Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em chỉ là người anh cần sau những cơn say...

2010-02-03 10:54

Tác giả:


Blog Việt

Rồi cuối cùng em cũng nhận ra hạnh phúc có khi chỉ là ảo tưởng, anh sẽ không bao giờ đến bên em đơn giản chỉ vì anh cần có trách nhiệm với gia đình mình bởi... Em chỉ là cái bóng nấp sau lưng chị ấy!
 
Ngày ấy, em yêu anh, một tình yêu không thể nói nên lời, chỉ biết nhìn nhau rồi con tim loạn nhịp. Em đã học rất nhiều, cố gắng nhồi nhét kiến thức vào cái đầu bé nhỏ, chỉ mong đỗ vào trường Đại học sư phạm, để tương lai là đồng nghiệp của anh. Nhưng giấc mơ chỉ là giấc mơ. Cầm trên tay tờ giấy báo điểm em đã hụt hẫng, thất vọng về chính bản thân mình. Em đã không đạt được ước nguyện ấy.

Anh còn nhớ không? Ngày anh đội trời mưa tìm đến gặp em là ngày cuối đông giá lạnh, nhìn thấy em nói vài câu rồi đặt vào tay em một chiếc kéo bé nhỏ được  tách ra từ chiếc móc khóa xe. Em đã suy nghĩ về nó rất nhiều, thực ra nó có ý nghĩa gì đối với em, với anh?
 
3 năm gìn giữ, nâng niu, em xem đó là kỷ vật vì nó là món quà duy nhất anh tặng em. Em giữ nó cẩn thận, mỗi khi nhớ anh em lại nhìn ngắm nó không biết chán. Anh không hề nhắc đến chuyện tình cảm, em chỉ nghĩ vì mình còn bận học chưa ổn định nghề nghiệp nên anh sẽ đợi, đợi ngày em ra trường... Nhưng em không ngờ được rằng, lúc em biết tin mình trượt đại học cũng là lúc em đánh mất "kỷ vật" ấy. Thời gian đó anh đang...vui bên tình duyên mới, anh xây đắp hạnh phúc gia đình với người con gái khác.

Ảnh minh hoạ: Pag Trung

Em đã không thể làm gì, nghĩ gì khi trong lòng em nhớ anh. Em đã dằn vặt mình thật nhiều và muốn tìm đến anh chỉ để hỏi một câu duy nhất " Vì sao?". Nhưng làm sao em làm được điều đó. Dù em có là người đến trước, chị ấy chỉ là người đến sau nhưng người anh chọn là chị ấy không phải em. Em tự đặt ra những lý do ngớ ngẩn, có phải em đã ngộ nhận trong tình yêu không anh?

Giờ anh đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ đảm đang và một bé gái gần tròn một tuổi. Anh hạnh phúc lắm đúng không? Người ta vẫn thường nói: "Yêu một người là chỉ cần người ấy hạnh phúc là đủ". Đối với em cũng không ngoại lệ, em yêu anh và chỉ mong anh hạnh phúc.

Thời gian dần trôi qua, em đã quen với cuộc sống không có anh, không có anh em vẫn tìm được nguồn vui trong cuộc sống. Thi thoảng em vẫn tìm kiếm một bóng hình không quen biết trong dòng người hối hả. Đôi khi em thấy cô đơn lạc lõng giữa chốn đông người, chỉ mong có bàn tay ai nắm chặt, nhưng em biết không còn có anh trong đời.

Rồi bất chợt anh gọi điện cho em,vẫn là số điện thoại ấy. Cầm điện thoại trên tay, em đắn đo có nên nghe hay không? Có thể cuộc gọi ấy chỉ để hỏi thăm bình thường như bao cuộc gọi khác, và cũng có thể... Và dù vì lý do gì đi nữa em cũng sẽ nghe.

- Em khỏe không?
 
- Em khoẻ.
 
- .... Anh xin lỗi em... Xin lỗi vì ngày ấy anh đã đánh mất em.
 
- Vì sao anh lại nói vậy. Anh không là người có lỗi. Lỗi là ở em.
 
