Phát thanh xúc cảm của bạn !

'Cởi bỏ' ý nghĩ để chơi đùa với chính mình

2024-05-14 16:35

Tác giả:


Đọc thơ Bùi Xuân Mẫn trong "Đi về phía mặt trời" sẽ thấy những mối bận tâm từ chủ thể vẫn dính mắc tới xung quanh, kết nối với thế sự, với đất trời và tình yêu.

***

Tác giả Bùi Xuân Mẫn thuộc thế hệ 8X, với không ít người trẻ quan niệm rằng những gì không liên quan tới mình thì hầu như chẳng mấy bận tâm. Đọc thơ Bùi Xuân Mẫn trong tập thơ Đi về phía Mặt Trời (NXB Hội nhà văn, tháng 4/2024), lại thấy khác, bởi cái sự bận tâm từ chính mình ấy, vẫn dính mắc tới xung quanh, vẫn kết nối keo sơn với thế sự, với đất trời, với tình yêu và cả những điều hư vô.

Từ muôn điều chạm tới mình, có thể từ hiện tượng tự nhiên như cơn gió, hạt mưa, sóng biển, hay là từ một tác nhân bất chợt như ánh mắt người con gái lướt qua, cũng khiến tâm hồn nhạy cảm của tác giả ngân rung thành những vần thơ chứa đựng nhiều suy tưởng.

Bùi Xuân Mẫn như người họa sĩ đôi khi lang thang tìm chất liệu, đôi khi ở ẩn chìm sâu vào chính mình, và chỉ cần một cánh hoa khẽ cựa mình, đánh động làn gió, lẻn lấy đi chút hương cũng khiến những dòng chảy thơ tràn ngập mọi tế bào.

Thơ của Bùi Xuân Mẫn là dòng nhật ký cuộc đời. Vui buồn bộc bạch ra trên trang giấy, kể cả những nỗi hoang mang của con người đi tìm chính mình. Từng chữ chất nặng ưu tư, khắc khoải, ngập ngừng, tự giục mình tiến bước rồi lại tự mâu thuẫn. Khi tự mâu thuẫn, là chính lúc tâm hồn đang dần hoàn thiện, nuôi dưỡng sự phát triển. Và khi chưa thể biết chắc thì hãy cứ “đi về phía mặt trời”. Dẫu biết rằng, cuộc đi nào, sự khám phá nào cũng tiến về cái đích bên trong, trở về với bản thể, nhưng rồi ai cũng không thể tránh được tiếng gọi bí ẩn, để dấn bước lên đường.

 

“Trên con đường gió lộng

mưa rơi sương khuya

bước đi

lòng chứa chan hy vọng

can đảm, hãnh diện và vinh dự

với triều dương sức mạnh của mình

từ lòng chân thành

khát vọng nơi trái tim

Trượt té bao lần

mà vẫn cố gắng đứng dậy

tiếp tục bước đi, đi mãi!”

(Tuổi trẻ)

 

Trên con đường thơ của mình, nỗi cô đơn là không tránh khỏi, nhưng cô đơn cũng là một tài sản, cho tác giả chìm sâu vào suy tưởng, tập trung vào tiếng nói bên trong. Từ đó, mà tìm ra “đạo”. Những suy tưởng ấy gần với Lão giáo, để cuộc đi trong tâm tưởng của tác giả, dù miên man nhưng không lạc lối. Những mâu thuẫn ấy, chỉ là hai mặt của cùng một vấn đề. Những ý nghĩ cứ cởi dần ra mọi lớp vỏ bọc, để tâm hồn chân thực của người viết được giải phóng và cất lên tiếng thơ. Khi đó, mọi điều đều trở nên lung linh đẹp đẽ, như ta tìm thấy người yêu, để ta trở thành tình yêu của ai đó.

 

“Một trong những ngôi sao kia

đẹp nhất, sáng nhất, lạc mất đường

đã đến tựa vào vai tôi để ngủ….

