Giác quan tình bạn
2009-04-10 10:38
Tác giả:
Blog Việt -
Lời tác giả : Thấy có ai đó comment trong entry của Yểng "Muốn đọc một câu chuyện để ấm lại...", Yểng muốn post truyện ngắn dưới đây. Truyện không hay, và có lẽ không "ấm" lắm, và đây là truyện ngắn đầu tay của tớ. Từ lâu tớ đã coi nó là một kỉ niệm và mãi mãi nó là "của tớ".
Ngày 30 tháng 05 năm 2006.
- Cái gì? Mày có nhầm không đấy? Mày thử nói lại tao nghe xem nào? Cái Bình hét ầm ĩ khi nghe Huyền nói là sẽ không thể có mặt vào ngày sinh nhật nhóm lần thứ 5 này.
- Tao… tao thành thật xin lỗi bọn mày. Nhưng quả thật là tao không thể bỏ lỡ cuộc hẹn quan trọng này.Huyền nói mà mặt nó vẫn tái mét vì “volume to đùng” của con bạn khi nãy.
- Thế là sao? Xin xỏ gì ở đây? Mày có hẹn với Tổng thống thì cũng thế cả thôi. Mày nghe đây: Sinh nhật nhóm lần này mày nhất định phải đến, “thánh chỉ” đấy! Bình vẫn chưa “hạ hoả”.
Không khí bắt đầu căng thẳng. Tôi quay sang hỏi Huyền với một thái độ chắc chắn không – làm - ảnh - hưởng - đến – hoà – bình - thế - giới:
- Thế mày hẹn với ai hả Huyền? Có quan trọng lắm không? Mày xem liệu có sắp xếp được vào ngày khác không?
- Còn ai nữa, anh ý chứ gì? Cuối cùng cũng chịu cho gặp mặt à? Nga chen ngang, không để Huyền phản xạ kịp thời với câu hỏi của tôi.
- Mày im đi! Ngọc hét toáng khiến cho cả lũ giật nảy mình. Đến cả cái Bình cũng suýt sặc… chè thì đủ biết “sức công phá” và “độ sát thương” của con Ngọc cao đến thế nào!
Con Ngọc nhìn chằm chằm cái Huyền với ánh mắt hình “aduka”, tiếp:
- Anh ý cái con khỉ! Huy, mày thì lúc nào cũng Huy! Mày quá đáng vừa thôi chứ. Chơi với nhau suốt 5 năm trời mà mày nỡ phản bội hội tao chỉ vì cái thằng “Bạn công nghệ” (tức bạn quen trên mạng) mà thậm chí webcam cũng chưa một lần xem à? Từ ngày quen nó, mày quên bạn bè rồi chứ gì? Mày đúng là đồ phản động…
Bây giờ thì không khí không hề nóng, mà phải nói là… rất nóng. Ngọc là đứa thẳng tính, nhưng chưa bao giờ nó thẳng như… sân bay Tân Sơn Nhất thế này! Cả hội ngồi “tưởng niệm thời gian” trong khoảng gần 5’ sau đó.
- Tao xin lỗi!
Cuối cùng thì cũng có đứa cả gan phá vỡ không khí. Ngắn gọn và súc tích đến mức có thể! - Huyền nói xong thì đứng dậy bỏ về.
…
- Ngọc, có cần phải làm thế không? Lẽ ra mày nên im lặng rồi cả bọn bàn bạc nghĩ cách sau. Mày nóng nảy thế có khi lại làm hỏng việc thêm… Nga lên tiếng.
Bình nguýt Nga một cái “xém tóc” vì câu nói “đổ dầu vào lửa” của nó. Còn Ngọc thì dường như không thể kiềm chế:
- Thế tao nói sai à? Mày tưởng tao muốn nói nó như thế lắm à? Đã đến nước này rồi thì làm gì còn cách nào nữa. Tất cả là tại cái ý tưởng quái đản của mày đấy. Giờ thì mày ngồi đấy mà suy nghĩ rồi tự đi giải quyết đi.
Thế hoá ra lại là lỗi của tao à? Ý tưởng là của tao, ờ, nhưng người đồng tình là bọn mày, người thực hiện chính là mày.
- Thôi nào Nga, mỗi đứa nhịn đi một lời thì có làm con ruồi nào hạ - cánh – không – an – toàn vào cốc chè của bọn mày không? Cả bốn đứa cùng sai, được chưa? Mà trên đời này có ai ngốc nghếch như con Huyền nữa không nhỉ? Sai lầm lớn nhất của bọn mình là đã để nó thích … Huy!
Câu nói tếu của cái Bình cũng phần nào làm giảm bớt độ hot của tình thế. Nhưng Bình nói đúng: bốn đứa tôi đã sai chứ không phải Huyền. Và cái ý tưởng quái đản mà Ngọc vừa nhắc đến chính là sai lầm của hội tôi! Nói là sai lầm thì cũng không hẳn, vì mọi điều chúng tôi làm đều là muốn tốt cho Huyền (đây không phải là đổ lỗi cho hoàn cảnh đâu ạ!). Năm đứa bọn tôi chơi với nhau từ năm học lớp 6. Trong nhóm, Huyền là đứa sống nội tâm và cũng giàu tình cảm nhất. Nhưng nó đã thay đổi kể từ khi anh trai nó bị tai nạn và mất cách đây đã hơn 2 năm. Đó là cú sốc lớn đối với cả gia đình Huyền, và đặc biệt là Huyền! Mặc dù bốn đứa bọn tôi đã tìm mọi cách để giúp nó lấy lại tinh thần, nhưng mọi cố gắng đều là vô ích!