- ....
 
- Không phải vì anh đánh mất em. Chỉ vì chưa bao giờ anh có em, không phải đánh mất... 
 
- Tha thứ cho anh!
 
Im lặng rồi tắt máy. Em ngồi im, suy nghĩ. Không hiểu vì sao lúc đó em lại nói với anh như vậy. Đã lâu lắm rồi anh với em không còn liên lạc gì với nhau nữa, giờ bỗng dưng anh gọi điện điều đó khiến em phải suy nghĩ nhiều hơn. Em quyết định gọi lại cho anh nhưng chỉ là những hồi chuông vô hồn. Anh không nhấc máy. Có khi nào xảy ra chuyện buồn trong cuộc sống gia đình anh. Em tự trấn an mình, không sẽ không có chuyện ấy đâu.
 
Đúng một tuần sau đó anh gọi điện cho em. Em nhấc máy mà không cần suy nghĩ sẽ nói những gì với anh. Cuộc nói chuyện kéo dài mươi lăm phút, cũng chỉ hỏi thăm bình thường mà tim em đập loạn nhịp. Khoảng im lặng tỉ lệ nghịch  với những lời anh nói. Vẫn giọng nói ấm áp ấy, anh vẫn trầm tư và lạnh lùng...chỉ có khác một điều, anh giờ đây già dặn hơn 2 năm về trước. Đó là một lẽ tự nhiên phải không anh? Con người ta luôn trưởng thành và suy nghĩ cũng phải chín chắn hơn.

Như đồng hồ báo thức, tối thứ 7 tuần nào anh cũng gọi cho em, dù có khi chỉ hỏi: "Ngoài đó lạnh lắm không em?". Anh đã làm cho tình yêu bấy lâu được chôn kín trong lòng nay lại trỗi dậy. Em lại khao khát mình được yêu thương...

Ảnh minh hoa: raysoda

- Hai tuần nữa em về thăm nhà.
 
- Em có thể gặp anh?
 
- Vâng. Có thể. 
 
- ...

Uhm. Gặp anh một lần để nhìn anh giờ đây như thế nào, để cùng kể lại chuyện của 2 năm về trước... sẽ không làm sao cả. Mình chỉ gặp nhau thôi mà, sẽ không làm gì ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình của anh. Có thể rồi sẽ lại hối tiếc, lại muốn níu giữ anh ấy ở bên mình... Nhưng mình sẽ không làm vậy, dù yêu anh đến mấy đi nữa em cũng không đành phá vỡ hạnh phúc gia đình anh.
 
Tình yêu của anh dành cho em là thứ tình yêu dành cho người thứ 3 phải vậy không anh? Em chỉ là bóng dáng phía sau chị ấy, là người anh cần sau những cơn say, những lúc anh buồn hay cô đơn nhất. Vì rốt cuộc em cũng chỉ là người thứ 3. Với em, anh không cần có trách nhiệm, không ràng buộc... Là nơi anh có thể giải toả những bực bội, những nỗi buồn và bế tắc của cuộc sống. Anh cần em vì em là người có thể chia sẻ và lắng nghe những điều anh nói. Em không than phiền, không hề thấy mệt mỏi khi ngồi hàng giờ để nói chuyện cùng anh.
 
Nhưng em thấy có lỗi với chị ấy. Có thể chị ấy không hề biết nhưng em sợ rằng, nếu cứ tiếp tục như vậy em sẽ yêu anh hơn ngày xưa. Bỗng dưng em sợ cảm giác được gặp anh, sợ nghe những lời anh nói, sợ cả ánh mắt anh nhìn...
 
Điện thoại báo tin nhắn. Tin nhắn của anh.
 
- Em à, anh nhớ em!
 
- Em đã quên được anh...tại sao anh quay lại đánh thức tình yêu trong em. Em muốn được ở gần anh, chia sẻ với anh những vui buồn trong cuộc sống. Nhưng anh ạ, thế giới này không phải chỉ có anh và em.
 
- Anh xin lỗi! 
 
