Giá như bây giờ đang ở quê cùng cả nhà
2021-08-30 01:25
Tác giả:
Thảo.
blogradio.vn - Dù biết gia đình thì đương nhiên sẽ luôn là những người quan tâm và lo lắng cho mình nhất, nhưng không vì thế mà mình bớt đi sự trân trọng và biết ơn mỗi khi đập hộp thùng đồ ăn, mọi thứ được chuẩn bị kỹ đến mức từng quả cam cũng được gói giấy báo rất cẩn thận.
***
Hôm nay vẫn là những ngày đỉnh điểm của dịch Covid 19, cả nhà đều ở quê, chỉ có mình sót lại ở Sài Gòn vì công việc.
Tối nay lại xách ghế ra ban công nhỏ xíu trước phòng trọ, thêm một ly trà sữa tự pha, 1 chiếc gối bông nhỏ để ôm, điện thoại sạc kế bên và đọc vài trang sách. Mình thích cảm giác này, thích cảm giác một mình, yên bình và suy nghĩ tự do.
Ở trong khu phong toả chắc cũng hơn 1 tháng, có nhiều thời gian suy nghĩ vẩn vơ và không ít lần thở dài "Giá như bây giờ đang ở quê cùng cả nhà”
Bạn biết không, đối với những gia đình ở tỉnh có con đi học, đi làm xa thì chỉ có vài ngày Tết cả nhà mới được gần nhau, trong mấy ngày ngắn ngủi đó còn phải dành thời gian cho bạn bè, họp lớp, thời gian thực sự bạn ngồi nói chuyện với ba má chẳng được bao nhiêu. Còn các phụ huynh thì ngày qua tháng lại chỉ miệt mài lao động kiếm tiền mà không dám nghỉ tay một ngày.

Vậy nên với mình, đợt giãn cách này là vô giá, cả nhà được ở bên nhau trọn vẹn trong một thời gian dài – điều mà lâu-lắm-rồi nhà mình chưa từng có, má được nghỉ bán, em được nghỉ học, chị bày ra làm đủ loại bánh, ba chăm cây tưới hoa, anh thì tối tối châm cứu cho cả nhà, thỉnh thoảng mấy đứa em họ nhà Dì kéo xuống chơi nữa, cứ loanh quanh luẩn quẩn với nhau như thế. Mình dù không ở gần nhưng mỗi lần facetime cũng cảm thấy vui và bình yên.
Vào lại Sài Gòn từ cuối tháng 5 tới giờ, đồ ăn hầu như toàn ở nhà gửi vào cho. Mình có thói quen quan sát kỹ khi nhận đồ từ người khác (hater sẽ bảo là khó tính) vì nhìn vào món quà mình sẽ biết mình-ở-đâu-trong-họ. Dù biết gia đình thì đương nhiên sẽ luôn là những người quan tâm và lo lắng cho mình nhất, nhưng không vì thế mà mình bớt đi sự trân trọng và biết ơn mỗi khi đập hộp thùng đồ ăn, mọi thứ được chuẩn bị kỹ đến mức từng quả cam cũng được gói giấy báo rất cẩn thận.
Để chuẩn bị được bao nhiêu thứ đó, lần nào gọi điện lúc nào má cũng hỏi "Ăn táo không, gửi trứng không, gửi thịt nữa không,..." và tất cả những thứ mình nói "Có chuối không má, có lê không má,…" đều được ghi nhớ, mua và gửi đầy đủ cho dù những lần sau mình không dặn nữa.
Mình hay lười chuyện nấu nướng và thường ăn cho qua bữa mà ít khi để ý chuyện mình có đang ăn ngon không, nhưng riêng đồ ăn gia đình gửi mình luôn cố gắng ăn ngon nhất có thể và hoàn toàn không để thừa. Đấy là cách mình đón nhận và đáp trả tấm lòng của cả nhà vì trong đó có rất nhiều yêu thương từ công má đi chợ, công chị nấu, công anh chở đi gửi.
Mỗi ngày đọc tin tức, nhìn thấy nhiều gia đình phải chia cách trong đau thương vì dịch, khiến mình trân trọng nhiều hơn những điều mình đang có, đó là những lần nhận đồ ăn như thế này, là kiểu quan tâm “một câu” lặp đi lặp lại mỗi lần face time “Ở đó sao rồi con”. Thật may mắn vì giờ này vẫn có thể ngồi viết ra những suy nghĩ này. Thế đấy, dù dịch dã nặng nề, dù khoảng cách có xa nhưng tình cảm gia đình khiến mọi thứ trở nên dễ dàng hơn.
Mong mọi người có “kỳ nghỉ Tết mùa thu” trọn vẹn và bình an dù đang ở bên hay ở xa gia đình.
© Thảo. - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng “gia đình”
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.







