Giữa dòng đời đục trong
2023-10-23 04:20
Tác giả:
blogradio.vn - Đêm đầu tiên nó được ngủ trong một ngôi nhà, dù chỉ là một ngôi nhà tranh nhưng nó thấy ấm áp lạ thường. Nó được tự do lăn qua lăn lại trên một cái giường đúng nghĩa, có một cái gối thật êm trên đầu.
***
Nó là một đứa trẻ lang thang bụi đời đúng nghĩa như người ta hay gọi. Nó không biết và không nhớ nó lớn lên từ đâu, rồi ba mẹ nó là ai. Nó chỉ biết từ khi nó đủ hiểu biết và đủ sức lực để vùng vẫy giữa cuộc đời mênh mông những người là người này, thì một ngày của nó là gói gọn trong từng ấy chuyện. Là cứ đi tha thẩn khắp con đường và khắp khu chợ, rồi ai thuê gì thì nó làm nấy, rồi có lúc họ chẳng trả công bằng tiền mà trả cho nó một bữa cơm. Có lúc họ cho thêm mấy cái bánh hay mấy cái kẹo, vậy là nó đủ vui sướng và đủ no bụng trong ngày.
Nó sống như vậy suốt mấy năm, buổi chiều là nó tranh thủ tắm giặt ở nhà vệ sinh công cộng của khu chợ, rồi phơi áo quần lên mấy cái sạp hàng gần đó. Mà cả khu chợ thì ai chẳng biết mặt nó, họ còn khuyến khích bằng cách đóng thêm mấy cái đinh quanh sạp hàng cho nó có chỗ móc áo quần vào. Mà áo quần của nó nhìn cũng rất ngộ, là có lúc nó mặc áo này mà quần kia, có lúc cái áo màu đỏ chói mà cái quần màu xanh đậm nên ai cũng thương cũng bật cười. Toàn là quần áo mót của người ta quăng ra nên nó lượm mặc thôi chứ nó làm gì có tiền mà mua.
Buổi tối nó ngủ cũng trên mấy cái sạp hàng, gối và mền cũng do mọi người cho nó, chỉ có mỗi cái gối mỏng tanh và cái mền cũng mỏng tanh. Mùa nắng thì không sao, là đỡ hơn, chứ mùa mưa là nó lạnh cóng, nhưng chắc trời thương nên nó chẳng khi nào bị đau ốm tẹo nào. Cứ sáng mở mắt ra là nó xếp gọn gối mền cho vào một cái túi nhựa lớn, rồi nhét vào một góc hàng của một bà lớn tuổi hay thương nó và hay cho nó thức ăn, nó cũng hay ngủ lại trên sạp hàng của bà hàng đêm.

Có nhiều người khuyên nó nên xin vào trường chuyên nuôi dưỡng những trẻ em không gia đình, không ba mẹ như nó vậy nhưng nó lắc đầu. Có lẽ cuộc sống nơi này, ở con đường này, ở khu chợ này đã quá quen thuộc đến thân thiết với nó, và điều quan trọng là nó thấy hài lòng với cuộc sống như vậy.
Có một đêm, khi nó đang thiu thiu vào giấc ngủ thì nó cảm nhận có ai đó đang đứng sát gần nó và nhìn nó ngủ. Lúc đó cũng hơn tám giờ tối, vì giờ đó người ta còn sinh hoạt ngoài kia rộn ràng phố phường, nhưng nó làm gì được có như vậy, nó chỉ biết leo lên cái sạp hàng quen thuộc rồi nằm cong queo một mình và chờ giấc ngủ đến. Nó vội mở mắt ra thì người kia cũng biến mất, nhưng nó nghe một mùi thơm của thức ăn vang lên thật nồng và thật nóng. Nó nhìn thấy một túi đầy những món ăn ngon, hình như là của một bữa tiệc hay một lễ hội nào đó, rồi có cả một cái mền thật đẹp và thật ấm để sát bên nó.
Nó ôm cái mền và rơi nước mắt.
Đó là lần duy nhất trong đời nó được ăn ngon như vậy, mà cứ mỗi món một chút cũng đủ làm nó căng bụng và đã cơn thèm ăn, rồi nó tự hỏi không biết họ là ai mà tốt với nó như vậy. Đến sáng mai nó khoe với bà bán hàng cái mền mới và nhờ bà cất dùm xuống dưới sạp vì để ở trên nó sợ bị mất.
Nó sẽ gắn bó và sống mãi cuộc đời như vậy với khu chợ nếu nó không gặp chị, người tự giới thiệu với nó là đã hơn ba mươi tuổi mà nó cứ ngỡ chị chỉ mới gần hai mươi. Nghĩa là hơn nó cũng chục tuổi thôi, nên chị cứ bắt nó gọi là bằng cô nhưng nó không chịu, vậy là chị cũng đồng ý cho nó gọi chị là chị.
Nó gặp chị cũng ngay tại khu chợ trong một chiều có mưa tầm tã, chị khoác cái áo mưa trùm kín người và đang vội mua đồ ở gần cái sạp nó hay ngủ buổi tối. Rồi chị bị trượt chân và ngã dúi vào nó, nó đỡ chị dậy kịp. Chị hỏi nó tên gì và sống ở đâu, lần đầu tiên có người hỏi tên nó và quan tâm nó sống ở đâu nên nó cũng nhiệt tình và vui vẻ trả lời. Chị nói nếu nó muốn thì về sống cùng chị, vì chị chỉ có một mình, tuy nhà chị chẳng rộng chẳng đẹp nhưng cũng đủ chỗ cho nó. Còn hơn cứ ngày đêm dính với khu chợ rồi ai biết được đến một lúc nào đó có những chuyện hiểm nguy xảy ra thì một mình nó phải làm sao.