![]() |
| Ảnh minh họa: nayein |
… Và, kế hoạch của bọn tôi bắt nguồn từ ý tưởng của Nga. Ban đầu là tôi vào đăng kí “giả danh” ở một forum kết bạn với profile là một boy có tên “Đào Quốc Huy”, hơn hội tôi 3 tuổi, nickname là “livetolive_lovetolove” và quan trọng nhất là đoạn giới thiệu “nhu cầu kết bạn”: Muốn được trở thành một ông anh trai tốt!
Công việc tiếp theo là của Nga - đứa khéo ăn nói nhất trong nhóm! Nó làm nhiệm vụ marketing cho Huyền vào Forum đó với “lời chào hàng hấp dẫn”: “Music ở đây cực đỉnh mà teen-story thì miễn chê!” (Huyền thì chỉ khoái mấy khoản đó thôi!). Sau đó là một câu nói cực kì vô tình (trong ngoặc kép) của Nga về cái Profile của… tôi và 1 lời gợi ý khéo léo: “Huyền làm quen thử xem sao!”.
Thế là Huyền quen Huy từ đấy! Huy - một “nhân vật ảo” theo đúng nghĩa do cả 4 đứa tôi cùng “xây dựng”. Công việc chính vẫn do Bình và Ngọc đảm nhiệm: viết kịch bản, dựng cốt truyện và thật phiên nhau làm nhiệm vụ đạo diễn kiêm… diễn viên đóng thế… Toàn bộ ý tưởng của chúng tôi chỉ với một mục đích vô cùng “thánh thiện” là thay… Thượng Đế tạo ra một ông anh trai tốt cho Huyền! Bởi phương châm của chúng tôi và cũng là điều cả bốn đứa tôi muốn Huyền hiểu chính là: được và mất luôn cân bằng với nhau! Kế hoạch diễn ra 1 cách tốt đẹp y như… kịch bản, chỉ cho đến khi…
Đó là một ngày đẹp trời. Bình sau khi “trực phiên” về thì hốt hoảng điện thoại cho bọn tôi để tuyên bố một câu “chuối một rừng” rằng: “Chúng mày ơi, chết tao rồi. Cái Huyền nó thích tao… à không, thích Huy!” Đây là một chi tiết không có trong kịch bản! Mặc dù cả bốn đứa tôi cũng đã lờ mờ nhận ra tình cảm của Huyền khi mà ngày nào nó cũng “Anh ấy thế này… Anh ấy thế nọ”. Nó bắt đầu nói nhiều hơn, cười nhiều hơn và “nghiền net” giai đoạn… gần cuối. Nhưng, chúng tôi không thể ngờ là mọi chuyện lại diễn ra nhanh đến vậy. Quyết định cuối cùng là câu chốt hạ của Nga “Đâm lao thì phải theo lao”… Kế hoạch vẫn được triển khai như bình thường để tránh làm cho Huyền nghi ngờ. Bình và Ngọc vẫn hết sức thận trọng, không để Huyền “tưởng bở” về Huy! Nhưng càng ngày hội tôi càng thêm lo lắng về “cơn sốt virus” của Huyền. Và, vụ hẹn hò này là một thử nghiệm của bọn tôi. Ngọc và Bình đã viết kịch bản để hẹn Huyền gặp mặt vào đúng ngày sinh nhật nhóm! Bình chắc như đinh đóng cột:
- Rồi xem, nhất định nó sẽ lựa chọn tình bạn! Và thể là tụi mình cũng có cớ để… Huy giận Huyền. Tiếp đó thì cứ “tuỳ cơ ứng biến”, phải làm cho “chúng nó” (í ẹ) cãi nhau to rồi Huy sẽ biến mất hoàn toàn.
- Nhưng làm thế thì chẳng phải sẽ gây thêm 1 cú sốc nữa cho Huyền sao? Khó khăn lắm nó mới vui vẻ trở lại dc như này! – Tôi nói.
- Cái đó… để sau đi
Bình đã diễn hệt như kịch bản. Duy có điều nằm ngoài trí tưởng tượng của cả lũ: Huyền đã lựa chọn cuộc hẹn mà theo nó là “không thể bỏ lỡ”.
- Bây giờ làm thế nào đây? Chẳng lẽ mặc cho nó đừng chờ một kẻ “không hề tồn tại” hay sao? – Nga than thở.
- Không hiểu sao nghe nó nói là đến cuộc hẹn tao lại thấy tôi tội. Nó ngốc quá. Mà không, bọn mình ngốc. Bọn mình vô tình làm tổn thương nó rồi - Đến lượt Bình thở dài.