- Anh đang có một gia đình hạnh phúc! Anh yêu em nhiều như thế nào đi nữa em cũng chỉ là người thứ 3 thôi. Anh sẽ không bao giờ đến được với em đơn giản vì anh còn có gia đình. 
 
Nước mắt em rơi từ lúc nào không hay. Em khóc, khóc cho mối tình đầu dang dở, khóc như chưa bao giờ em được khóc. Dù biết anh còn yêu em, vẫn luôn yêu em, và em cũng vậy. Nhưng anh ạ, em vẫn mãi là người thứ 3. Vì hạnh phúc gia đình anh, vì anh và vì cả chính bản thân em nữa. Chúng ta nên dừng lại, mình không thể đến được với nhau đâu anh ạ!.
  • Gửi từ email Lê Thị Huyền – huyenleht@...
 Chia sẻ của bạn đọc:

mình hiểu bạn cảm thấy khổ tâm đến chừng nào. Nhưng bạn đã đúng, mình tin ai cũng nghĩ thế. Bạn đau khổ nhưng nếu ko quyết định thì bạn sẽ trở thành kẻ phá vỡ hạnh phúc 1 gia đình đang yên ổn.
Mình cũng thấy thông cảm với người đàn ông ấy, nhưng anh ấy ko nên gợi lại những cảm xúc yêu thương trong bạn nữa.
cố gắng lên, bạnnhé.
bạnlà cô gái mạnh mẽ và có tấm lòng tốt, sẽ có một trái tim chân thành và trọn vẹn dành cho bạn mà.

,
dang oanh, pt, gửi lúc 25/01/2010 15:33:23

 

Mình nghĩ bạn đã quyết định đúng. mong bạn sẽ sớm tìm được tổ ấm của riêng mình!

,
snowflake_101, gửi lúc 21/01/2010 18:47:42

 

Lần đầu tiên bắt gặp một câu chuyện giống hoàn cảnh của mình đến thế! Mình cũng là người đến trước, rồi cũng trở thành người thứ 3. Nhưng có khác là chính mình lựa chọn ra đi để gần một năm sau anh ấy lập gia đình. Đã có một người bên cạnh để gọi là "vợ" rồi nhưng sao vẫn nói với mình là còn yêu mình, không yêu "vợ"? Tại sao lại vô trách nhiệm như vậy? Vô trách nhiệm với bản thân, với cả người ấy nữa. Không yêu sao còn cưới? Đã cưới rồi sao còn nói với người xưa như thế?

Lúc đầu mình rất thất vọng, không nghĩ anh sẽ như thế. Quả thực cái ích kỷ, cái hiếu thắng của mình được thỏa mãn. Nhưng sau đó... Nghĩ là thế thôi, nhưng mỗi khi anh liên lạc là lòng mình lại mềm đi. Mình giận mình, tại sao lại yếu đuối thế? Phải cố gắng thôi. Quả thật đến bây giờ, khi anh đã có một bé trai rồi, khi mọi chuyện đã qua đi gần 2 năm rồi nhưng mình vẫn nhớ, vẫn mơ mộng, nếu thế này, nếu thế kia... Đúng là tình cảm, không thể một với một bằng hai được. Và bây giờ, mong một người sẽ đến, sẽ lấp đầy những khoảng trống... Mong rằng sẽ tìm thấy một tình yêu thực sự trong đời! Mình cứ sống chân thành, rồi sẽ được đền đáp! Chúc mọi người may mắn nhé!

,
Chipchip, gửi lúc 21/01/2010 18:18:11

 

Mình thật sự xúc động về bài viết của bạn .Mình đồng cảm với những gì bạn nghĩ ,quả thật bạn là người cao thượng đó .Mình cũng đã có cuộc tình kéo dài đến 6 năm nhưng cả 2 không đến được với nhau .Mình vẫn biết là chúng mình vẫn còn tình cảm với nhau nhiều lắm .Mình cũng hy vọng sau này mình cũng sẽ làm được như bạn.
Chúc bạn sẽ sớm tìm được bờ vai chia sẽ

,
Phan Thị Thúy, Nhơn Trạch-Đồng Nai, gửi lúc 21/01/2010 18:08:58

 

