Đã lâu con không còn được gọi hai tiếng: "Bố ơi!"
2010-12-30 18:44
Tác giả:
Blog Việt
Con gái viết cho Bố!
Thuở nhỏ con vẫn thường ước mong được sống trên thiên đường. Nơi xa đó trong suy nghĩ của một con bé con như con là môt nơi thật an bình và hạnh phúc. Vậy mà ngày Bố đi, thì con biết thiên đường không đẹp như con vẫn hằng mơ. Vì sự ra đi nào cũng là mất mát, là tổn thương và đau đớn cả, nhất là khi đó lại là sự ra đi của một người thân thiết đến vô cùng phải không Bố.
Lần đầu tiên con biết nước mắt mặn và nghẹn đắng đến chừng nào. Lần đầu tiên con biết rất nhiều những giá trị mà chỉ khi con người ta mất đi nó mới được bộc lộ một cách đầy đủ nhất.
Phải chăng mọi lỗi lầm đều được tha thứ, mọi hờn giận, xích mích, mọi trách móc dỗi hờn. Rồi đây khi ai đó nằm xuống, trở về với cát bụi, sẽ chỉ là hư không.
Và điều con biết nhiều hơn cả là tình yêu thương bố mẹ dành cho nhau, điều mà con dám chắc, không nhiều những người trẻ như con bây giờ có thể gìn giữ và làm được.

Bố ơi! Cũng lâu rất lâu rồi phải không Bố? Con gái không được tỉ tê, không được kể cho Bố nghe những vui, những buồn trong cuộc sống, những ấp ủ dự định mà con rất cần có Bố để sẻ chia. Lâu rất lâu rồi, Bố con mình không gác hết những bận bịu, những tất bật để cùng hát cho nhau nghe “Xe đạp ơi!”, Bố nhỉ!?
“ Nhớ khi xưa Bố chở con, trên chiếc xe đạp cũ
áo ướt đẫm mồ hôi những trưa hè…”
Chỉ thế thôi, để được cười giòn tan trên con đường đầy nắng gió mà thấy lòng hạnh phúc đến quá chừng.
Bố ơi! lại thêm một khoảnh khắc giao mùa nữa, từng tiếng tích tắc kim đồng hồ, không có con đếm cùng, Bố đừng buồn Bố nhé! Con biết, là sẽ có nước mắt đâu đó, giữa xa cách hai nơi, rơi khẽ lắm, nhưng là những giọt thương yêu khi Bố con mình nghĩ về nhau.
Đèn nhà mình luôn sáng để đợi Bố về mà. Con tin. Con luôn tin rằng xa cách chỉ là khoảng cách thôi và dẫu cho khoảng cách đó có là vô hình đi chăng nữa thì mãi mãi tình yêu Bố vẫn dõi theo và nâng đỡ con trong cuộc sống này.
Giữa những khóc cười, thở than có lúc con chới với, mệt nhoài lắm, chỉ thèm được chạy về ngay với Bố của con thôi. Nhưng biết tìm đâu giữa những thênh thang, rộng lớn của cuộc đời.
…
Bố ơi! Lâu thật lâu rồi con không còn được gọi hai tiếng đầy ấm áp ấy nữa… Bố ơi! Bố vẫn nghe thấy tiếng con gọi phải không Bố?
…
Con gái sẽ ngoan, sẽ luôn cố gắng sống thật tốt. Bố phải luôn cười mỗi khi dõi ánh mắt nhìn theo con đấy, Bố mà buồn, Bố “khóc nhè” là út không thương Bố nữa đâu, Bố biết không?
P/S: Con gái nhỏ nhớ Bố nhiều lắm!
Gửi từ email Hoài Bão – hoai_bao868@

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn đồng gửi blogviet@vietnamnet.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