- Ngày mai sinh nhật nhóm vẫn tổ chức tại nhà tao. Đứa nào không đến thì miễn bạn bè – Là Ngọc.
Tôi, Nga và Bình đều có thể hiểu vì sao Ngọc lại phản ứng như vậy. Ba đứa tôi cũng đành y nguyên “thánh chỉ” mà thực hiện thôi. Một cái Huyền đã đủ đau đầu rồi chứ còn thêm Ngọc nữa thì không hiểu nhóm tôi còn có cơ may … sống sót không nữa.
![]() |
| Ảnh minh họa: MoatasimKHALAF |
Ngày 31 tháng 05 năm 2006.
Ngọc ra mở cửa, vừa nhìn thấy bọn tôi, nó nói luôn:
- Chúng mày lên phòng tao đi. Tao có chuyện muốn nói!
- Sao cơ? Bây giờ đi ra chỗ hẹn để nhận lỗi với cái Huyền á? Tao sợ… - Nga lấp lửng.
- Chỉ còn cách đó thôi. Hy vọng nó sẽ nghĩ đến ý tốt của bọn mình mà bỏ qua mọi chuyện. Không thể tiếp tục lừa dối nó được nữa.
Không cần Ngọc nói ra thì tất cả chúng tôi đều có suy nghĩ như vậy. Bình cũng góp ý:
- Tình bạn là không có sự dối trá. Bọn mình sai thì phải nhận lỗi. Mọi chuyện ra sao thì để cái Huyền tự quyết!
- Cho tao tự quyết mà bọn mày chuyển địa điểm hẹn lại không thông báo là sao?
Bốn đứa tôi giật mình khi nhận ra giọng Huyền. Nó đã đứng ngoài cửa từ khi nào mà cả lũ không hay biết. Chúng tôi tròn mắt nhìn nhau rồi nhìn chăm chăm vào Huyền. Nó cười phá lên:
- Bọn mày “gà” quá! Tao biết mọi chuyện ngay từ đầu.
- Sao cơ? – bốn đứa đồng thanh.
- Giác quan của tình bạn! - Huyền nháy mắt.
Dù chưa hết sốc vì ngạc nhiên (1 cú hit thế cơ mà!), Nga vẫn đủ trấn tĩnh để hỏi:
- Thế còn chuyện thích…
- Hic, thế tao không được thích bọn mày à? Bọn mày tuyệt vời thế cơ mà, phải không Bình, Ngọc? Cả Nga và Phương nữa. Tao cảm ơn bốn đứa mày. Tao sẽ lại là Huyền vui vẻ của chúng mày. Hứa đấy!
- Trời, cao thủ! – Nga và Bình hét toáng.
Chỉ có Ngọc là “im hơi lặng tiếng”. Không cần đến các nhà phân tích tâm lý thì ai cũng biết là không phải vì nó ngạc nhiên đến nỗi không nói được gì… Huyền nắm lấy tay Ngọc, cười:
- Cả năm đứa mình cùng phản động mà. Tao không giận mày đâu, Ngọc ạ.
Chúng tôi ôm chầm lấy nhau. Và… đâu đó, từ một đứa nào đó trong năm đứa, có một lời Cảm ơn chân thành và một niềm hạnh phúc tràn ngập về một sinh nhật đáng nhớ - một tình bạn trên cả tuyệt vời!
Tình bạn thật thiêng liêng và đáng quý biết bao! Vì vậy tất cả chúng ta hãy luôn trân trọng và đừng để mất đi tình bạn. Và các bạn cũng đừng quên rằng: Ngoài khứu giác, vị giác, thị giác, thính giác và xúc giác, còn có 1 giác quan tuyệt vời mà không phải ai cũng biết là mình có: Giác quan của tình bạn!
Gửi từ Blogger Yểng

Hình ảnh đại diện Blogger Yểng
Vài nét về Blogger Yểng : “Tôi đi tìm một-tôi-của-ngày-xưa. Hồi sinh. Và, Trở Lại!”
|
Chia sẻ của độc giả Ho ten: Thùy Linh Ho ten: Trần Vũ Long Ho ten: huong le Ho ten: NGỌC HUYNH Ho ten: Bich Ha Ho ten: Loan nguyen Ho ten: Giấu tên Ho ten: chuột iu Ho ten: chongthuong2003 Email: marynguyen1011@yahoo.com.vn Noi dung: Hihi, hay thật. Nếu không đọc những dòng Huy viết chắc tớ sẽ không biết đây là một câu chuyện có thật đâu. Cảm ơn tình bạn trong trẻo của cậu. Cuộc sống càng ngày càng có nhiều những toan tính nhưng lẩn khuất đâu đó vẫn còn những tình cảm vô tư, trong sáng. Cậu vẫn là cô bé học giỏi Văn mà tớ nhớ. May God bless you! Ho ten: linh chi Dia chi: em cua Yeng Email: giay_thuy_tinh_tcnn Noi dung: Truyên của chị viết hay tuyệt! Đúng là trên đời này không có gì quý bằng tình bạn chị nhỉ? Người yêu có thê phản bội lại ta nhưng những người bạn đích thực không bao giờ đúng không chị? |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.



