Con mong tìm lại bố của ngày xưa
2013-08-06 07:17
Tác giả:
Đã từ lâu lắm rồi con ước có một phép màu để con tìm lại được “bố của ngày xưa”. Bố của con ngày xưa hay cười lắm. Chỉ một điều đơn giản như thế thôi, nhưng giờ đây với con sao lại khó quá.
Đã bao giờ bố hỏi con ước mơ điều gì chưa? Con cũng không đòi hỏi ở bố điều gì lớn lao, con chỉ mong đến một lúc nào đó bố sẽ mỉm cười và nói với con.
- Con gái bố đi học về rồi đấy à?
…
- Sao muộn thế con?
…
- Đạp xe có mệt không con?
…
- Con vào rửa mặt đi cho mát rồi dọn cơm ăn. Mẹ với em con qua nhà dì một lát. Cũng sắp về rồi đấy!”
Lúc đó con sẽ cười thật tươi. Con sẽ cười như chưa từng có điều gì xảy ra:
- Vâng, con gái “rượu” của bố đã về ạ!
…
- Hì hì. Bố mẹ và em phải đợi con lâu rồi đúng không bố?.
…
- Không mệt tí nào ạ! Vì con là con gái bố mà.
…
- Bố của con đảm đang nhất nhà!
Chỉ cần như thế thôi, thì dù có phải trả bằng bất cứ giá nào, con cũng bằng lòng. Những câu nói ấy nghe thật đơn giản phải không bố? Nhưng đã bao lâu rồi bố quên đi và thay vào đó là sự im lặng sau những câu hỏi thăm của chúng con, một sự im lặng mà con vẫn luôn tìm lí do để giải thích thay bố: vì bố mệt, bố bận nhiều việc ở công ty thôi. Phải chăng con thật ích kỉ khi ghen với bạn con vì bố bạn hay cười đùa cùng bạn. Bác ấy cũng cười thật hiền với con và hỏi thăm con nhiều điều lắm bố ạ, những câu mà bố chưa từng hỏi chúng con. Chắc cũng vì cái cảm giác ghen tị ấy mà sống mũi con mới cay cay mỗi khi nghe một em bé ở cùng quê hồn nhiên và vui vẻ kể về bố của em ấy: “Mỗi ngày bố gọi điện cho em đến bốn năm lần, bố em gọi nhiều đến nỗi không nghĩ ra chuyện gì để nói nữa chị ạ”. Và con chỉ biết nói: “Ừ! Vui em nhỉ!” rồi cười. Chú ấy hay hỏi em ăn cơm chưa (mà có khi lặp lại câu hỏi đó mấy lần vì mải nói chuyện chú lại quên); chú ấy kể việc nhớ nhầm ngày sinh nhật của cô, kể về việc hôm nay đi đánh tôm như thế nào, bán được có nhiều tôm không với con gái. Còn với con, không có bố gọi điện quan tâm đã thành một thói quen. Nên nếu như bố có gọi, thì chắc con cũng không nghĩ ra điều gì để nói với bố nữa. Con vẫn lạc quan và mạnh mẽ lắm phải không bố?

Bố im lặng, rồi bố cũng uống rượu nhiều hơn. Bố của con ngày xưa không uống rượu. Bố của ngày xưa quan tâm mẹ và chúng con nhiều lắm nhưng chẳng nói ra, dù cho có lúc sự quan tâm ấy là những trận đòn roi của bố. Tuy như thế, nhưng con gái chẳng trách bố đâu, vì con biết bố thương nên mới “cho roi cho vọt” và con cũng đã không khóc. Còn bố bây giờ thường xuyên uống rượu. Bố chỉ đi làm và về nhà, bố không nói nhiều nữa trừ khi trong cơn say và đã làm mẹ tổn thương thật nhiều. Bố có cảm nhận được cảm giác đau đớn của người con khi thấy bố trong hoàn cảnh bây giờ không? Và bố có biết tại sao sau những tổn thương vì bố, mẹ vẫn mỉm cười trước bố và chúng con?
Mọi người vẫn thường nói chỉ có trẻ con mới hay hỏi bố mẹ và những người xung quanh nhiều câu hỏi thôi, nhưng sao con đã lớn rồi mà nhiều điều con vẫn còn chưa hiểu được như thế này? Và con chỉ hỏi nhỏ thế này nữa thôi bố nhé!
