Còn ai đón đợi những điều đã cũ không anh?
2009-03-13 16:16
Tác giả:
Blog Việt - Đêm nay trăng đã lại khuyết, đã lại chẳng tròn vành vạnh. Ngày trăng còn vẹn thì mình lại chẳng đến với nhau…
Em chợt nhớ như in một đoạn thơ anh từng gửi cho em vào một ngày nọ, nhớ lắm một cách lạ lùng khi những ngày qua chưa lúc nào em nhớ hết từng câu từng chữ… Trăng thì chẳng lúc nào có thể cứ tròn mãi như thế, rõ ràng là thế mà. Cuộc sống cũng không bao giờ có thể như ta muốn, như anh từng nói nó đòi hỏi ta nhiều thứ và chính ta cũng đòi hỏi nó nhiều thứ, nhu cầu của con người cứ ngày một nhiều.
![]() |
| Hình ảnh: Deviantart |
Em bỗng dưng tự hỏi mình, có phải mình đang sống quá hời hợt không? Khi mà anh, cùng bao nhiêu người ngoài kia vội vã cho những kế hoạch dự định và ước mơ, như thể mỗi ngày đều có một kế hoạch mới để làm. Còn em, em sống, em yêu, em học, em làm những việc như mình muốn. Hình như em sống hời hợt và lạnh nhạt lắm với những nhu cầu và lo toan cuộc sống, em cũng làm việc tuy không thể gọi là nhiều, nhưng cũng chẳng ít hơn ai. Em cũng yêu, có thể chẳng bằng ai, nhưng không ít hơn ai đó. Em cũng học, có thể không giỏi những cũng không phải là người kém nhất. Em cũng có những ước mơ của mình, nó không phải là địa vị, không là tiền bạc, không là nhà cao xe đẹp.
Ước mơ của em là gì? Hình như chưa bao giờ anh hỏi em câu đó, đúng không? Ừ, em lớn rồi không còn là con nít nữa. Em lớn rồi, nên em phải thấu hiểu phải thông cảm phải lắng nghe. Em là người yêu của anh nên em không nên đòi hỏi quá nhiều, không nên chiếm giữ quá nhiều nghĩ suy của anh… Em chỉ nói với một mình em thôi, rằng ước mơ lớn nhất của em chỉ có hai chữ: “Gia đình”!
Ước mơ nào của lý trí, ước mơ nào của con tim? Em rối lên trong những lý trí và con tim ấy. Em đã có lần nói với anh một cách mạnh mẽ: Đừng bao giờ bắt em lựa chọn giữa Gia đình và Anh, vì rồi em sẽ chọn Gia đình...
![]() |
| Hình ảnh: Deviantart |
Nhưng…
Em chưa nói hết câu mà mình đã vội xa nhau…hay mình xa nhau từ khi còn chưa là gì của nhau, từ khi bước chân của em những tưởng đến gần hơn hóa ra lại xa hơn.
À, nghĩ lại nhé, thì có lẽ em là người ra đi trước, là người bước nhanh hơn hay lùi lại sau anh. Đến giờ anh vẫn chẳng hiểu vi sao em lại ra đi, em biết thế, nhưng anh có nhớ anh từng nói vu vơ rằng có thể anh rất hiểu em, nhưng có lẽ còn có những góc khuất mà không bao giờ anh có thể chạm đến được. Anh có thể quên nhưng em còn nhớ, và em chỉ đã im lặng thôi. Rồi em ra đi, vì là kẻ yêu đuối nên em đã ra đi, vì là em chọn “Gia đình” nên mình chia tay…
Nhưng anh có thấy, chưa bao giờ em bắt anh phải lựa chọn điều gì từ khi mình đến với nhau không? Em đã gắng không bắt anh phải khó khăn quay quắt trong cái lựa chọn không phải là điều muốn và cần của anh. Em đã nhiều lần nhận vết thương về mình, vì người ta vốn “khổ vì yêu sai duyên và mến chẳng nhầm người…” em không thể yên lành ngồi đó mà nhìn thấy anh quay quắt vật vã trong đau đớn những sự lựa chọn, không thể nhìn anh ngồi đó mà khổ sở bởi chính em!
Có phải em sống quá tâm linh và phiêu diêu khi nghĩ về anh mà trộn lẫn nhiều cảm giác, nhiều nghĩ ngợi. Em đã hỏi: tại sao anh lại chọn em thay vì người khác? Anh bảo đó không phải là sự lựa chọn, đó là ở con tim mình, yêu thì không có lựa chọn!
![]() |
| Hình ảnh: Deviantart |
Nhưng…
Em đã ra đi, em đã không ở bên anh nữa, vì em đã chọn lấy ước mơ của lý trí. Cái ước mơ chỉ hai chữ đó. Anh trách em, buồn em, giận em và thấy hụt hẫng và mất mát vì em! Em biết chứ, em đã muốn nói lắm rằng đó là ước mơ của lý trí, em vẫn luôn giữ ước mơ của con tim, chưa bao giờ em chọn lý trí và bỏ con tim. Em chọn lấy lý trí để giữ ước mơ của con tim…một ước mơ cho những bao la, mênh mông và hư ảo mộng mị…một ước mơ nhỏ nhoi cho em cho anh...
Và …
Trên đường đời vô tình tấp nập này, có thể cho ta gặp lại nhau một lần…có để cho em gặp lại anh, có để cho anh nghe hết câu nói về ước mơ của con tim, câu nói của lý trí sống vì con tim…
Chiều nay trời đổ mưa, đang tháng tư anh ạ…em lại nhớ da diết những cơn mưa tháng 6 đưa mình đến với nhau, nhớ da diết ngọn gió tháng 7, nhớ da diết mùa thu tháng 8…giờ không phải là tháng 6, cũng chẳng có gió tháng 7, thu năm xưa cũng chẳng về lại được… Chuyến tàu cuối cùng đã rời bánh, mang trên nó những hành lý nặng nề chẳng đóng tên...nơi trạm dừng xa kia...còn ai đón đợi những điều đã cũ không anh?
Gửi từ email white_rose8176
|
Chia sẻ của độc giả Ho ten: Hân Ho ten: Hung179 Tieu de: gia đình và tình yêu Ho ten: LãoLục Ho ten: Agirl Ho ten: Asmallcat Ho ten: Hong210 Ho ten: Giấu tên Ho ten: ThươngThương Ho ten: ThươngThương Ho ten: Dương Phước Ho ten: Q D Ho ten: hoài sơn Tieu de: Đồng Cảnh Noi dung: Khi tôi đọc câu chuyện này tôi thấy một phần trong tôi ở đó. Tôi cảm ơn bạn rất nhiều nó đã giúp tôi hiểu ra nhiều vấn đề và tôi sẽ cố gắng để ko phải đón đợi những điều đã cũ. Tôi cũng mong rằng trong cuộc sống mọi người không phải đón đợi những điều đã cũ. |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.




