Con… đã về bố ạ!
2013-09-04 08:44
Tác giả:
Cuộc thi viết Hãy yêu khi còn có thể - Để
bình chọn bài viết này mời bạn để lại bình luận, phản hồi tại box phản
hồi cuối bài viết hoặc chia sẻ đường link bài viết này đến bạn bè của
bạn - 2 giải bài viết yêu thích nhất cuộc
thi viết Hãy yêu khi còn có thể được hệ thống tính tự động dựa trên lượt
xem và bình luận bài viết (Bạn đọc theo dõi qua box Đọc nhiều nhất/Bình
luận nhiều nhất tại trang chủ blogviet.com.vn)
Trời lạnh đến 10 độc C, kèm theo mưa phùn và gió bấc, lạnh đến nỗi bàn tay tôi tê cứng không cầm nổi cây bút mà viết cho ra con chữ. Bố gọi điện cho tôi, vì tôi hứa tuần này sẽ về, về cấy giúp bố mẹ. Nhà tôi có tới hơn mẫu ruộng. Bố mẹ còn tăng gia thêm mấy sào nữa vì đất bây giờ không cần phải trả sản cho người ta. Tất cả công việc đồng áng đó, bố mẹ tôi luôn lo chu toàn. Chúng tôi hay kêu ca và phàn nàn vì sự “tham lam” của bố. Thời này rồi mà bố mẹ vẫn cứ tham cấy hái nhiều. Chúng tôi luôn tự nhận thức sẽ chẳng bao giờ “nối nghiệp” làm nông truyền thống đó.
Chúng tôi học cũng vì muốn thoát nó, thoát cái cảnh con trâu thửa ruộng. Bố thường nói với chúng tôi rằng: “Không biết sau này khi tao chết, mấy đứa ăn bằng gì?”. Chúng tôi cười, nói: "Bố lo xa. Gạo thiếu gì, ăn thì đong, cấy làm gì cho mệt". Tôi biết bố buồn. Mảnh đất cha ông để lại sẽ bỏ hoang và chúng tôi sẽ “xuất giá” chúng. Thời chúng tôi, đất có giá lắm.
Mấy hôm nay trời lạnh quá tôi không muốn về nhà. Một lý do bao biện cho mọi lý do. Đường xá trơn, ướt, gió và lạnh. Bố gọi điện hỏi tôi có về không? Tôi lưỡng lự không trả lời câu bố hỏi:
- Ở đấy lạnh không con?
- Dạ! lạnh lắm bố à
Tôi thốt lên với nhanh gọn vì biết rằng bố hiểu lí do tôi chẳng về nhà.
- Ừ! Vậy con ở lại trường học hành chăm chỉ. Trời lạnh thế này về nhà cũng khổ lại ốm không đi học được thì khốn. Chăm chỉ học con nhé!

Trong lòng tôi rộn rực, trái tim thắt lại. Trời lạnh như thế này, bố mẹ tôi vẫn thoi thóp ra đồng, cấy từng cây lúa tốt tươi nuôi ba anh em tôi đi học. Chúng tôi lớn lên từ những nhành cây, thửa ruộng, cọng rơm và cây lúa ngập bùn. Gió thét từng cơn sắt lạnh bóp nghẹt quả tim co quắp.
Nước đã cạn cánh đồng, mạ đã xanh rờn và đã già ngày cấy, chẳng thể hoãn lại thời vụ. Dù có thể lúa chưa kịp lên xanh đã chết cóng vì lạnh. Nhưng cấy thì vẫn phải cấy. Mà bây giờ cán bộ thì tăng còn nông dân thì giảm. Chả ai muốn làm nông dân thì sau này ăn bằng gì không biết? Câu nói của bố vẫn vẳng bên tai tôi, ám ảnh, rên xiết…
Mùa vụ đến, bố mẹ tôi thường ra đồng từ sớm. Tôi mang cơm cho bố mẹ vào những buổi trưa. Làm cho kịp với làng, cho lúa đúng ngày gặt hái, cho xong cái công cuộc “chiến đấu với miếng cơm manh áo” mà tôi vẫn thường kêu la. Những chiếc bánh hay những bát cơm thoảng mùi bùn tanh của đất. Tôi lạnh lùng quay lưng trước nỗi thống khổ của người thân. Vì tôi cho mình là cán bộ. Tay cầm bút quen rồi. Cô cán bộ sinh ra từ hương bùn nâu tanh, từ những hạt gạo tảo tần, từ hương lúa đượm nồng mùi mồ hôi của bố.
Nước mắt tôi tuôn rơi. Sự lạnh nhạt của tôi trước nỗi nhọc nhằn của bố mẹ quanh năm với mấy sào ruộng, đàn lợn con gà. Tôi nhận ra mình ích kỉ, xấu xa. Tôi òa khóc trong tiếng mưa pha lẫn tiếng gió rít thét tê điếng…Trái tim tôi còn lạnh hơn thế nữa. Tôi lớn lên từ đất mà giờ đây tôi muốn lột xác, thay da đổi thịt, quay lưng với mùi tanh của quê nhà. Tôi chạnh lòng, thắt nghẹn trái tim.
Tôi trở về. Lòng hối lỗi ngập đầy, tình thương yêu thúc giục trong lòng tôi mãnh liệt. Nước mắt vẫn ứ đầy trong cổ họng. Tôi về! Tôi sẽ nói với bố: “Con…đã về bố ạ!”. Con sẽ cùng cấy với mẹ, cùng bố cày ruộng và cùng chia sẻ bát cơm buổi trưa đói lòng tanh mùi đất…mùi của tình yêu, của quê hương và tình bố dạt dào.
• Bài dự thi của Đỗ Thị Huệ <minhhue1702@>
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.



