Con… đã về bố ạ!
2013-09-04 08:44
Tác giả:
Cuộc thi viết Hãy yêu khi còn có thể - Để
bình chọn bài viết này mời bạn để lại bình luận, phản hồi tại box phản
hồi cuối bài viết hoặc chia sẻ đường link bài viết này đến bạn bè của
bạn - 2 giải bài viết yêu thích nhất cuộc
thi viết Hãy yêu khi còn có thể được hệ thống tính tự động dựa trên lượt
xem và bình luận bài viết (Bạn đọc theo dõi qua box Đọc nhiều nhất/Bình
luận nhiều nhất tại trang chủ blogviet.com.vn)
Trời lạnh đến 10 độc C, kèm theo mưa phùn và gió bấc, lạnh đến nỗi bàn tay tôi tê cứng không cầm nổi cây bút mà viết cho ra con chữ. Bố gọi điện cho tôi, vì tôi hứa tuần này sẽ về, về cấy giúp bố mẹ. Nhà tôi có tới hơn mẫu ruộng. Bố mẹ còn tăng gia thêm mấy sào nữa vì đất bây giờ không cần phải trả sản cho người ta. Tất cả công việc đồng áng đó, bố mẹ tôi luôn lo chu toàn. Chúng tôi hay kêu ca và phàn nàn vì sự “tham lam” của bố. Thời này rồi mà bố mẹ vẫn cứ tham cấy hái nhiều. Chúng tôi luôn tự nhận thức sẽ chẳng bao giờ “nối nghiệp” làm nông truyền thống đó.
Chúng tôi học cũng vì muốn thoát nó, thoát cái cảnh con trâu thửa ruộng. Bố thường nói với chúng tôi rằng: “Không biết sau này khi tao chết, mấy đứa ăn bằng gì?”. Chúng tôi cười, nói: "Bố lo xa. Gạo thiếu gì, ăn thì đong, cấy làm gì cho mệt". Tôi biết bố buồn. Mảnh đất cha ông để lại sẽ bỏ hoang và chúng tôi sẽ “xuất giá” chúng. Thời chúng tôi, đất có giá lắm.
Mấy hôm nay trời lạnh quá tôi không muốn về nhà. Một lý do bao biện cho mọi lý do. Đường xá trơn, ướt, gió và lạnh. Bố gọi điện hỏi tôi có về không? Tôi lưỡng lự không trả lời câu bố hỏi:
- Ở đấy lạnh không con?
- Dạ! lạnh lắm bố à
Tôi thốt lên với nhanh gọn vì biết rằng bố hiểu lí do tôi chẳng về nhà.
- Ừ! Vậy con ở lại trường học hành chăm chỉ. Trời lạnh thế này về nhà cũng khổ lại ốm không đi học được thì khốn. Chăm chỉ học con nhé!

Trong lòng tôi rộn rực, trái tim thắt lại. Trời lạnh như thế này, bố mẹ tôi vẫn thoi thóp ra đồng, cấy từng cây lúa tốt tươi nuôi ba anh em tôi đi học. Chúng tôi lớn lên từ những nhành cây, thửa ruộng, cọng rơm và cây lúa ngập bùn. Gió thét từng cơn sắt lạnh bóp nghẹt quả tim co quắp.
Nước đã cạn cánh đồng, mạ đã xanh rờn và đã già ngày cấy, chẳng thể hoãn lại thời vụ. Dù có thể lúa chưa kịp lên xanh đã chết cóng vì lạnh. Nhưng cấy thì vẫn phải cấy. Mà bây giờ cán bộ thì tăng còn nông dân thì giảm. Chả ai muốn làm nông dân thì sau này ăn bằng gì không biết? Câu nói của bố vẫn vẳng bên tai tôi, ám ảnh, rên xiết…
Mùa vụ đến, bố mẹ tôi thường ra đồng từ sớm. Tôi mang cơm cho bố mẹ vào những buổi trưa. Làm cho kịp với làng, cho lúa đúng ngày gặt hái, cho xong cái công cuộc “chiến đấu với miếng cơm manh áo” mà tôi vẫn thường kêu la. Những chiếc bánh hay những bát cơm thoảng mùi bùn tanh của đất. Tôi lạnh lùng quay lưng trước nỗi thống khổ của người thân. Vì tôi cho mình là cán bộ. Tay cầm bút quen rồi. Cô cán bộ sinh ra từ hương bùn nâu tanh, từ những hạt gạo tảo tần, từ hương lúa đượm nồng mùi mồ hôi của bố.
Nước mắt tôi tuôn rơi. Sự lạnh nhạt của tôi trước nỗi nhọc nhằn của bố mẹ quanh năm với mấy sào ruộng, đàn lợn con gà. Tôi nhận ra mình ích kỉ, xấu xa. Tôi òa khóc trong tiếng mưa pha lẫn tiếng gió rít thét tê điếng…Trái tim tôi còn lạnh hơn thế nữa. Tôi lớn lên từ đất mà giờ đây tôi muốn lột xác, thay da đổi thịt, quay lưng với mùi tanh của quê nhà. Tôi chạnh lòng, thắt nghẹn trái tim.
Tôi trở về. Lòng hối lỗi ngập đầy, tình thương yêu thúc giục trong lòng tôi mãnh liệt. Nước mắt vẫn ứ đầy trong cổ họng. Tôi về! Tôi sẽ nói với bố: “Con…đã về bố ạ!”. Con sẽ cùng cấy với mẹ, cùng bố cày ruộng và cùng chia sẻ bát cơm buổi trưa đói lòng tanh mùi đất…mùi của tình yêu, của quê hương và tình bố dạt dào.
• Bài dự thi của Đỗ Thị Huệ <minhhue1702@>
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống



