Chuyện tình ở New York (Phần 39)
2008-12-25 10:20
Tác giả:
Blog Việt- Người đàn ông đó tên là Tài, khoảng chừng 35 tuổi. Anh ta ngồi ngay bàn đầu của tiệm. Lúc tôi vào anh ta là người soi tôi ít nhất. Lúc mấy người trong tiệm lườm tôi này nọ hoặc bắt bẻ về chỗ để đồ, anh ta toàn lẳng lặng tìm chỗ và xếp đồ của tôi vào riêng một góc. Lúc tôi wax hay vẽ móng, tay có hơi run run, bị mấy bà soi rồi kêu lên: “Run thế kia thì làm thế nào, đừng có tỏ ra run khách nó nhìn thấy nó sợ, đấy, sao mà run thế hả trời”. Tôi đã run rồi mà họ lại còn cứ hùa vào nói như thể để cho tôi càng run, ngay lập tức “chú” Tài từ trên vọng xuống: “Mấy bà cứ từ từ nào, nói nhiều con nhỏ càng thêm run, mới thì bao giờ chả thế, các bà có run không mà cứ nói người khác? Run mà vẫn làm được việc là được”. Nhờ mấy câu nói “trấn an” đó mà tôi thấy yên tâm và không để xảy ra sai sót. Tôi thấy cảm kích vô cùng.
Tài đeo một bộ kính dày cộp, không hề giống một thợ làm nail mà giống một nhà khoa học thì đúng hơn. Lúc tôi đi đi lại lại, tôi có để ý Tài có một cuốn sách rất to để ngay trên bàn, tôi không nhầm thì đó là một cuốn sách…Vật lý bằng tiếng Anh, cứ rảnh rỗi là Tài lại ngồi say sưa nghiên cứu, đọc quên hết trời đất.
Vừa quay lại nhìn thấy Tài dưới bến là tôi đã mỉm cười rất thân thiện. Tài giơ tay vẫy tôi nhưng không lại gần với tôi và Ronie, anh ta vẫn ôm cuốn sách to bự, đứng im chờ tàu tới. Tài cũng đi cùng chuyến tàu về với tôi, Ronie cũng thế. Vừa lên tàu, Tài đã mở cuốn sách ra đọc, tôi thì chịu không đọc được thế, chỉ có kẻ mọt sách mới thế mà thôi. Tôi và Ronie ngồi gần anh ta. Lúc này, tôi nhìn lên trên mấy poster quảng cáo trên tàu và phì cười vì mấy quảng cáo rất buồn cười, có một quảng cáo có mấy từ tiếng Anh tôi không hiểu, tôi nghẹo đầu thắc mắc nó là gì để về nhà tra từ điển vì Ronie cũng chả biết. Tôi thấy Tài ngẩng mặt lên nhìn mấy từ đó rồi nhìn tôi, anh ta có điệu bộ như kiểu phì cười rồi lại cúi mặt xuống đọc sách tiếp. Tôi cũng thấy Tài hơi lạ, tự hỏi nếu anh ta không ngồi gần đây tôi sẽ hỏi Ronie kỹ hơn về Tài.
Ronie tỉ tê muốn đi ăn cùng tôi nhân “sự kiện” tôi đi làm hôm đầu tiên. Tôi thực sự chả có hứng đi ăn gì với anh ta, tôi muốn về nhà ăn rồi nghỉ cho nhanh, mệt mỏi quá, tôi chưa quen làm nhiều như thế. Đêm tôi còn phải gặp Ryan của tôi nữa. Ronie tự nhiên tỏ ra hơi cáu bẳn: “Về với bạn trai chớ gì”. Tôi bực mình: “Em mệt lắm, làm việc chưa quen, với cả anh làm ơn đừng hỏi em về việc bạn trai của em nữa nhé!”. Ronie bất ngờ, mặt cực kỳ khó chịu, không nói gì nữa. Tới một cái bến nào đó anh ta xuống luôn không nói với tôi một lời, mặc dù phải qua chợ tàu thì mới là bến của Ronie. Tôi cũng mặc kệ, tự thấy nhiều người thật là kỳ quái, những người Việt kỳ lạ trên đất Mỹ. Tôi phải học cho mình việc hạn chế bực tức.
Tài nhìn theo Ronie rồi nhìn tôi, lại nhỏen miệng cười lần nữa, một nụ cười vừa thân thiện mà lại vừa ma quái.
Một lúc sau, Tài cũng xuống. Và từ đó tôi để ý, mỗi hôm Tài xuống một bến khác nhau.
Trên đường về đảo, Billy gọi điện cho tôi, hỏi xem mọi việc OK chứ? Tôi mới chợt nhớ ra quên không nói với Lucy rằng hôm sau tôi phải xuống spa làm việc. Đùng một phát mới đi một hôm nghỉ ngại quá, mà không chẳng lẽ lại gọi điện cho Ronie? Billy gọi cho tôi bảo rằng Lavender đang đăng ký thủ tục vào trung tâm cai nghiện rồi, sang tuần tôi đi thăm bạn ấy nhé. Tất nhiên là tôi đồng ý. Billy còn bảo: “Chắc sẽ hơi vất vả cho em ở chỗ mới, nhưng có thế mới là làm việc!” Đúng rồi, có thế mới là làm việc.

