơi…
Nhưng vụng về tay chẳng mang được hết
Thôi thì tôi để riêng cho em tất cả
Đợi em về …mang phố ra xem…
- Gửi từ Facebook Việt Phố Cổ
Dù không sinh ra là 1 người con Hà Nội nhưng Hà Nội luôn là quê hương thứ 2 của mình, yêu Hà Nội với nhịp sống sôi động, yêu với những con phố và yêu với mùa thu Hà Nội. Hà Nội luôn đẹp và luôn là nơi bình yên trong tôi.
Hà Nội mưa trái mùa
Tôi ngồi trong nỗi nhớ
Người em ở phương xa
Tháng mười nào hanh khô
Tháng mười nào giá rét
Tháng mười nào mưa ngập
Tháng mười nào nữa đây
mình yêu HN nhiều lắm, vì những con đường đã gắn liền nhiều kỷ niệm giữa mình và người yêu đã đi xa của mình. HN ơi, hãy luôn đẹp trong tim tôi.
hay ! bài thơ thật tuyệt, tuy tôi không phải là người hà nội nhưng những năm tháng sống ơ hà nội cũng cho tôi hiểu hà nội cùng với những nét đẹp huyền bí của nó
Lòng tôi cứ xao động khi mùa thu về trên khắp phố phường hà nội, và những kỉ niệm về một thời tuổi thơ cứ nối dài trong tôi, đứng trước hiên nhà nhìn những đám hoa sữa rơi trên đường và kỉ niệm về một thời hẹn hò với người con gái tôi yêu cứ lần lượt hiện về , nhớ sao những buổi tan học đi trên con phố hai đứa cứ cầm tay nhau mà chẳng nói được điều gì khí tôi đi du học, ngày tôi trở về cũng là ngày người âý đi lấy chồng và những đám hoa sữa lại rơi vàng úa cổng nhà mà lòng tôi cứ se thắt lại giá như ngày ấy tôi có một lời hẹn ước... và lại một mùa thu lại đến rồi hà nội lại trở nên đẹp hơn bao giờ hết bạn hãy yêu tưng khoảnh khắc của mùa thu hà nội này nhé!!!
Hà Nội xanh màu xanh cốm mới .
Hương mùa thu vàng óng những hàng cây .
Hồ lay động bóng tháp rùa thuở ấy .
Lung linh trời cao trong vắt bóng mây .
Sương sớm lạnh ùa vào lồng ngực.
Gió thu vờn vương mái tóc em tôi.
Hoa sữa ngát bên hồ chờ đợi .
Hà Nội diệu kỳ da diết xa xôi
@ Kun Con: Khổ thơ bạn viết rất hay, nhưng bỏ đi vài chữ câu sẽ nghe vần hơn
Hà Nội trong tôi bao kỷ niệm
Một trời thu hương sữa lại bay về
Ta nhớ em, nhớ hương làn tóc ấy
Một lần gặp nhau mà lưu luyến đến bây giờ
Hà Nội cho tôi bao nhiêu kỉ niệm đẹp
Một trời thu hương sữa lại bay về
Ta nhớ em, nhớ mùi hương làn tóc ấy
Một lần gặp nhau rồi lưu luyến đến bây giờ
Tôi sinh ra ở Hà Nội, lớn lên trên đất miền Trung nắng gió. Tuổi thanh niên có những tháng năm đèn sách trên đất Bắc, tôi lại được hưởng 1 chút ngọt ngào, 1 chút dịu dàng của mùa thu Hà Nội. Biết được cái lạnh thấu da của mùa đông với những trận mưa phùn. Cái nóng 24/24 của những ngày hạ. Và những ngày xuân với sắc hồng của hoa đào, sắc cam vàng của quất....
Cám ơn bạn về bài thơ rất nhiều. Nhớ mãi Hà Nội ơi.
Mtộ bài thơ thật đáng yêu! Một tâm hồn thật đẹp!
Cảm ơn bạn!
Vẫn là vậy, một Hà Nội gần gũi, thân thuộc và một anh Phố lãng mạn, tinh tế !
Hay và giàu cảm xúc quá đi! Hà nội đang qua thu ... ngọt lịm!
Vẫn là Việt ...
bài viết mang nhiều cảm xúc.nhưng chưa tập trung vào 1 vấn đề.tớ muốn cậu đưa tớ đi đến những địa danh cậu nói để tớ có cảm nhận chính xác hơn.ok ko?
ngổn ngang ký ức tuổi thơ. "em" ơi, sắp chúng lại cho anh nhé! :P
Hanoi trong trai tim cua moi nguoi dan Viet nam trong do co toi. Nhat la ai da tung sinh ra va lon len va da tung song o Hanoi thi khong the nao quen duoc. Hanoi co mot cai gi rat rieng ma chang noi nao co duoc. Nhat la mui hoa sua va nhung mon an dac san cua Hanoi.
Noi toi da tung song mot thoi o do, voi bao ky niem trong toi ma khong bao gio quyen duoc, nho lam Hanoi oi!
Bài này đã đọc trong blog của Viet rồi, nhưng đọc lại vẫn bồi hồi cảm xúc. Hà Nội trong tôi, Hà Nội trong em, Hà Nội trong chúng ta....
HN dang vao thu ,nang vang gio nhe lam goi bao noi buon , noi nho , HN cua toi ngan nam van the ,di xa roi ma long mai k quen . nang phuong nam
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống


Hà Nội có gì vui không em ?
Ngọc Lan nồng nàn bâng khuâng ngõ nhỏ
Chút nắng cuối thu đã vàng lên mầu gió
Những góc tường hờ hững nét rêu xanh
Hà Nội ơi ! Một thoáng nhớ mong manh
Thành phố có em ... mắt hồ xanh vời vợi
Những con đường chưa đi như đã tới
Dìu bước đam mê ...dẫn lối hẹn hò
Thành phố trở mình ...lặng lẽ một triền thơ
Nghe trong thời gian một lời yêu da diết
Bầy sẻ non trọn một mùa biền biệt
Chớm đông sang ...có hẹn ngày về
Thành phố chợt buồn khi vắng những cơn mưa
Quán nhỏ mênh mông nghe hồn lá vỡ
Có khi nào trên môi em chợt nhớ
Hãy gọi giùm anh những ly đắng ngọt ngào
Thành phố đắm nhìn về phía những ngôi sao
Hương Ngọc Lan vẫn nồng nàn ngõ nhỏ
Với riêng anh vẫn vẹn nguyên nỗi nhớ
Hà Nội có em như những thuở ban đầu