Đời này bánh đúc có xương
2021-06-02 01:25
Tác giả:
blogradio.vn - Ngôi nhà của chúng tôi lại ngập tràn hạnh phúc, nhiều lúc nhìn má nói cười, má đi lại làm hết việc này đến việc kia trong nhà, để chị em tôi chuyên tâm vào học hành, má nói vậy, tôi lại thấy như đó là má ruột tôi, ngỡ như má tôi biết được mấy ba con nhớ má dường nào nên đã trở về.
***
Tôi là chị đầu trong nhà, dưới tôi còn có hai em nữa, một trai và một gái.
Quê tôi là một vùng đất cằn khô sỏi đá, như môn địa lý nói tôi biết, là khúc ruột miền Trung gánh hai đầu Nam Bắc của đất nước.
Từ khi sinh bé út má tôi mắc một căn bệnh hiểm nghèo, bao nhiêu tiền bạc trong nhà dồn vào để chữa bệnh cho má, ba tôi không quản nắng mưa không ngại khó nhọc xin nhận thêm bất cứ công việc nào miễn là kiếm được thêm tiền để lo cho má tôi, lo cho mấy chị em tôi đang tuổi ăn tuổi lớn.
Gánh nặng mưu sinh và bệnh tật của má như hút hết sức lực của ba, nhưng tất cả cố gắng vẫn không thể giữ được má tôi ở lại.
Má ra đi vào một ngày của mùa mưa, ảm đạm và thê lương. Ba chị em tôi đứng quanh nhìn má, từ đây sẽ mãi mãi vắng bóng má trong ngôi nhà này, còn đâu bàn tay đầy lo lắng đầy yêu thương của má lúc chăm sóc chị em tôi.
Ba tôi ngã bệnh sau đó
.jpg)
Có lẽ niềm tiếc thương cộng với những nhọc nhằn đã quá sức chịu đựng của ba tôi nên ông không gượng được nữa.
Ba chị em tôi ngơ ngác, đau đớn và xót xa, nhưng làm gì được đây khi chúng tôi còn nhỏ quá, chẳng bà con thân thích bên cạnh, chỉ có lối xóm giúp đỡ và sẻ chia, nhưng cũng có giới hạn vì họ cũng chẳng khá giả gì.
Lúc đó, đã xuất hiện một phép màu
Như trong truyện cổ tích mà chị em tôi hay chuyền tay nhau đọc, rằng bà tiên ông bụt sẽ hiện ra cứu giúp người khốn khó
Chúng tôi lại có má lần nữa
Má ở thôn sát bên thôn nhà chúng tôi, má đến với ba tôi, với mấy chị em tôi như một kỳ tích, má nói vì má bận công tác cho một bệnh viện ở tuyến tỉnh nên về muộn. Lúc đầu, chúng tôi cứ nghĩ là một người quen nào đó đến viếng và thắp nhang cho má tôi, thăm hỏi gia đình tôi đôi ba câu rồi về như những người đã từng đến, nhưng má nói má sẽ ở lại luôn, để chăm sóc cho ba tôi và mấy chị em tôi nữa.
Tôi thấy ba tôi khóc
Lúc đó, má đặt trái cây lên bàn thờ má tôi rồi khấn
“Chị yên lòng ra đi, em xin thay chị chăm sóc anh và mấy con của mình, em sẽ tiếp tục quãng đường còn dở dang của chị”
Ba tôi nằm liệt trên giường lắc đầu
“Em về đi, anh không thể đối xử vậy với em, em đã quá thiệt thòi bao lâu nay, rồi mọi người lại đàm tiếu này kia, em xứng đáng được nhận hạnh phúc, đừng quan tâm đến anh nữa”
Má cười và giọng nói thì nhẹ như không
“Được sống cùng anh và các con là em hạnh phúc, em không quan tâm thiên hạ bàn tán”
.jpg)
Sau này tôi mới biết, trước kia ba tôi và má thương nhau, nhưng ông bà nội lại ép ba phải lấy má tôi, ba không kể cho tôi nghe lý do vì sao, nhưng má đã im lặng nuốt nước mắt và sống một mình cho đến nay, không chịu lập gia đình dù ba tôi đã giục má nhiều lần. Má nói má chỉ thương ba tôi, không thể đến được với bất cứ ai. Ba tôi thương má và sốt ruột vì thanh xuân của người con gái sẽ trôi qua nhanh lắm.
Má vẫn ở vậy, nhất định không lấy ai
Nhưng hình như ông trời đã bù lại cho má một niềm vui khác, má là một trong những y sĩ giỏi có tiếng trong vùng, ngoài giờ làm trong bệnh viện, má còn làm thêm bên ngoài nên má chẳng lo lắng về vấn đề tài chính.