Để khởi đầu cho sự hòa hợp

Tình yêu hiểu tình yêu

hai dòng chảy về một bể”

(Thị kiến)

 

Sau cùng điều giá trị nhất là Bùi Xuân Mẫn đã tạo ra được một sân chơi, để vui đùa với chính mình. Khi con chữ đã trở thành bầu bạn, thành nàng thơ thì cuộc đời này đâu còn gánh nặng nào có thể khiến ta bị đè bẹp. Tất cả niềm vui, nỗi khổ đều được chuyển hóa tới nguồn năng lượng sống và món quà tặng thơ ca, đưa con thuyền tâm tưởng đến được nơi thẳm sâu nhất, cũng là nơi tối tăm nhất, rồi bừng lên và hòa vào ánh sáng.

 

“… hòa vào màn đêm đen thẫm

cái bóng che chắn cho mình

thật mạnh mẽ nhưng cũng thật dịu dàng

thân thuộc đến lạ thường

Đó là khoảng chờ đợi

thời điểm trước lúc mặt trời nhú lên…”

(Cái bóng)

 

znews.vn

Mời xem thêm chương trình:

Yêu Thì Hạnh Phúc Kết Thúc Thì Lại Đa

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhìn bầu trời

Nhìn bầu trời

Tiếng ve rì rào trong gió chiều Anh gọi hè đến trong mơ yêu Gọi mùa hoa nở trong mầm nhớ Tuổi thần tiên qua bao cô đơn

Kí ức xưa

Kí ức xưa

Yêu nhau bằng lời nói Mến nhau qua nụ cười Đôi bàn tay nắm chặt Hạnh phúc chợt vút qua

Những đứa trẻ bất hạnh

Những đứa trẻ bất hạnh

Chúng luôn bị so sánh như một loại sản phẩm, sản phẩm nào tốt thì được ưa thích còn sản phẩm nào xấu sẽ luôn bị loại bỏ. Thế nên có những đứa trẻ đã bị ám ảnh và cố biến mình thành một đứa trẻ ngoan, ép bản thân phải làm được những gì mà cha mẹ mong muốn.

Phép màu của hướng dương

Phép màu của hướng dương

Phép màu của Dương cho tôi biết chỉ cần có niềm tin và nghị lực sống, con người ta có thể mạnh mẽ đến phi thường trước cuộc đời rộng lớn. Chỉ tiếc là phép màu này không trọn vẹn…

Nắng mùa hè

Nắng mùa hè

Ôi! Cái nắng mùa hè ấy Vẫn cứ nhớ mãi miết thôi, Dẫu biết nóng như lửa đốt Nhưng dần rồi cũng quen thôi.

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Cái hình ảnh vui vẻ, tích cực ấy đã đi theo cô quá lâu rồi, khiến cho cô nhầm tưởng đó chính là mình. Mây rất sợ bản thân khóc lóc, buồn bã và yếu đuối. Nói đúng hơn là cô đang sợ mình làm mọi người thất vọng và hụt hẫng.

Đêm ơi có hẹn

Đêm ơi có hẹn

Tôi thấy nhớ, tôi thấy thương, tôi thấy yêu đêm đến lạ lùng, có lẽ chính là đêm đã luôn cho tôi những cảm xúc lúc thật mãnh liệt lúc thật chứa chan và cứ mỗi đêm cứ mỗi nhiều mỗi đầy lên mãi.

Bố, mẹ ơi! Con xin lỗi...

Bố, mẹ ơi! Con xin lỗi...

“Bố mẹ làm khổ con gái của bố mẹ quá rồi, bố mẹ xin lỗi con gái nhé. Sau này nếu có nhiều hơn, bố nhất định sẽ cho con nhiều hơn, bố hứa.” Nghe câu đấy của bố xong, lòng con như nặng trĩu

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Giữa bộn bề lo toan của cuộc sống trưởng thành, khi đã nếm trải bao thăng trầm, hỉ nộ ái ố, ta bỗng chạnh lòng nhớ về những tháng ngày thơ ấu hồn nhiên, vô tư bên vòng tay yêu thương của bố mẹ.

Chuyện tình ngày ấy

Chuyện tình ngày ấy

Có nắng trong hồn hoa bướm say Có kẻ trầm tư và bay bổng Có kẻ vô tư và thơ mộng Có kẻ say mê chốn nhân tình

back to top