Em ghét anh rồi anh biết không?
2010-05-11 15:26
Tác giả:
Lời tác giả: Ngay lần đầu đọc "Anh ghét em rồi em biết không" tôi đã rất ấn tượng về bài thơ này. Có một chút gì đó khiến nao lòng tôi. Tôi cảm nhận trong từng lời thơ, tình yêu đó thật mãnh liệt cũng rất nhẹ nhàng, vu vơ mà sâu lắng. Những câu thơ cứ chập chờn trong tôi, để rồi từ ấy viết nên một bài gửi tặng chính tình đầu của mình và tặng cho tác giả của "Anh ghét em rồi em biết không".
![]() |
Em ghét anh rồi anh biết không
Ghét bờ vai ấm ghét môi nồng
Ghét bàn tay ấy không thể nắm
Ghét cả đêm dài em ngóng trông.
Anh ở đâu, trời nơi ấy không có mùa đông
Mỗi ngày qua em vẫn mong mình gần nhau thêm chút nữa
Đêm từng đêm nhìn quẩn quanh nhớ-tìm hơi thở
Rồi chạnh lòng, chợt gọi tiếng "Anh ơi!"
Đà Nẵng mùa này mưa buồn như thế thôi
Chút nắng mùa đông thẩn thờ không hiểu nỗi
Phố hôm nao, lời yêu đầu rất vội
Em một mình, nỗi nhớ cứ chơi vơi.
Ừ cũng xa rồi, mỗi đứa một nơi
Em biết yêu thương anh chẳng hề nói dối
Em ghét anh rồi, cứ để em phải đợi
Nhớ thương nào, sóng biển đã cuốn trôi
Em ghét anh mà, em cũng nói vậy thôi.
- Gửi từ email Hồng Thanh – tonhia.thanh
Chia sẻ của bạn đọc:
Cảm ơn bạn đã cho tôi đọc những vần thơ đầy "tâm trạng".
"Em ghét anh mà, em cũng nói vậy thôi"
Bài thơ hay quá, giống y chang nỗi lòng của tôi. Đọc thơ của bạn, tôi lại thấy nhớ anh da diết......
"Không có anh màu xanh thành nỗi nhớ
Em nhặt lá vàng để ghép thành thơ
Hữu duyên có gặp nhau không nhỉ
Mà sao người lại phải cách xa?"
Anh có biết những lúc không có anh em nhớ anh lắm không mà sao anh cứ vô tình như vậy? Cứ chới với, không nắm được chặt cũng chẳng thể nào cách xa!
Bài thơ này đúng như tâm trạng của tôi, chỉ khác địa danh (bạn Đà Nẳng còn tôi ở Biên Hòa). Người ấy đã đi xa rồi, tận bên kia bờ thái bình dương để lại cho tôi nỗi nhớ thương da diết. Môi nồng, bàn tay ấm, bờ vai kia... giờ đã xa rồi...
Con gái màI Nếu không đã chẳng có sự khác nhau giữa Adam và Eva. Hì.....
Hay đó bạn!
Bài thơ của bạn như chính nỗi lòng tôi...
"Nhớ thương nào, sóng biển đã cuốn trôi
Em ghét anh mà, em cũng nói vậy thôi"
"Em ghét anh....."
Bài thơ của bạn hay quá! Con gái đúng là hay nói ngược. Chả thế mà Nữ thi sĩ Armenia Silva Kaputikian đã viết nên những vần thơ vô cùng hay trong bài “Em bảo anh đi đi” – một bài thơ mà có lẽ bất cứ một người yêu thơ nào ở Việt Nam cũng thuộc:
"Em bảo anh đi đi,
Sao anh không đứng lại?
Em bảo anh đừng đợi,
Sao anh lại về ngay?
Ôi lời nói gió bay,
Đôi mắt huyền đẫm lệ.
Sao mà anh ngốc thế
Không nhìn vào mắt em?"
Hy vọng sẽ được đọc nhiều bài thơ hay nữa của bạn nhé!
ban Hồng Thanh viết thơ rất hay, tôi cảm nhận thế và chắc mọi người cũng như tôi. Nếu có điều kiện, bạn có nhiều bài thơ tôi xin được đón nhận một cách trân trọng qua mail: hnnam.qh@gmail.com
Cám ơn bạn Hồng Thanh!
Ghét quá đi!ghét tất cả ! phải tập cách để ghét người khác thôi,nói vậy chứ ghét có nổi đâu hihihi
Lời thơ nhẹ nhàng, thiết tha sao nhói buốt con tim. Ừ đúng rồi: Em ghét anh rồi anh biết không
em gét anh mà, em chỉ nói vậy thôi...
Giận dỗi nhớ thương làm tình yêu đẹp hơn. Nhưng giá như, tất cả với tôi chỉ là "giận nhau " thôi. Lỡ 1 lần vô tình mắc lỗi để rồi mất nhau mãi mãi. Giá hôm nay, ngta có thể đọc được bài thơ này của tôi. "Em nhớ a nhiều a biết ko", "Em ghét a rồi a biết ko"
Tôi đọc bài thơ này và cũng có những cảm giác ấy, em ghét anh rồi anh biết không?
tôi cũng đang bị chờ đợi, nhớ thương và giận dỗi về người ấy...em ghét anh nhiều anh biết không???
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con
Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.
Chỉ cần ở lại
Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.
Một ngày trong veo
Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.



Đúng là trong những cuộc tình đã đi qua, nhưng dư âm thì luôn ở lại, tôi luôn quan niệm rằng, "kỉ niệm đầu tiên, cũng là kỷ niệm cuối cùng".....và mượn lời của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: " dù đến, dù đi, tôi cũng xin tạ ơn người....". Cám ơn ơn vì đã chia sẻ một bài thơ hay....