Đi để trở về
2019-01-17 06:38
Tác giả:
Gió rít từng cơn vun vút qua trên những dòng người tưởng như nối tiếp đến vô tận. Cái rét buốt đến với Hà Nội đột ngột với những cơn mưa xám xịt âm ỉ. Ra ngoài đường lúc này, người ta tưởng như người con gái Hà Nội thướt tha mà quyến rũ hôm nào là ảo ảnh. Thực chỉ còn lại cái bóng mùa đông lạnh lùng tàn nhẫn…
Tôi bắt đầu cuộc sống ở Hà Nội trong những ngày mùa thu tựu trường, những ngày mà nắng dìu dịu, vừa mang chút ẩm ướt của hạ lại vấn vương chút ngây thơ xuân thì nhưng đã phảng phất hơi lạnh ngày đông. Nắng thu Hà Nội dường như lúc nào cũng tươi mới như vậy, đi vào lòng người như thế...
Và, tôi đã bắt đầu những chuyến đi của mình từ Hà Nội mộng và thơ ấy...

Tôi cùng cô bạn đã từng vượt gần trăm cây số trên chiếc xe con lúc 0h sáng về vùng biển vắng, chỉ để chờ ngắm bình minh trên biển.Vậy nhưng, chờ từ 3h sáng đến 6h sáng, chỉ chờ được lác đác những ngôi sao biển, gió biển rít từng đợt và cơn mưa rét buốt tựa như giọt nước mắt của lòng biển thét gào. May mắn thay, trong những giây phút ngắn ngủi sắp rời đi để về với phố thị tất bật, chúng tôi thấy được mặt trời đỏ ối qua tấm kính chảy dài những giọt nước mưa, lửng lơ giữa lằn ranh trời và biển, trùm lên bóng một con thuyền đánh cá xa xa vào bờ.
Đôi chân của tôi chưa bao giờ muốn dừng ở một nơi cố định. Tôi đã trải qua cái cảm giác đạp xe vun vút suốt đêm với lũ bạn giữa lòng thủ đô Hà Nội rộng thênh thang. Rũ bỏ đi tất cả xô bồ, tranh đua, phức tạp, tôi cuốn mình vào đêm Hà Nội một ngày thu cổ kính và hào hoa.
Sau những giờ học bận rộn trên lớp, tôi vẫn thường đi bộ vào mỗi chiều để vận động tuyên truyền hiến máu. Đến lúc ấy, tôi mới sâu sắc hiểu được, cảm giác nỗ lực hết mình cho một hoạt động ý nghĩa mà không nhận lại bất kỳ lợi ích kinh tế nào, nó khiến ta thấy cuộc đời ta có ý nghĩa, thấy sự sống của ta san sẻ cho nhiều sự sống khác. Dường như có một gia đình khác không phải nơi ta sinh ra và lớn lên, mà là nơi ta dựa vào, nơi mọi người nắm tay nhau, mọi người nỗ lực cùng nhau, nơi mọi người khoác vai nhau hát vang những bài ca tuổi trẻ.
Và, còn vô vàn những chuyến đi khác mà tôi không đếm xuể, những chuyến đi bồng bột, những chuyến đi thâu đêm, những chuyến đi trải nghiệm,... Vậy nhưng, sau những chuyến đi ấy, sau những chuyến đi “trưởng thành” nhiều nước mắt, nhiều nụ cười, hạnh phúc và đau thương ấy, dường như vẫn không có chuyến đi nào như những chuyến đi ngày bé, những chuyến đi cùng gia đình mình...
Lúc nhỏ, ba mẹ thường đưa tôi đi biển, lên núi. Có một đợt đi biển Sầm Sơn, khi chúng tôi đang ngâm mình dưới dòng nước thì mưa đột ngột, nhưng chúng tôi vẫn ham cái đợt sóng trùng trùng ấy, thế nên, bố mẹ quây chúng tôi vào một vòng tròn, lấy áo che mưa cho chúng tôi vầy nước. Trong vòng tròn ấy, không có nắng, chỉ có những đợt sóng dập dềnh và ướt sũng, mà ấm áp lạ lùng.

Và, hôm nay, sau một khoảng thời gian dài xa quê, tôi đang trở về. Đây không phải chuyến đi cuối cùng của tôi, đây cũng không phải chuyến đi nhiều kỉ niệm và sâu sắc nhất, nhưng đây là chuyến đi trở về.
Trở về có lẽ chỉ để ăn một bữa cơm vội vàng giản đơn do chính tay mẹ nấu.
Trở về có lẽ chỉ để quấn mình trong chiếc chăn con, bên cạnh gia đình, để mà sáng hôm sau lại vội vã rời đi.
Trở về có lẽ chỉ để nghe những lời cằn nhằn của mẹ, chỉ vì con không đi tất, chỉ vì con mặc áo không đủ ấm.
Trở về có lẽ chỉ để kì kèo với thằng em nhỏ về việc dọn dẹp nhà cửa.
Vậy nhưng, sau tất cả, vẫn là không có chuyến đi nào tôi mong mỏi bằng chuyến đi về nhà, về với mái ấm thân thuộc của riêng tôi....
Đó là khi đôi chân tôi đã mỏi, khi những giọt nước mắt đã khô, khi tình yêu và cả nỗi đau bỏ lại sau lưng, tôi trở về nhà.
Ngồi trên chuyến xe bus về quê, người ta không hồi hộp, không hy vọng, song, luôn luôn có một cảm giác bình đến lạ, khi nhắm hờ đôi mắt lại và lặng ngồi cảm nhận từng ô vuông ánh sáng đèn đường vàng vọt lướt trên sàn xe rồi vụt qua, và tan vào trời chiều đang đổ dần về bóng tối phía sau mình...
© tôi thích uống trà sữa – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.