Hình ảnh: whiterose
Hôm nay Ryan đưa xe đón tôi đi lòng vòng. Chợt nhớ tới việc anh có một cô em gái nhỏ, tôi hỏi khi nào thì tôi sẽ được gặp? Tôi cũng khen Jess rất đẹp trai. Tôi cảm nhận được Ryan là một người rất yêu em gái, mỗi lần nhắc tới cô bé đó là mắt anh sáng long lanh. Anh nói cô bé đang học ở
Tôi hỏi thêm về Josh. Ryan nói Josh giống Lavender ở một điểm là gia đình không được đầy đủ. Bố Josh là người da trắng, cũng khá giả nhưng rời hai mẹ con Josh đi lâu rồi. Có lẽ thế nên hai người gặp nhau càng gắn bó. Lavender vốn rất nổi tiếng ở câu lạc bộ hồi đó, Jess có quen nhưng Ryan chưa bao giờ nói chuyện, có biết mặt nhau. Josh là một chàng trai rất đào hoa, nhưng từ khi gặp Lavender hai người không rời nhau nửa bước. Tôi nói Lavender đã từng tự tử vì Josh, Ryan nói: “When you’re too much in love, you do stupid things” (Khi mà em yêu một ai đó quá nhiều, em có thể sẽ làm những việc ngốc nghếch). Tôi hát lên khe khẽ: “Would you die, for the one you love ?” từ bài Hero của anh ngày nào. Anh nói, “but you die for no one baby!”. Tôi phá lên cười.
Ryan nói anh có lỗi với tôi vì thực ra rất muốn làm nhiều việc cho tôi, nhưng dạo này anh có quá nhiều việc phải giải quyết, anh chỉ có thể gặp tôi như thế này. Lúc Ryan nói thì tôi không nghĩ gì, nhưng đêm về tôi mới chợt để ý thấy một điều, thực ra, tôi chưa biết gì về Ryan cả, nơi anh học, nhà anh ở, gặp gia đình anh ngoại trừ Jess, và hiện đang làm ở đâu nữa, chúng tôi cũng chỉ hầu như gặp nhau buổi tối, ôm nhau, nắm tay nhau, và hôn nhau, vậy là hết. Nhưng tôi chợt nghĩ, như thế cũng là hợp lý, tôi không muốn có gì đó xa hơn, sâu sắc hơn, tôi không muốn lòng mình đau khổ nếu một ngày - chắc chắn - tới đây tôi sẽ xa anh. Tôi bắt đầu hiểu lời khuyên của N và Billy : “Đừng để cho lòng mình bị tổn thương!”
Đêm về, cực chẳng đã, tôi đành phải gọi điện cho Ronie nói rằng tôi xuống spa ngày hôm sau, xin phép Lucy cho tôi nghỉ. Dù sao tôi cũng có số của tiệm, tôi có thể gọi điện xin phép vào sáng hôm sau. Ronie đã dịu giọng hơn, có thể đang ngủ rồi, nhưng tôi lại nghe thấy có tiếng gì loáng thoáng không phải giọng Ronie, tôi bất ngờ hỏi: “Chắc anh đang xem tivi hả?”. “Không, Tài qua đây ngủ nhờ”. “À”. Rồi Ronie đồng ý xin phép cho tôi.
Spa vẫn chưa có mặt của Mei hay Sheryl mà là người đàn ông quen thuộc mấy tuần nay. Tình trạng ngày càng nặng nề hơn khi Helen không nói với tôi câu nào, mặt cứ quàu quạu, nhấm nhảu. Thi thoảng cô nàng lại có điện thoại, ngồi buôn thầm thì rất lâu, tôi nghĩ có thể là về tôi. Mà lâu lắm rồi Ronie không tới đón Helen nữa, có thể họ chia tay nhau rồi thì sao? Í da, dù thế nào tôi cũng không muốn như thế, vì tôi không muốn bị mang tiếng.
Cuối cùng thì cũng có một sự kiện đột phá. Đó là một cú điện thoại vào lúc 5h chiều lúc tôi chuẩn bị ra tàu điện ngầm. Cú điện thoại của Garbriel. Cô ta có số của tôi thông qua Hugo. Garbriel nói, cô ta cần gặp tôi, nói chuyện tử tế. Thoáng lưỡng lự, tôi đồng ý, chúng tôi hẹn nhau ở một quán gần Times Square, chỗ đó cũng không quá xa từ văn phòng nha khoa của bố cô ta.
Tôi định bụng cơ hội tốt để nói chuyện cho rõ ràng. Tôi nghĩ ắt hẳn cũng có chuyện nên bao lâu nay Garbriel lại liên lạc với tôi. Nhưng sự thật là tôi cũng hơi run, tôi sợ gì? Sợ phải đối mặt với Garbriel? Hay sợ vì có thể một sự thật nào đó được tiết lộ? Tôi nghĩ miên man, nhớ về những suy nghĩ của buổi tối ngày hôm trước, rằng thực ra tôi đã biết gì về Ryan?
