Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con muốn sống để được thấy mẹ cười

2013-08-14 09:54

Tác giả:


Cuộc thi viết Hãy yêu khi còn có thể - Để bình chọn bài viết này mời bạn để lại bình luận, phản hồi tại box phản hồi cuối bài viết hoặc chia sẻ đường link bài viết này đến bạn bè của bạn - 2 giải bài viết yêu thích nhất cuộc thi viết Hãy yêu khi còn có thể được hệ thống tính tự động dựa trên lượt xem và bình luận bài viết (Bạn đọc theo dõi qua box Đọc nhiều nhất/Bình luận nhiều nhất tại trang chủ blogviet.com.vn)

Rồi ngày mai cũng đến và trời cũng tạnh mưa thật. Ánh nắng rực rỡ xuyên qua từng kẽ lá, len lỏi vào phòng bệnh nhưng con bé không còn nữa. Bên khung cửa sổ chỉ thấy một người đàn bà lặng lẽ quan sát đám trẻ đang chơi đùa trên sân lớn của bệnh viện thỉnh thoảng nở một nụ cười mãn nguyện.

***

-    Bác sĩ! Bác sĩ! Tôi cầu xin bác sĩ hãy cứu con gái tôi. Cháu là tất cả của tôi!

Lời khẩn cầu của chị ngập trong nước mắt của sự tuyệt vọng và đau đớn khôn cùng. Vị Bác sĩ già nhìn chị đầy ái ngại vừa như cảm thương vừa như bất lực.

-    Tôi rất tiếc, chúng tôi đã cố gắng hết sức. Thận của cháu không còn hoạt động nữa. Tôi e rằng thời gian của cháu còn rất ngắn, tối đa … là 7 ngày.

Chị không còn nghe thấy gì nữa , mọi thứ như một dấu chấm hết, chị còn sống làm gì nữa đây. Từng lời, từng lời bác sĩ nói như hàng trăm hàng ngày mũi dao đâm thẳng vào cuộc đời của chị - một sự vô vọng đến cùng cực. Vì sao, vì sao lại là con bé, con bé mới 7 tuổi, nó còn quá nhỏ, vì sao ông trời lại tàn nhẫn với chị như vậy? Vì sao người nằm trên giường bệnh không phải là chị mà lại là con bé? Vì sao? Hàng ngàn câu hỏi vì sao hiện ra và không có lời đáp. Mỗi một câu hỏi vì sao là một ngàn lần tâm hồn chị rỉ máu, một nỗi đau tột cùng của người mẹ.

Trong phòng bệnh chỉ có tiếng kêu ro ro khô khốc của hệ thống máy lọc máu, im lặng đến đáng sợ. Bất định nhìn từng giọt dung dịch chầm chậm được đưa vào cơ thể con bé, văng vẳng bên tai lời của vị bác sĩ già mà lòng chị quặn thắt từng cơn, nước mắt nhòe đi trên gương mặt gầy rộc cảu chị. Niềm yêu thương như nghẹn lại không thốt được thành lời. Giờ đây, chị không còn biết mình phải làm gì, chỉ biết nhìn con và khóc than cho số phận của mình.

love your smile

-    Mẹ ơi! Mẹ khóc đấy à? Sao mẹ lại khóc?

Nghe thấy tiếng con bé trong trẻo cất lên, chị giật mình bừng tỉnh. Dường như con bé rất mệt nhưng nó vẫn cố gượng nở một nụ cười cho chị yên lòng. Nhìn con như vậy chị thấy nỗi chua xót trào dâng.

-    Con dậy rồi à? Con có mệt không? Mẹ lấy nước cho con uống nhé!

-    Mẹ ơi! Con không mệt! Sao mẹ lại khóc? Mẹ đừng khóc, con không muốn mẹ buồn, con thích mẹ cười vì khi mẹ cười mẹ đẹp lắm.

Con bé nói một hơi rồi ngồi thở một cách khó nhọc nhưng nó vẫn cười. Con bé nói gì nhỉ? Nó thích nhìn chị cười. Nhưng bây giờ thì chị cười nổi không? Càng nhìn con chị càng thương con nhưng bất lực. Ôm thật chặt đứa con bé bỏng vào lòng và chị chỉ biết khóc, nước mắt măn chát như cuộc đời của chị.