Một thời xuân sắc đã qua, vậy mà lúc chúng tôi gặp và biết được về má, trong mắt tôi má vẫn còn trẻ lắm với nụ cười tươi và dáng vẻ nhanh nhẹn, giọng nói vẫn trong như thưở con gái. Năm đó, má đã ngoài bốn mươi.
Lúc đó, tôi nhớ má chỉ nói ngắn gọn với chị em tôi
“Các con gọi má là má, vì má là bạn thân của ba má các con, từ đây má sẽ ở lại đây luôn, đừng sợ và đừng lo lắng, vì đã có má rồi.”
Đúng là có má trong nhà nên ngôi nhà đã khác, những ngày buồn đau mịt mùng vì tang lễ của má tôi đã qua. Chị em tôi đã cười lại những nụ cười trong veo, má nói nhiệm vụ của chúng tôi là phải học thật giỏi, phải chăm ngoan thì má tôi dưới kia mới an lòng. Còn ba tôi được má chăm sóc tận tình, thật ra vì ba đã cố quá sức trong thời gian qua nên bị suy nhược, cộng thêm nỗi đau mất má tôi nên mới như vậy, má có chuyên môn về thuốc men và cách chăm sóc người bệnh nên ba tôi qua được nhanh lắm.
Ba tôi khỏe lại, chính thức nên vợ nên chồng với má, nhưng má nói má chỉ có một mình, chỉ cần đi đăng ký ở xã và làm mâm cơm thông báo cho ông bà biết là được rồi, má không thích ồn ào vì ba má đã lớn tuổi.
Ngôi nhà của chúng tôi lại ngập tràn hạnh phúc, nhiều lúc nhìn má nói cười, má đi lại làm hết việc này đến việc kia trong nhà, để chị em tôi chuyên tâm vào học hành, má nói vậy, tôi lại thấy như đó là má ruột tôi, ngỡ như má tôi biết được mấy ba con nhớ má dường nào nên đã trở về. Những lúc má đi làm về muộn, tôi đoán hôm đó có ca bệnh nặng hoặc có cấp cứu như má hay kể với chị em tôi, là mấy chị em lại để bài vở tạm ở đó, dắt nhau ra đầu ngõ đứng ngóng má, đứa nào cũng biết có má về thì chắc chắn sẽ có quà bánh. Đôi khi là mấy cái bánh giò nóng hổi má mua trên đường về, có khi là mấy bịch chè đậu ván, hoặc là những cái bánh bông lan nhỏ xinh mà mềm thơm, mà thoáng thấy bóng má từ xa là mấy chị em đã chạy đến xúm quanh, rồi bị má nhắc nhở là lần sau phải ở trong nhà chờ má về, không được ra đứng như vậy, lỡ có chuyện gì thì sao. Má luôn luôn vậy đó, cứ hay lo lắng những chuyện xa xôi, chúng tôi dạ vâng cho má yên lòng, nhưng rồi lần sau lại cứ lặp lại.

Khi ba má thành chồng thành vợ, tôi nhớ lúc ba má lạy trước bàn thờ tổ tiên, cả ba và má đều khóc. Lúc đó tôi không thể hiểu được những giọt nước mắt kia vì còn nhỏ quá, để bây giờ khi đã là vợ, là mẹ tôi càng thêm kính phục và thương má biết bao. Má đã lặng thầm chờ ba, bỏ qua thanh xuân một thời con gái, má đã nói nếu như má ruột tôi không mất đi, thì má vẫn ở vậy, vì trong tim má chỉ có duy nhất hình bóng ba tôi mà thôi.
Tôi không muốn nói đến công lao má nuôi dạy mấy chị em tôi bao nhiêu năm trời, tôi chỉ muốn nói với má, con đã hiểu được những giọt nước mắt của má năm xưa, con đã yêu, đã lập gia đình nhưng sao với con, tình yêu má dành cho ba lại quá đỗi diệu kỳ, có cái gì đó còn lớn hơn cả cái gọi là tình yêu lứa đôi, là tình thương sâu thẳm của người mẹ dành cho các con của mình, những đứa con mà mình chẳng được sinh nở lần nào.
Tôi không biết diễn tả hết bằng lời, tôi chỉ nói được câu con cảm ơn má ngày tôi theo chồng. Má của hiện tại đã già, sức đã yếu, nhưng vẫn vậy, vẫn chăm sóc ba chu đáo, chỉ có bây giờ đã ngược lại, ba má lại ngồi ở cửa nhà ngóng chị em tôi chạy về thăm.
Má thật vĩ đại, vì má đã làm cho món bánh đúc có xương, má đơn giản, mộc mạc, đầy vẻ chân quê nhưng lại vô cùng ấm áp và tỏa sáng trong tim chị em tôi. Tôi muốn sữa lại câu nói của ông bà mình ngày xưa
Đời này bánh đúc có xương
Đời này muốn gọi má ơi vô cùng
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






