Con thèm lắm tiếng gọi…. Mẹ ơi!
2013-02-05 15:24
Tác giả:
Bài dự thi Tết trong tim tôi - Để bình chọn bài viết này mời bạn để lại bình luận, phản hồi cuối bài viết!
Ngoài kia, lác đác những nụ đào vội vàng bung nở. Ngoài kia, một luồng gió mới đang về. Ngoài kia, người người tất bật với những công việc cuối năm, với sắm sanh chút quà tết, sắc vàng sắc đỏ rộn khắp phố phường…
Chiều nay, dạo bước trên đường, con gái thèm lắm được mua một món quà tặng mẹ. Con thấy đôi cặp tóc màu nâu đính viên đá nhỏ hình ong tinh tế trông hợp với mẹ lắm, còn cả áo khoác màu rêu đậm kia… nhưng con mua rồi mẹ còn đâu để mặc, để cài lên tóc. Lặng thinh và đi lướt qua những gian hàng, con chỉ có thể dừng bước trước hàng hoa tươi. Con mua mấy bông cúc trắng, mấy cành lay ơn … dâng lên ban thờ mẹ. Quà con tặng mẹ chỉ có thế!
Con nhớ, ngày con lên 5. Tết chưa về, mẹ đã sắm cho con bộ váy mới. Bộ váy xòe màu vàng nhạt, con tung tăng khoe cùng đám bạn, đứa nào cũng nức nở váy áo của con sao mà xinh xắn, mà dễ thương… Tết về, sáng năm mới, mẹ nấu nướng dọn đồ ăn sáng không quên chuẩn bị cho cả nhà thêm ấm trà gừng. Mẹ bảo, uống trà gừng vừa ấm người lại êm bụng. Cho tới bây giờ, đó vẫn là thức uống mà con yêu thích nhất. Ly trà gừng trong tay con như thấy đang được mẹ chăm sóc như ngày xưa.

Con nhớ, tết năm con 16. Cái tết đầu tiên vắng bàn tay mẹ, vắng đi người giữ lửa, căn nhà trở nên trống trải, lạnh lẽo và hoang hoải. Hai chị em chỉ quét dọn nhà và mua thêm ít đồ đủ để thắp hương lên ban thờ, không có đào, không có quất, không bóng đèn nhấp nháy nhiều màu, không cả tiếng nhạc. Đêm 30, tiếng pháo hoa rền vang là lúc hai chị em nước mắt ngắn nước mắt dài. Bởi, chưa làm tròn cỗ cúng thì bóng điện bỗng tắt phụt, loay hoay cùng đứa bạn hàng xóm mãi mới thay sửa xong. Dọn được cỗ thì giây phút linh thiêng nhất cũng đã qua. Nỗi nhớ mẹ lại trào lên da diết, quặn thắt.
Con nhớ, tết năm con 20. Gần 4 năm kể từ ngày xa mẹ, chúng con có một tiếng cười. Chị đã tìm được hạnh phúc, nhà mình có thêm thành viên mới. Nhưng mẹ ơi, anh rể mang chị xa con, cảm giác một mình lại bủa vây. Suốt những ngày giáp tết, anh chị vẫn bên con nhưng rồi cái ngày cuối cùng của năm, chị phải về nhà chồng, con đâu có thể ích kỉ giữ riêng chị cho mình. Một mình quét tước, dọn dẹp con lại để lỡ một lần nữa thời khắc giao mùa. Nhưng cũng chính lúc ấy, con bỗng thấy xung quanh ấm áp đến lạ, con biết mẹ đang ở đâu đó quanh đây, rất gần, Mẹ đang mỉm cười nhìn con, con của mẹ đang lớn. Những giọt nước mắt rỏ xuống không phải là sự yếu đuối như ngày trước, chỉ là những yêu thương dồn lại mà thôi.
Thời gian trôi đi, bốn mùa vẫn luân chuyển và khi tết đến, xuân về nỗi nhớ mẹ lại nhiều thêm, nỗi đau thêm chất chứa. Nỗi đau của đứa con chưa kịp báo hiếu!
Mẹ! Lại một cái tết nữa gần kề, con thèm lắm tiếng gọi…. Mẹ ơi!
- Bài dự thi Tết trong tim tôi của Trần Thu Hà
Để bình chọn bài viết này mời bạn để lại bình luận - phản hồi cuối bài viết!
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Con ước ba mẹ đừng già đi
Nếu với người khác, có lẽ họ sẽ sợ hôn nhân nhưng với con thì ba mẹ đã truyền cho con biết bao sự yêu thương và niềm tin vào tình yêu. Đâu phải, hai người yêu thương nhau rất nhiều mà chắc chắn sẽ chung sống cùng nhau đến suốt cả cuộc đời này đâu. Con chỉ mong ba mẹ luôn bình an và khỏe mạnh là con cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.
Ngồi giữa ngày yên
Nhân thế phù sinh mấy đoạn dài. Bước chân mỏi gió phủ sương vai. Có khi lặng tiếng nghe tim thở Mới biết trong mình vẫn có mai.
Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?
Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.
Mùa Xuân của Mẹ
Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.
Giông bão rồi cũng qua
Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)
''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".
4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy
Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.