Bố ơi, bố có biết, cuộc hành trình tìm lại “bố ngày xưa” của con cũng chính là chuyến đi về với chính tâm hồn con? Con đọc nhưng bài viết các bạn viết về bố của mình, nghe các bạn kể chuyện về bố của mình, sao lại xúc động và dạt dào cảm xúc đến thế? Còn con, khi nói về bố, thì chỉ có một cảm giác gì đó nghẹn lại trong tim con. Đau lắm! Tim con thắt lại mỗi khi con lẳng lặng quan sát bố: bố của con vẫn rất hiền, rất hiền. Khuôn mặt bố xạm lại vì nắng. Đôi bàn tay bố gầy, nổi lên những đường gân mà con không còn thấy màu xanh nữa vì rám nắng. Và đôi mắt bố không vui. Nhưng cũng đã có lúc trái tim này của con thấy giận bố. Chỉ trong giây lát thôi, bố đừng lo nhé! Bây giờ con phải làm sao để tìm lại niềm vui trong đôi mắt của bố đây?
Ngày con đến với thế giới này, bố vui lắm phải không bố? Vì con biết con cái là món quà quý giá nhất mà cuộc đời dành tặng cho cha mẹ và cũng chính là tình yêu của cha mẹ mà. Khi con lớn lên, con biết nhận thức về cuộc sống này, con hiểu được những “gánh nặng cuộc đời” của bố mẹ và con cảm nhận được lòng mẹ bao la như biển trời, và tình cha “ấm áp như vầng thái dương” là như thế nào. Lòng con quặn đau, con đã giấu nước mắt khi thấy trên tay bố cầm số tiền mà bố phải đi vay vì lo cho việc đột xuất xảy đến với gia đình mình. Con đã khóc bao đêm vì nhớ bố mẹ đi làm xa, thương bố mẹ vất vả, cực nhọc vì hai chị em con. Và con cũng hiểu tình yêu thương không cần phải nói ra bằng lời thì mới là yêu thương, mà hãy hành động. Nhưng giờ đây, đến cả hành động, con cũng bị mất phương hướng rồi.
Con không mệt mỏi vì phải đoán xem bố của con đang nghĩ gì, bây giờ bố đang vui hay nặng trĩu trong lòng? Nhưng bố có thể một lần nói với con những gì bố đang nghĩ trong lòng không bố? Có lẽ vì đã rất lâu rồi bố và con không trò chuyện với nhau nên bây giờ con cũng không có đủ can đảm để nói với bố những gì con đang nghĩ. Hay cũng vì thế mà bố không thể nói ra nỗi lòng của bố? Con sẽ nói gì nếu như bây giờ được ngồi bên cạnh bố và kể lể?
“Bố có khỏe không ạ? Công việc của bố dạo này có tốt không bố?”
Không phải thế!
“Bố đang làm gì thế ạ? Con ngồi đây một lát nhé!”
Cũng không phải! Là như thế ư? Bắt đầu một cuộc nói chuyện với bố lại khó khăn với con như thế sao?
“Bố! Con thi xong rồi đấy bố ạ! Khóa thi này của trường đông lắm. Các anh chị ấy lại có nhiều kinh nghiệm giảng dạy nữa. Con lo lắm!”
…
“Vâng ạ! Con sẽ không lo nữa. Khi nào có thông báo đi học, con sẽ tranh thủ đi làm thêm để trả tiền học phí và lo cho em con nữa.”
...
“Chẳng phải trong nhà mình, con là người ít bị ốm nhất sao? Bố đừng lo cho con nha.”
…
“À, ừ… Không sao đâu con! Thời gian gần đây, công ty nhận được ít đơn hàng nên việc làm ít. Rồi thì không biết lương lậu như thế nào!”
…
“Chị cứ liệu đấy! Lo cho bố mẹ cả đời được sao? Cứ lo học cho tốt là bố mẹ mừng rồi. Ở gần đây cũng có mấy chỗ đang thuê công nhân. Bố sẽ xin làm thêm ngoài giờ xem sao.”
…
“Hai chị em cứ yên tâm mà học hành! Bố mẹ ở nhà còn có cô bác làng xóm. Có gì mà phải sợ!”
Đó chỉ là một trong số những cuộc chuyện trò với bố mà con tưởng tượng ra thôi. Con sẽ sống thật tốt với miền hạnh phúc sẽ rất khó để tìm lại ấy bố ạ. Vì nó, con sẽ sống mạnh mẽ hơn, sẽ quên đi những gì là đau đớn của cuộc sống thường ngày với niềm tin rằng dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, bố vẫn luôn bên chúng con và chẳng có tình yêu nào lớn hơn, sâu nặng hơn tình cảm cha mẹ dành cho những đứa con của mình phải không bố?
• Hoài Giang
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ngồi giữa ngày yên
Nhân thế phù sinh mấy đoạn dài. Bước chân mỏi gió phủ sương vai. Có khi lặng tiếng nghe tim thở Mới biết trong mình vẫn có mai.
Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?
Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.
Mùa Xuân của Mẹ
Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.
Giông bão rồi cũng qua
Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)
''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".
4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy
Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”



