Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gia chủ bị kiện vì dọa trộm sợ đến chết

2022-11-17 09:42

Tác giả:


Bực tức vì liên tục bị mất cắp, Tôn mua bánh pháo đặt ở vườn, dọa kẻ đột nhập, không ngờ hắn bị yếu tim, giật mình vì tiếng pháo và chết tại chỗ.

Chị Tôn ở thành phố Nam Dương, tỉnh Hà Nam ở nhà một mình nuôi con do chồng chị làm thuê xa nhà, chỉ về dịp Tết Nguyên đán. Từ giữa năm 2021, chị phát hiện đàn gà mình nuôi liên tục mất mỗi hôm vài con. Một hôm khoảng 12h đêm, chị nghe tiếng chó sủa, dậy hé cửa nhìn ra ngoài, thấy trong vườn có một bóng đen.

Chị vừa lấy điện thoại di động ra định báo cảnh sát thì người kia phát hiện bị lộ, vội vã trèo rào chạy mất. Cả đêm hôm đó chị không ngủ được, sáng hôm sau ra chuồng gà, phát hiện mất bốn con.

Chị rất tiếc của, muốn báo cảnh sát nhưng cũng không biết kẻ trộm là ai. Sau mấy ngày suy nghĩ, Tôn quyết định mua mấy bánh pháo về để sẵn ở nhà, nếu kẻ trộm một lần nữa đột nhập, chị sẽ đốt để xua đuổi.

Một tối tháng 8/2021, chị lại bị tiếng chó sủa đánh thức. Nhìn ra vườn thấy bóng đen lén lút gần chuồng gà, chị lấy một bánh pháo ra, châm lửa đốt rồi ném ra sân. Sau khi đốt pháo, chị không dám đi ra ngoài xem, thầm nghĩ kẻ trộm đã chạy rồi nên quay về phòng ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Tôn đi ra chuồng gà nhặt trứng gà, nhìn thấy một người đàn ông nằm bất động. Chị gọi điện thọai báo cảnh sát.

Hiện trường vụ việc. Ảnh: Toutiao

Hiện trường vụ việc. Ảnh: Toutiao

Theo kết quả điều tra, người chết họ Hồ, sống cùng thôn. Trên tay Hồ còn dính lông gà, dấu chân khớp với dấu chân trong chuồng gà. Kết hợp với lời khai của chị Tôn, cảnh sát xác định Hồ xuất hiện ở đây là để ăn trộm gà.

Điều tra về Hồ, cảnh sát phát hiện Hồ thường xuyên ăn cắp vặt, trước đó đã nhiều lần mang gà về nhà, phù hợp với thời gian chị Tôn mất gà trước đó. Người nhà của Hồ cũng biết nửa đêm anh ta ra ngoài là để ăn trộm gà, nhưng không có ai ngăn cản.

Theo kết quả khám nghiệm, Hồ bị mắc bệnh tim, do tâm lý căng thẳng khi đột nhập trộm cắp tài sản, lại đột nhiên nghe thấy tiếng pháo nổ nên quá mức sợ hãi, bệnh tim phát tác mà chết. Cuối cùng, cảnh sát nhận định đây là tai nạn ngoài ý muốn.

Mọi chuyện tưởng như đã kết thúc nhưng người nhà Hồ không chịu bỏ qua, kiện chị Tôn ra tòa, bắt đền 500.000 nhân dân tệ và yêu cầu truy cứu trách nhiệm hình sự.

Thăm dò

4.534 biểu quyết
Theo bạn, chị Tôn có phạm tội hình sự khi đốt pháo khiến kẻ trộm đau tim chết?
 Xem kết quả

Thời gian từ: 24/10

Trong phiên xét xử, tòa án thành phố Nam Dương xác định Hồ đã nhiều lần đột nhập vào nhà chị Tôn, tổng cộng lấy trộm hơn 10 con gà, cấu thành tội trộm cắp tài sản. Song do Hồ đã chết nên không truy cứu trách nhiệm hình sự. Còn hành vi của chị Tôn không cấu thành tội vô ý làm chết người mà là hành vi phòng vệ chính đáng.

Hai người không quen biết, chị Tôn cũng không biết đối phương mắc bệnh tim. Hành vi đốt pháo của chị Tôn là xuất phát từ nhu cầu phòng vệ, ngăn cản sự xâm phạm phi pháp của người khác với mình.

Theo quy định của pháp luật Trung Quốc, để được coi là hành vi phòng vệ chính đáng phải thỏa mãn đồng thời năm điều kiện: về nguyên nhân: Hành vi xâm phạm thực sự tồn tại; về thời gian: Hành vi xâm phạm phi pháp đang được tiến hành; về chủ quan: có ý thức phòng vệ; về đối tượng: phòng vệ nhằm vào người có hành vi xâm phạm và cuối cùng; về mức độ: không vượt quá mức độ cần thiết.

Trở lại vụ án này, hành vi xâm phạm phi pháp thực sự tồn tại (Hồ đột nhập vào nhà trộm cắp tài sản của chị Tôn), hành vi xâm phạm phi pháp đang được tiến hành (khi thấy chó nhà chị Tôn sủa, Hồ không chấm dứt hành vi xâm phạm phi pháp của mình).

Chị Tôn đốt pháo là hành vi có ý thức phòng vệ, đối tượng chỉ nhằm vào Hồ, cũng không vượt quá mức độ phòng vệ cần thiết. Vì vậy hành vi này là phòng vệ chính đáng.

Tòa án cho rằng, trong quá trình Hồ thực hiện hành vi phạm tội, để bảo vệ tài sản và an toàn nhân thân của mình, chị Tôn đã cùng cách ném pháo để ngăn chặn hành vi phạm tội của đối phương tiếp tục tiến hành, đây là phòng vệ chính đáng.

Hồ bị kinh động dẫn đến đột tử có liên quan bệnh tật của bản thân, không tồn tại quan hệ nhân quả về pháp luật với hành vi ném pháo của chị Tôn, vì vậy chị Tôn không cần chịu trách nhiệm hình sự, cũng không cần chịu trách nhiệm bồi thường dân sự.

Cuối cùng, tòa án trung cấp thành phố Nam Dương bác yêu cầu của phía người nhà Hồ đưa ra.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top