Giấu nụ cười trong tiềm thức
2014-01-21 01:00
Tác giả:
Có lẽ ai cũng bảo rằng thời học sinh là thời tươi đẹp nhất, vì nó ngây ngô vô tư và mơ mộng nhiều, cái thời thật dễ thương. Vâng, nhưng đối với Thu thì hoàn toàn trái ngược, với vẻ mặt u sầu và với nhiều suy nghĩ dường như lúc nào nhìn bạn ấy người ta cũng đều cảm thấy có cái gì thật mệt mỏi, Thu đã từng nghĩ “Mình cũng giống như mùa thu ấy vậy với sắc màu nhạt phai, và luôn chất chứa sự buồn bã”.
Mỗi lần đi ngang qua lớp, tôi lại thấy Thu ngồi nhìn ra cửa sổ trong đôi mắt có nét buồn, tôi cứ tự hỏi Thu nhìn gì chăng? Tuy là bạn thân nhưng Thu cũng ít nói với tôi về chuyện buồn của bạn ấy, vì bạn bảo đó là nổi niềm riêng khó nói và mỗi người luôn có số phận riêng. Cứ thế mỗi ngày tôi thử nhìn thật lâu trên những tán lá bàng, nhìn những chiếc lá vàng rơi trên sân vì không thể bám lâu trên cây khi nó đã thật sự phải chấp nhận lìa cây bỏ cành. Đó cũng là quy luật tự nhiên của thiên nhiên vậy mà lại hàm chứa trong đó bao điều và tôi đã hiểu sao Thu cứ nhìn trên những cành cây. Vậy là từ đó tôi lại gần tâm sự với Thu nhiều hơn,...và tôi được hiểu bạn ấy nhiều hơn,... Thu bảo: “Đối với Thu cuộc sống này là những ngày dài Thu luôn phải đối diện, ông trời đã ban cho Thu một cuộc đời như thế thì phải chấp nhận thôi, bởi số phận mỗi người đâu ai được hoàn hảo hoàn toàn còn có những người kém may mắn hơn mình thì sao? Họ còn đau khổ hơn cả mình.” Rồi cô ấy chỉ mỉm cười nhẹ rồi tắt hẳn, chưa bao giờ tôi thấy Thu cười thật vui vẻ như mọi người, có lẻ những nụ cười như thế tôi thường thấy là những điều mà Thu luôn ẩn giấu sau nụ cười ấy. Ấy thế tôi lại thường nghe thấy tụi bạn bảo Thu cười luôn có ẩn ý...bạn ấy thường quay ngang như đang tìm một lối thoát cho riêng mình vì Thu biết không ai hiểu cho mình thì Thu cũng không cần phân bày.

Đã học chung với Thu ngần ấy nhưng mình luôn nhớ về tuổi thơ cái thời mà bạn ấy không như bây giờ, và mình cũng không biết đâu là một Thu thật sự. Khi còn là cô bé tiều học rồi lại vào cấp hai Thu luôn là cô bé mạnh mẽ luôn vui tươi dường như chẳng lo âu về việc gì cả,nụ cười luôn nở trên môi, bỗng chốc khi Thu đã thật sự nhận thức được cuộc sống của mình thì Thu đã trở thành con người khác lạ, vào cấp ba thì bạn ấy khi trầm hơn lặng hơn và nụ cười mờ nhạt hơn...Thu đã bước đi trên con đường tương lai của mình bằng nghị lực dường như ánh sáng đang dần tắt hẳn,cứ bước đi mà không định hướng sẽ đi lối nào,nó cứ chênh vênh mờ nhạt theo dòng đời...
Mỗi lần tôi hỏi Thu có ước mơ gì không? Thu cũng chỉ vẻn vẹn trả lời một câu: "Những điều tôi cần sẽ không bao giờ trở lại", nhìn vào mắt Thu ứ những dòng nước mắt nhưng Thu cũng chẳng bao giờ để tuôn tràn những dòng lệ ấy trước mặt ai,Thu luôn dấu mình trong những suy nghĩ già nua và không còn sức sống. Tôi vẫn thường gọi bạn ấy là Bà Cụ Non, đối với toi Thu luôn là một người bạn dễ mến chân thành,nhưng cũng lại rất bí ẩn... Cứ mỗi năm mùa thu tới tôi lại nhớ đến một người có cái tên Thu mang chút buồn, bao năm trôi qua nhanh cái thời học sinh thì tôi luôn giữ mãi trong tâm trí, bởi nó là cả một kỉ niệm tươi đẹp mà tôi cố giữ....
Năm nay mùa thu lại tới tôi ngồi nhìn hàng cây dường như cũng đã ngã màu vàng vì héo úa, những chiếc lá bay bay khi có cơn gió chợt ùa đến, và tôi lại nghĩ về người bạn năm nào giờ cũng chẳng biết về nơi nao, khi chúng tôi chia tay mỗi người một hướng đi khi giã từ thời học sinh và không hẹn ngày tái ngộ. Những chiếc lá cố nếu giữ để bám trên cành nhưng không thể khi quy luật nó phải chấp nhận lìa xa, cũng như Thu bạn ấy thích ngắm nhìn những chiếc lá bay trước sân trường không phải thích vì thơ mộng mà cuộc đời Thu giống như chiếc lá ấy vậy, Thu mượn nó để tìm ra lí lẻ sống cho riêng mình, dù muốn dù không thì thời gian sẽ không bao giờ trở lại Thu phải đối diện với nó với những gì hiện tại mà quy luật đã sắp đặt cho Thu.
Cái ngày chia tay buồn ấy tôi đã thấy Thu cười thật sự, cười trong sự hạnh phúc, Thu nắm tay và nói "Mình chỉ cười khi mình hạnh phúc thật sự vì lâu nay mình đã mất cái hạnh phúc mà mình không cố giữ, và giờ đây mình mới thốt ra thành lời mình thật sự hạnh phúc khi mình có được người bạn tốt như Hằng. Nếu một ngày nào đó mình rời xa nơi đây thì mình sẽ dõi theo Hằng từng bước chân”.
Giờ đây tất cả đã trôi vào dĩ vãng nhưng mình vẫn luôn nhớ về một mùa thu lá bay có một người bạn với nụ cười trong tiềm thức cùng sánh vai tựu trường...
• Gửi từ Panda Ánh Thư
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?