Quyết định dừng lại của bạn thật là đúng đắn cho dù tôi biết để đi đến quyết định đó đối với bạn là rất khó khăn và con tim bạn lại phải thổn thức và đau thêm lần nữa. Nhưng dẫu sao tình yêu đó dù đẹp và dù mãnh liệt đến chừng nào thì nó cũng sẽ không thể và không nên cố gắng vượt qua một rào cản rất lớn, một sự thật là anh ấy đã có gia đình và đặc biệt hơn nữa là đã có 1 đứa bé gần một tuổi.
Tôi thấy bạn là người con gái có lý trí rất vững vàng, bạn thật dũng cảm và quyết đoán.
Chúc bạn có được một tổ ấm riêng của mình, tự mình xây dựng nên chứ không phải là lấy đi tổ ấm của người khác!

,
anhchangnhaque, Bolykhamxay - Lào, gửi lúc 19/01/2010 14:50:52
 

Dù thâtij yêu anh ấy, dù bạn đã khóc rất nhiều nhưng lựa chọn của bạn" mình dừng lại ở đây " rấ chính xác, đấy là lựa chọn của lý trí. Bạn hãy coi đấy là kỷ niệm, dù không yêu vợ nữa thì anh ấy cũng thuộc về người khác chứ không lựa chọn bạn đâu.

,
xuân khương, nam định, gửi lúc 18/01/2010 18:22:07

 

"Đã yêu người có vợ con
Thì đừng nhắc chuyện sắt son thêm buồn"

,
Hứa Ngọc Thủy, hanoi.toi131011@yahoo.com.vn, gửi lúc 18/01/2010 17:58:54

 

Bạn đã dừng lại được, đáng ra ngay từ khi anh bắt đầu liên lạc bạn phải dừng lại ngay rồi mới đúng chứ không phải là đến giờ phút này mới dừng lại. Nhưng dù sao bạn cũng đã dừng lại được tôi chúc mừng bạn, rồi sẽ có một chuyến tàu tình yêu khác đang chờ để đón tình yêu của bạn.

,
Hoàng Ngọc Linh, Lào Cai, gửi lúc 18/01/2010 13:23:36

 

Giống tâm trạng của mình quá!
Thật buồn phải không bạn? Dù thế nào mình vẫn là người thứ 3

,
Hồng Phượng, BCM, gửi lúc 18/01/2010 12:46:48

 

co le minh hieu ban.nhung it nhat minh va ng do da yeu nhau 3 nam.nhung roi cai ko ngo da xay ra.o noi xa ay ng ta do co ng de cham soc.du luyen tiec nhung bjo toi cung la ng thu 3 nhu ban.minh chia tay ng do gan 1 nam nhung duong nhu trong cs chua bao jo minh wen ng do.thinh thoang ng ta cung nhan tin hoi tham.doi luc 1 chut ngot ngao nhung co luc lam tim toi nhoi dau.va du j di nua co phai la do khoang cach. ng ta lam toi mat 1 khoang trong that lon.den bjo toi van chua the can bang lai dc tinh cam.doi luc toi uoc rang minh co the ghet ng ta, minh co the cam thu ho.nhung nguoc lai minh lai nho ng ta nhieu hon.doi luc toi da muon vao do de niu ju ng do lai nhung roi lai nghi dc j co chu.roi minh lai dau kho.bay jo minh da ko la j cua nhau nua cung nhu bjo moi ng o 1 dau cua dat nuoc ko con co the gap nhau o mien trung nua roi phai ko anh?

,
kimoanh, nghe an., gửi lúc 18/01/2010 10:47:15
 

Chúc mừng vì bạn đã dừng lại đúng lúc. Bạn thử nghĩ xem nếu bạn gặp lại anh ấy điều j sẽ xảy ra? Có chắc rằng anh ấy yêu bạn ko? Yêu mà anh ấy lại lấy người khác khi bạn vừa thi trượt đại học - lúc bạn cần anh ấy hơn lúc nào hết? Mình cũng đã nghĩ người ta yêu mình. Mối tình đầu của mình sau 5năm gặp lại chỉ mang cho mình sự thất vọng. Anh ấy nói yêu mình nhưng sau đó 2tuần thì thông báo lấy vợ. Cuộc đời này là thế đấy. Mình nghĩ bạn ko nên buồn vì một người như anh ấy nữa. Hãy quên anh ta đi rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười với bạn. Chúc bạn luôn thành công và hạnh phúc!

