Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giá như bây giờ đang ở quê cùng cả nhà

2021-08-30 01:25

Tác giả: Thảo.


blogradio.vn - Dù biết gia đình thì đương nhiên sẽ luôn là những người quan tâm và lo lắng cho mình nhất, nhưng không vì thế mà mình bớt đi sự trân trọng và biết ơn mỗi khi đập hộp thùng đồ ăn, mọi thứ được chuẩn bị kỹ đến mức từng quả cam cũng được gói giấy báo rất cẩn thận.

***

Hôm nay vẫn là những ngày đỉnh điểm của dịch Covid 19, cả nhà đều ở quê, chỉ có mình sót lại ở Sài Gòn vì công việc.

Tối nay lại xách ghế ra ban công nhỏ xíu trước phòng trọ, thêm một ly trà sữa tự pha, 1 chiếc gối bông nhỏ để ôm, điện thoại sạc kế bên và đọc vài trang sách. Mình thích cảm giác này, thích cảm giác một mình, yên bình và suy nghĩ tự do.

Ở trong khu phong toả chắc cũng hơn 1 tháng, có nhiều thời gian suy nghĩ vẩn vơ và không ít lần thở dài "Giá như bây giờ đang ở quê cùng cả nhà”

Bạn biết không, đối với những gia đình ở tỉnh có con đi học, đi làm xa thì chỉ có vài ngày Tết cả nhà mới được gần nhau, trong mấy ngày ngắn ngủi đó còn phải dành thời gian cho bạn bè, họp lớp, thời gian thực sự bạn ngồi nói chuyện với ba má chẳng được bao nhiêu. Còn các phụ huynh thì ngày qua tháng lại chỉ miệt mài lao động kiếm tiền mà không dám nghỉ tay một ngày.

Vậy nên với mình, đợt giãn cách này là vô giá, cả nhà được ở bên nhau trọn vẹn trong một thời gian dài – điều mà lâu-lắm-rồi nhà mình chưa từng có, má được nghỉ bán, em được nghỉ học, chị bày ra làm đủ loại bánh, ba chăm cây tưới hoa, anh thì tối tối châm cứu cho cả nhà, thỉnh thoảng mấy đứa em họ nhà Dì kéo xuống chơi nữa, cứ loanh quanh luẩn quẩn với nhau như thế. Mình dù không ở gần nhưng mỗi lần facetime cũng cảm thấy vui và bình yên.

Vào lại Sài Gòn từ cuối tháng 5 tới giờ, đồ ăn hầu như toàn ở nhà gửi vào cho. Mình có thói quen quan sát kỹ khi nhận đồ từ người khác (hater sẽ bảo là khó tính) vì nhìn vào món quà mình sẽ biết mình-ở-đâu-trong-họ. Dù biết gia đình thì đương nhiên sẽ luôn là những người quan tâm và lo lắng cho mình nhất, nhưng không vì thế mà mình bớt đi sự trân trọng và biết ơn mỗi khi đập hộp thùng đồ ăn, mọi thứ được chuẩn bị kỹ đến mức từng quả cam cũng được gói giấy báo rất cẩn thận.

Để chuẩn bị được bao nhiêu thứ đó, lần nào gọi điện lúc nào má cũng hỏi "Ăn táo không, gửi trứng không, gửi thịt nữa không,..." và tất cả những thứ mình nói "Có chuối không má, có lê không má,…" đều được ghi nhớ, mua và gửi đầy đủ cho dù những lần sau mình không dặn nữa.

Mình hay lười chuyện nấu nướng và thường ăn cho qua bữa mà ít khi để ý chuyện mình có đang ăn ngon không, nhưng riêng đồ ăn gia đình gửi mình luôn cố gắng ăn ngon nhất có thể và hoàn toàn không để thừa. Đấy là cách mình đón nhận và đáp trả tấm lòng của cả nhà vì trong đó có rất nhiều yêu thương từ công má đi chợ, công chị nấu, công anh chở đi gửi.

Mỗi ngày đọc tin tức, nhìn thấy nhiều gia đình phải chia cách trong đau thương vì dịch, khiến mình trân trọng nhiều hơn những điều mình đang có, đó là những lần nhận đồ ăn như thế này, là kiểu quan tâm “một câu” lặp đi lặp lại mỗi lần face time “Ở đó sao rồi con”. Thật may mắn vì giờ này vẫn có thể ngồi viết ra những suy nghĩ này. Thế đấy, dù dịch dã nặng nề, dù khoảng cách có xa nhưng tình cảm gia đình khiến mọi thứ trở nên dễ dàng hơn.

Mong mọi người có “kỳ nghỉ Tết mùa thu” trọn vẹn và bình an dù đang ở bên hay ở xa gia đình.

© Thảo. - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng “gia đình”

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

back to top