Độc thân không có gì đáng xấu hổ, đó là hành động thật sự của yêu thương bản thân
2021-04-14 01:28
Tác giả:
Độc thân lại là một lựa chọn và hành động của biết quan tâm bản thân.
***
Năm 1960, khoảng 10% người trưởng thành ở Mỹ chưa từng kết hôn. Năm 2012, con số này tăng lên 20%. Tuy nhiên đến tận bây giờ, những người độc thân vẫn thường bị coi là thất bại hoặc lập dị, chống đối xã hội.
Song trên thực tế, độc thân lại là một lựa chọn và hành động của biết quan tâm bản thân.
Nhiều người không độc thân vì... xã hội

Trong một xã hội vẫn coi trọng gia đình và hôn nhân, những người độc thân thường bị phản đối.
Từ nhỏ, chúng ta học được rằng mọi người kỳ vọng chúng ta trưởng thành, kết hôn và sinh con đẻ cái.
Người không muốn làm những điều này có thể bị kỳ thị và gặp nhiều áp lực từ người thân, thậm chí người lạ.
Nhiều người nghĩ rằng nếu bạn "ế" thì chứng tỏ bạn có vấn đề gì đó.
Do đó nhiều người cố gắng để không "có vấn đề" và thà ở trong một mối quan hệ bạo lực còn hơn là độc thân, vì dễ được xã hội chấp nhận hơn.
Tuy nhiên, sẽ tốt hơn nhiều nếu họ có thể bước ra khỏi một mối quan hệ bạo lực và sống độc thân hạnh phúc, còn hơn là ở trong môi trường độc hại chỉ vì ý kiến của người khác.
Độc thân khác với cô đơn
Nhiều người có thể gọi những người độc thân là "cô đơn" nhưng đây là hai khái niệm khác nhau.
Cô đơn là trạng thái của mọt người không nhất thiết do lựa chọn của họ, mà xã hội vẫn sẽ bài trừ họ. Đối với họ, ở một mình là không đủ. Người cô đơn khao khát sự thân mật, họ cảm thấy cần điều đó nhưng không thể tìm được.
Trong khi đó, người độc thân chọn theo cách sống này và họ thấy hoàn toàn ổn khi không chia sẻ cuộc sống của mình với ai đó.
Họ thích tận hưởng cuộc sống một mình, và cũng có sở thích, thú vui, bạn bè của họ.
Một nghiên cứu cho thấy người cô đơn không hài lòng với cuộc sống của mình, khác với những người lựa chọn độc thân.
Độc thân góp phần giúp bạn trưởng thành
Các nhà tâm lý học nói rằng có một điều rất quan trọng là học cách hòa hợp với chính mình.
Nếu không có mối quan hệ lành mạnh với bản thân thì bạn không thể có mối quan hệ lành mạnh với những người khác.
Khi đón nhận cuộc sống một mình, những người độc thân có cơ hội trưởng thành và phát triển hơn những người đã kết hôn.
Đó là bởi người đã kết hôn thường phụ thuộc nhiều vào bạn đời và đối phương có thể định nghĩa họ ở một mức độ nhất định.
Đối với một số người, độc thân là cách để sống hết mình.
.jpg)
Những người thoải mái với việc ở một mình thường dựa vào chính mình và tin tưởng vào tiếng nói từ nội tâm dẫn dắt họ.
Điều đó mang lại cho họ rất nhiều tự do và cơ hội để suy nghĩ về bản thân và nhu cầu của họ hơn là của người khác.
Ngoài ra, họ có thể đưa ra những lựa chọn tốt hơn vì họ không bị ảnh hưởng từ bên ngoài.
Lợi ích khi sống độc thân
- Người độc thân ít căng thẳng hơn.
- Người độc thân coi trọng công việc có ý nghĩa. Họ thường làm công việc mà họ đam mê bởi vì họ dựa vào bản thân và trái tim mình khi lựa chọn công việc đó.
- Người độc thân làm việc hiệu quả hơn. Họ ít bị phân tâm hơn và do đó, có thể tập trung vào nhiệm vụ của mình tốt hơn. Ngoài ra, thời gian ở một mình giúp họ kết nối với trí tưởng tượng của mình và thỏa sức sáng tạo.
- Những người độc thân không bị bó buộc ở một nơi, vì vậy họ có nhiều cơ hội hơn để đi du lịch và khám phá. Họ có thể tự do lựa chọn nơi họ muốn sống hoặc nơi đi nghỉ dưỡng.
- Một nghiên cứu cho thấy những người độc thân quan tâm đến bạn bè và gia đình của họ hơn những người đã kết hôn. Bởi họ đã học được cách thấu hiểu bản thân, điều đó cũng giúp họ hiểu được nhu cầu và hành động của những người khác.
- Những người độc thân thường độc lập hơn. Điều này khiến họ có ít cảm xúc tiêu cực hơn vì họ hiểu rõ bản thân mình.
(Theo Bright Side)
Hoàng Nguyên/giadinhmoi.vn
Mời xem thêm chương trình:
Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn l Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?