,
kml, Bắc Ninh, gửi lúc 18/01/2010 09:34:09

 

Nhưng anh ạ, em vẫn mãi là người thứ 3. Vì hạnh phúc gia đình anh, vì anh và vì cả chính bản thân em nữa. Chúng ta nên dừng lại, mình không thể đến được với nhau đâu anh ạ!.

,
quynhtrinh, HN, gửi lúc 18/01/2010 00:10:52

 

ban ah! ban da dung va toi hoan toan dong y voi su the hien va hanh dong cua ban.Toi cung tung co mot moi tinh dau_mot moi tinh thuo ngay tho, nguoi ay cung ra di va lay vo.toi da khoc nhung van song va hien gio toi rat tot..Da 5nam qua khu hien ve khi ma nguoi ay tim duoc so dt cua toi lien lac va co nt..toi ko ngo nguoi ay van con yeu toi,toi cam on cuoc doi van co nguoi con trai yeu thuong toi nhat...nhung toi cung biet gio day cuoc song 2 nguoi da 2 phuong troi rieng...toi mong nguoi ay hanh phuc,va mong hon dung nhu the boi toi se thay co loi voi chi ay du la toi ko con chut tinh cam gi nua......Mai mai trong toi _ hay de do la mot tinh dau .......

,
thanh mai, vinh , gửi lúc 17/01/2010 15:12:17

 

Tôi nghĩ rằng bạn nên cất giữ những gì đã qua vào ngăn sâu nhất của trái tim mình bởi cuộc sống của bạn còn dài và còn nhiều việc bạn cần nên làm.

,
Thanh Hien, Ha noi, gửi lúc 17/01/2010 13:56:17

 

Không bao giờ mình muốn rơi vào cảm giác của người thứ 3, dù anh ấy có yêu hay không yêu mình thì cảm giác đó luôn nặng nề. Nhìn 2 ng vui vẻ hạnh phúc bên nhau, dù rằng mình vui vì anh ấy hạnh phúc, nhưng lại đau vì cô gái đó không phải là mình. Đợi... Đợi 1 cái gì đó, Giá anh biết em yêu anh để anh nói với em rằng "anh không yêu em đâu" để em khỏi chờ đợi. Chờ đợi 1 cái vô hình.

,
Duyen, HCM, gửi lúc 17/01/2010 12:39:42
 

Quên người ấy đi bạn ah. Đó là một sự đau khổ lớn lao, nhưng cũng là một hạnh phúc đó bạn ah. Thử nghĩ mà xem, nếu bây giờ người ấy bỏ tất cả để đến với bạn, có thể bạn sẽ sở hữu được người ấy, nhưng bạn có thấy đó là hạnh phúc thật sự không? " Tình chỉ đẹp khi còn dang dở.." ..Hãy để tình yêu ấy đẹp mãi trong lòng bạn nhé! Mong bạn luôn lạc quan và yêu đời!

,
meo con, Hải Phòng, gửi lúc 17/01/2010 10:45:16

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những Ngày Nước Rút

Những Ngày Nước Rút

Những ngày cuối, bảng phấn viết thêm vội

Dưới tán bằng lăng

Dưới tán bằng lăng

Ta là bằng lăng tím Nở đầy khoảng sân quen

Quên Ước Hẹn Trở Về

Quên Ước Hẹn Trở Về

Những chuyến tàu đi quên ước hẹn trở về

Thế giới song song của tuổi 17

Thế giới song song của tuổi 17

Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.

 Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?

Những người không giàu_Phần 1

Những người không giàu_Phần 1

Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.

Hương vị bình yên

Hương vị bình yên

Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

back to top