Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đừng hỏi tại sao em không yêu

2015-04-14 01:05

Tác giả:


Bài dự thi "Độc thân không cô đơn".

blogradio.vn - Mỗi con người đều sẽ có một chuyến xe đưa mình đến bến bờ hạnh phúc. Có người, sẽ thật may mắn gặp được định mệnh của mình từ những ngày đầu; nhưng cũng không ít người, đi mỏi cả gót chân vẫn không tìm được cái nợ của mình. Nhưng dù sao đi nữa, hạnh phúc vẫn sẽ mỉm cười với ta. Em tin hạnh phúc vẫn sẽ đón chờ ở tương lai.

***

“Em yêu tự do, em yêu chuyến xe buýt vào đêm, yêu con sâu lười tồn tại trong em, em yêu cuộc sống như một bản kế hoạch của mình, vì thế đừng hỏi em vì sao không yêu!”


Hôm nay, lại có một người hỏi câu “Vì sao không yêu?” Đâu phải em không yêu, chỉ là em chưa yêu mà thôi. Và rồi, em thầm nghĩ người con gái sẽ hạnh phúc biết bao nếu có một bờ vờ để tựa vào những lúc yếu đuối.

Một hôm, em chóng mặt, em sốt cao. Cô bé cùng phòng cũng bị ốm như em thế mà cô bé có người chăm lo, còn em lại bỗng dưng muốn khóc đến lạ. Giá mà cũng có người mua thuốc cho mình như cô ấy.

Một hôm, em bị té ngã trong nhà tắm khi đang rửa đồ tối. Sáng hôm sau chẳng thể ra trạm xe buýt để đến trường, bỗng dưng muốn khóc đến lạ. Nhưng khóc rồi, ai sẽ đau lòng cho những giọt nước mắt mắt của em?

Một hôm, chiếc máy tính tiết kiệm tiền mãi mới mua được, lại bị vỡ màn hình. Em đành cuốn con sâu lười qua một bên, chạy tìm được một công việc đơn giản để có thể sửa con cưng của mình. Đôi tay sưng lên trong quá trình làm việc, bỗng muốn có một đại gia nuôi mình.

em vô tư, yêu đời

Một hôm, tuyến xe buýt cuối cùng cũng bỏ em, vì trót ngồi ở thư viện trường tám chuyện với vài cô bạn. Bỗng nghĩ “Giá mà có người yêu thì tốt rồi, chẳng cần phải đón xe ôm để phải nhịn trà sữa mấy ngày”.

Những hôm như thế, em bỗng muốn có người yêu. Nhưng liệu một thứ tình cảm tạm bợ, thứ tình cảm chỉ trong phút yếu đuối, mệt mỏi em mới nghĩ đến có thể bền chặt hay không?

Trong đời người, chắc chắn sẽ có rất nhiều lựa chọn được đặt ra. Đôi khi ta lựa chọn cái này mà không lựa chọn cái kia, không phải vì ta không thích, mà đơn giản là hợp hay không hợp với bản thân mình mà thôi.

Em hiểu rằng, em vẫn còn lắm những ngang bướng, lì lợm và tùy hứng.

Em hiểu rằng, em vẫn còn lắm những lười biếng, ham chơi.

Em hiểu rằng, em vẫn còn lắm trẻ con, chưa thể chăm sóc, lo lắng một ai.

Em hiểu rằng, em vẫn còn chưa biết quý trọng tình cảm của một ai.

Vì em hiểu bản thân em, nên em chọn một mình!

Một mình, em có thể hòa mình vào thành phố những buổi tối khi những cột đèn chiếu sáng đã lên cao, đèn xe đã bật, dòng người trên phố đang hối hả chạy thật nhanh để kịp bữa cơm tối sum vầy bên gia đình; những quán vỉa hè rộn rã tiếng cười nói, cảnh vật xung quanh bước chân em thật nhộn nhịp. Còn em, chỉ mong có thể bắt kịp tuyến xe Bus cuối cùng để ngắm thành phố về đêm.

Một mình, em có thể tự do cùng ngày thứ bảy với kế hoạch chụp hình. Vạch ra kế hoạch, chọn địa điểm, tra google địa chỉ và tuyến xe Buýt để hành nghề chụp ảnh. Em yêu chụp ảnh, em sẽ hạnh phúc biết bao nếu thư mục My love trong máy tính của mình có thật nhiều hình ảnh do chính tay em tạo ra.

Một mình, em có thể có buổi sáng chủ nhật với một kế hoạch không thể tuyệt vời hơn. Xách balo và một cuốn tiểu thuyết vừa mượn của cô bạn và đi đến nơi cần đi.

Một mình, em sẽ có những buổi tối với giấc ngủ kéo dài. Bởi em là con heo đúng tiêu chuẩn.

Một mình, em sẽ thỏa thích với việc lười nấu ăn. Những buổi trưa với một gói mì ăn liền.

Em có thể tự do thực hiện kế hoạch sáng học, trưa ăn mì, tối ngủ, thứ bảy bay nhảy với “máy ảnh”, chủ nhật với cuốn tiểu thuyết trên tay mà không cần bận tâm liệu mình đã bỏ rơi ai cô đơn một mình hay không. Em thích cuộc sống mà em đã lựa chọn, em một mình nhưng chưa bao giờ em cảm thấy cô đơn. Bởi trong em định nghĩa của hạnh phúc đơn giản lắm, chỉ là được làm những gì mình thích thế là đủ.

Thật ra, em cũng lo sợ một mình mãi sẽ thành thói quen, sẽ trở thành lí do em không muốn một ai bước vào cuộc sống của em. Nhưng em tin rồi sẽ có một người, người đủ khả năng để em bỏ qua cái ngang bướng, cái tùy hứng, cái lười biếng trong em. Thật ra, em không lười như mọi người thường nói. Chỉ là người để em thể hiện sự “đảm đang” của mình vẫn chưa xuất hiện mà thôi.

Mỗi con người đều sẽ có một chuyến xe đưa mình đến bến bờ hạnh phúc. Có người, sẽ thật may mắn gặp được định mệnh của mình từ những ngày đầu; nhưng cũng không ít người, đi mỏi cả gót chân vẫn không tìm được cái nợ của mình. Nhưng dù sao đi nữa, hạnh phúc vẫn sẽ mỉm cười với ta. Em tin hạnh phúc vẫn sẽ đón chờ ở tương lai.

Xám xù

Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet




Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn.

yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.

Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm

Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm

Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.

Khó buông

Khó buông

Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.

Đơn phương

Đơn phương

Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.

Xuân về nghe điệu hát Then

Xuân về nghe điệu hát Then

Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.

Mưa nghịch mùa

Mưa nghịch mùa

Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.

Chuyến xe định mệnh

Chuyến xe định mệnh

Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

back to top