Chúng tôi ngồi ăn pizza. Gar nói cô ta thích pizza, tôi thích gì có thể tùy ý gọi. Tôi cũng làm một cái. Quán nhỏ và ấm áp, trong một góc phố cũng rất nhỏ.
“Still meeting Ryan lately huh?” (Vẫn gặp Ryan hả)
“Oh, yeah, everyday” (Ồ, hàng ngày).
“I saw you at the restaurant the other day, you sung nice” (Tôi đã thấy cô hôm ở nhà hàng, cô hát rất hay).
“Khởi đầu” là vài câu như thế. Gar ngồi xoay xoay lon côca, có vẻ ngập ngừng và tâm trạng.
“Well, you know, you’re just like me, stupid women, hey, you had sex with him?” (Cô biết đó, cô cũng giống như tôi, những phụ nữ ngốc nghếch, cô đã ngủ với anh ta chưa?)
Thoáng giật m ình cái kiểu hỏi thẳng tưng rất Tây như thế, tôi hỏi lại:
“Is it important?” (Điều đó có gì quan trọng?)
“No, to me it’s not, but to you i think it is” (Không, với tôi thì không nhưng với cô tôi nghĩ là có đấy).
“Why?” (Là sao?)
“I see you’re not the type of girls around us, that’s all”. (Tôi thấy cô không phải là loại con gái đầy rẫy quanh chúng ta).
“Well, thanks, i also see Ryan and Jess have good relationship with you, I don’t think i should be jealous with you” (Tôi thấy Ryan và Jess đều có mối quan hệ tốt với cô, tôi không nghĩ là mình nên ghen tị với cô).
“Oh, yeah, you shouldn’t, because then you would have to be jealous with the whole world. You know what, Ryan is not as simple as a talented handsome man that you see, he’s far beyond your imagination, that’s why i say you’re not the type of girls we knew, you’re innocent, really you are” (Ồ, cô không nên bởi vì nếu thế thì cô phải ghen với cả thế giới này. Cô phải biết, Ryan không chỉ là một anh chàng đẹp trai và hấp dẫn như cô thấy đâu, anh ấy khác xa so với tưởng tượng của cô, đó chính là lý do mà tôi nói cô không giống như những cô gái mà chúng ta vẫn thường thấy, cô thật ngây thơ).
Thoáng nóng mặt, tôi coi đó là một câu nói đầy ẩn ý, như thể Garbriel đang cố nói cho tôi một điều gì đó.
“i’m sorry but there’s something i really want to know, are you really his ex-girl friend?” (Tôi xin lỗi nhưng có một điều tôi thực sự cần biết, cô là bạn gái cũ của anh ấy sao?)
“Hey hey, don’t say the word “ex”, damn, i am a mad stupid girl friend, just like whole bunch of other people, what makes you think you are his girl friend anyway? By kissing? F’king? That’s not even consider to be his girl friend. You come to his world? Have you been inside his world? i bet you haven’t, you know something? You know nothing about him, you love him for being sweet? Handsome? That’s it huh? Can you marry him? No way you can do that, ever! And I, i can not too! Damn” (Này, đừng nói từ “cũ”! Tôi là một đứa điên rồ ngu ngốc, giống như một lũ người khác. Nhưng có điều gì khiến cô nghĩ cô là bạn gái của anh ta? Vì những nụ hôn? Những điều đó có nói lên được gì không? Cô biết gì về thế giới của anh ấy? Cô đã bao giờ bước vào thế giới của anh ấy chưa? Tôi cá là chưa! Cô chẳng biết gì về anh ấy cả! Cô yêu Ryan chỉ vì anh ấy ngọt ngào? đẹp trai? Đúng không? Cô có thể lấy anh ấy không? Tất nhiên là cô không thể. Và tôi cũng thế!)
Garbriel thực sự lớn tiếng và xúc động, tôi lặng người vì những gì cô ấy nói.
“i don’t think i will marry him!” (Tôi không nghĩ tôi sẽ lấy anh ấy)
“Great, that’s great, you shouldn’t, i’m sorry, i’m not jealous with you, how can i explain this, oh my god…i’m sorry, will you understand someday?” (Tốt, cô không nên, tôi xin lỗi, không phải tôi ghen tị với cô, tôi không biết giải thích thế nào, trời ơi, một ngày nào đó cô sẽ hiểu)
Garbriel dịu giọng, rồi ôm mặt, cô ta khóc…!
Tôi rùng mình.

Hình ảnh đại diện của Hà Kin
Truyện Online – Theo Blog Hà Kin
Vài nét về blogger: Hà Kin - chủ nhân của những trang blog mà người đọc có thể tìm thấy ở đó “ý nghĩa của cuộc sống, và một nhân sinh quan lạc quan mới mẻ”.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.