-    Không con ạ! Mẹ không khóc! Mẹ hứa với con mẹ không khóc đâu.

-    Mẹ ơi! Con hứa với mẹ con sẽ luôn ở bên mẹ, con không chết đâu. Con sẽ chăm sóc cho mẹ, con sẽ làm mẹ cười hàng ngày. Mẹ ơi! Con yêu mẹ!

Chị phải làm gì đây? Chị ghì chặt con bé vào lòng mà vỗ về, mà an ủi. Bất lực và vô vọng.

-    Mẹ hứa! Mẹ hứa với con mẹ sẽ không khóc nữa. Dù có xảy ra bất cứ chuyện gì mẹ cũng không khóc. Mẹ yêu con – con gái yêu của mẹ.

Có lẽ chị chỉ làm được như vậy, chỉ có thể động viên con bé như thế, còn ngoài ra làm gì hơn nữa thì chị không thể chị bất lực rồi.

Ngày ngày trôi qua, mỗi sáng thức dậy, con bé đều bắt chị mở của sổ phòng bệnh để nó có thể nhìn thấy các bạn đang chơi đùa ngoài sân lớn của bệnh viện, để có thể nhìn thấy và cảm nhận thế giới qua những tia nắng rực rỡ nhảy nhót, tung tăng, vô tư  đùa nghịch rồi cuối cùng chui tọt vào phòng lặng lẽ nằm trên người con bé. Những lúc ấy, con bé lại cất tiếng cười ròn rã và ra chiều rất thích thú. Và con bé vẽ, vẽ rất nhiều, vẽ như chưa bao giờ được vẽ. Con bé vẽ những niềm mơ ước nhỏ nhoi của nó. Đó là được cắp sách đến trường và chơi đùa cùng các bạn. Đó là được cùng mẹ đi mua sắm, đi công viên, xuống bếp nấu cơm. Đó là những lần được đi biển ngồi trên bãi cát đợi mặt trời lên và vẽ. Con bé rất thích vẽ, thế giới xung quanh dù ảm đảm đến đâu thì con bé vẫn vẽ và trong tranh thế giới đó lại muôn màu muôn vẻ tươi tắn và hạnh phúc vẹn tròn. Hôm đó trời mưa từ sáng và mưa rất nặng hạt. Nằm trên giường bệnh con bé liên tục thở dài.

-    Mẹ ơi! Liệu mai có nắng không mẹ! con thích nhìn ánh mặt trời, mưa buồn quá

-    Con yên tâm đi, Chắc chắn ngày mai trời sẽ tạnh mưa, con sẽ lại được nhìn thấy ánh mặt trời lại được vẽ nốt bức tranh con đang vẽ dở.

Con bé có vẻ buồn bã:

-     Con vẽ xong rồi nhưng con sợ mai trời vẫn mưa… Hi vọng là hết mưa mẹ nhỉ!

Rồi ngày mai cũng đến và trời cũng tạnh mưa thật. Ánh nắng rực rỡ xuyên qua từng kẽ lá, len lỏi vào phòng bệnh nhưng con bé không còn nữa. Bên khung cửa sổ chỉ thấy một người đàn bà lặng lẽ quan sát đám trẻ đang chơi đùa trên sân lớn của bệnh viện thỉnh thoảng nở một nụ cười mãn nguyện. Chị không được buồn và chị cũng không được khóc vì bức tranh cuối cùng của con bé – đứa con gái yêu quý của chị.

“Mẹ ơi! Con muốn sống để được nhìn thấy mẹ cười. Con yêu mẹ”


•    Bài dự thi của Phuong Vu <hatayphuong@>




Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.





Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngồi giữa ngày yên

Ngồi giữa ngày yên

Nhân thế phù sinh mấy đoạn dài. Bước chân mỏi gió phủ sương vai. Có khi lặng tiếng nghe tim thở Mới biết trong mình vẫn có mai.

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.

Mùa Xuân của Mẹ

Mùa Xuân của Mẹ

Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.

Giông bão rồi cũng qua

Giông bão rồi cũng qua

Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

Ngày Xuân Còn Nhau

Ngày Xuân Còn Nhau

“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”

back to top