Nó đi theo chị về nhà, đó là một căn nhà tranh thì đúng hơn, nhưng nhìn có vẻ rất chắc chắn. Chị nói chị sẽ ngủ ở trong còn nó sẽ ngủ ở ngoài. Chưa bao giờ nó có cảm giác có được một ngôi nhà, chưa bao giờ nó có được cảm giác được sống trong một ngôi nhà đàng hoàng là như nào, lúc đó nó chỉ thấy rất hạnh phúc đã được gặp chị.
Đêm đầu tiên nó được ngủ trong một ngôi nhà, dù chỉ là một ngôi nhà tranh nhưng nó thấy ấm áp lạ thường. Nó được tự do lăn qua lăn lại trên một cái giường đúng nghĩa, có một cái gối thật êm trên đầu. Có lẽ vậy nên sáng mai nó ngủ quên mất, mở mắt ra đã hơn tám giờ sáng. Chị nấu mì bắt nó ăn cho nóng rồi chị hỏi nó có ra chợ không, nó gật đầu vì nó nói được sống cùng chị trong nhà là nó thích lắm rồi, nhưng nó vẫn phải ra chợ kiếm ăn, còn sao chị chưa đi làm.
Bây giờ nghĩ lại nó vẫn thấy nặng lòng và xót xa cho chị. Ngày đó nó buột miệng hỏi chị vì nó thấy đó là một câu hỏỉ bình thường, mà chị tốt với nó như vậy nên nó cũng muốn bíết chị làm công việc gì. Rồi nó thấy chị cười và đưa tay buộc tóc lại, chị nói công việc của chị là làm vào ban đêm, lúc người ta đã đi ngủ hết rồi, chỉ là cả tuần nay chị bị ốm nên mới nghỉ ở nhà.
.jpg)
Nó sống cùng chị đến gần sáu tháng mới biết công việc của chị là công việc gì, mà cứ gần sáng khi nó chuẩn bị thức giấc thì chị cũng vừa về nhà. Nhìn chị cứ mệt mỏi nhưng chị vẫn cười được, rồi lại có hôm nấu mì gói có hôm làm bánh mì ốp la cho hai chị em cùng ăn.
Nó hay nghe chị hát nhỏ nhỏ bài này:
“Đi về đâu hỡi em
Khi trong lòng không chút nắng
Giấc mơ đời xa vắng
Bước chân không chờ ai đón
Một đời em, mãi lang thang
Lòng lạnh băng giữa đau thương
Em về đâu hỡi em
Hãy lau khô dòng nước mắt
Đời gọi em biết bao lần
Đời gọi em về giữa đau thương
Để trả em ngày tháng êm đềm
Trả lại nắng trong tim, trả lại thoáng hương thơm.”
Bây giờ nó đã là công nhân trong một công ty, mà công việc này cũng chính chị xin cho nó. Còn chị nói chị không có bằng cấp không được học hành như người ta nên không thể đi làm đâu được. Mà nhiều năm qua chị cũng đã cố hết sức để dành dụm được một ít để phòng thân cho tuổi già, chứ chị cũng càng ngày càng lớn tuổi rồi nên không thể tiếp tục công việc. Chị chỉ có nó là bạn, giống như một niềm vui của chị sau những nhọc nhằn của công việc.
Nó đã là một người lớn thật sự, nó cũng đâu được học hành gì đâu, chỉ là một đứa cù bơ cù bất ngoài chợ được chị mang về cho sống cùng. Nó lại được may mắn có công việc như hôm nay, người ta nói sẽ cho nó thử việc trong hai tháng nếu nó làm tốt thì sẽ tiếp tục, còn ngược lại thì sẽ chuyển nó ra bộ phận bảo vệ.
Nó và chị, hai con người khác giới, hai con người không cùng dòng máu không ruột thịt thân thương. Hai con người đầy xa lạ gặp nhau vào một chiều mưa như trút nước, rồi trở thành hai con người sống chung một nhà.
Nó và chị, hai con người có hai công việc khác nhau, nó cũng chưa lúc nào hỏi ba mẹ chị là ai, rằng chị có anh em có chị em gì không, chị ở đâu trôi về mảnh đất này sinh sống, rồi chị đã làm công việc đó trong bao lâu rồi. Nó chỉ biết và càng lúc càng biết rõ nó và chị giống nhau, rất giống nhau ở chổ cùng bơi lội và ngụp lặn trong những dòng nước lúc đục ngầu lúc trong vắt ngoài kia. Rồi cuối cùng có sạch bẩn như nào thì buổi tối lên giường vẫn được tắm rửa sạch sẽ và có một giấc ngủ ngon.
Nó càng lúc càng thương chị, nó hiểu chị đã trải qua nhiều thác ghềnh và ngập cả người giữa dòng đời đục trong ấy rất nhiều, hơn nó rất nhiều lần. Nhưng chị vẫn sống, vẫn kiên cường sống và biết bằng lòng với thực tại. Nó nghĩ chị đã giấu đi hết những nỗi buồn vào sâu thẳm trong lòng, chỉ dành cho nó những nụ cười và những chăm sóc rất dịu dàng, như một người chị lớn chăm sóc em mình vậy.
Nó thấy nó đang dần trở thành một người đàn ông thực thụ. nó muốn được sống bên chị thật lâu, rồi mai sau chị già đi chị hết còn đi làm nó sẽ chăm sóc lại chị, một người thật xa lạ ngay từ đầu với nó rồi giờ đây còn hơn một người thân của nó.
Nó muốn như vậy, nó muốn nắm tay chị thật chặt giữa dòng đời đục trong vẫn cuồn cuộn mênh mang với tất cả mọi người ngoài kia.
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Chúng Ta Xứng Đáng Có Cuộc Sống Tốt Hơn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.






