Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chùm bài: Hạ về giấc ngủ thắm cả nắng ban mai

2009-06-09 15:34

Tác giả:


Blog Việt

  • Hạ và những gắn kết tâm hồn

Mưa mùa hạ - đến và đi bất chợt. Nắng lại đủng đỉnh về như một ông chủ tha phương...

Sáng, dạo bước trên con phố nhỏ, ngước mắt nhìn lên, bằng lăng tím cả một góc trời. Phố vắng tưởng chừng xôn xao trong khoảng lặng. Gió thổi bay bay làn tóc.

Sáng, bầu trời trong vắt và hiền hòa, những chú chim nhỏ nhảy nhót trên mấy cành hoa. Thân thương quá những ngày hè dịu ngọt. Xa xa... bỗng ùa về cả tuổi thơ.

Sáng, chen chúc trên xe buýt tới trường, ngoảnh mặt nhìn ra... Ồ, có mưa về lấm tấm trên từng sợi lá, hoa lung linh như uống vội những hạt mưa. Rồi nắng sẽ về làm tươi sắc thắm.

Trưa, nắng bước tới hiên ngang như người anh hùng thắng trận. Mấy đứa cười, yêu nắng quá đi thôi. Phía sân trường ai nhặt những cánh hoa, cho cả lũ xôn xao ép mộng mơ vào trang sách học trò.

Ảnh minh họa: Eternityg

Trưa, những tiết học rền vang cả tiếng ve. Cô giáo dịu dàng... ’’Hạ về xôn xao nỗi nhớ...’’ Bên quyển sách nghiêng nghiêng cậu học trò ngủ gật, trong giấc mơ còn nở một nụ cười.

Trưa, trong tiếng trống trường vang có ai đó ngân nga. ’’Hạ đến mang theo những giấc mơ tuổi trẻ...’’. Ai mỉm cười, giấc mơ nào cũng có hạ, bạn ơi.

Chiều, gió thổi nhẹ tung bay tà áo trắng. Sau những tiết học cuối cùng ngày khép những ưu tư. Cánh chim bay trên bầu trời như vội vã. Liệu có phải chúng về vị sợ cơn mưa mùa hè làm ướt áo con thơ ?

Chiều, nắng khép nép đứng sau mái hiên căn phòng trọ, tủm tỉm cười nhìn cô bé hàng xóm nghịch bóng bay. Chị gió đi qua nhẹ như nàng tiên trong cổ tích, gửi lại nụ cười trong màu mắt em thơ. Nắng thầm thì hãy để gió thổi mơ ước cho em.

Chiều, em đứng chờ anh bên góc phố, nhìn những dòng người hối hả ngược xuôi. Có cái gì bình lặng lắm qua ánh nhìn vội vã. Anh đến kia rồi, nắng nở trên môi...

Tối, anh nắm tay em dạo trên con đường trải dài bằng lăng tím. Những đôi tình nhân thì thầm to nhỏ. Cánh hoa cười rơi một giọt sương đêm...

Tối, ánh đèn tỏa xuống con đường như nhàn nhạt trong cảm giác, có cái gì lành lạnh len lỏi đâu đây. Anh kéo tay em ôm choàng qua cổ. Ồ, mưa lại về cho đôi lứa gần nhau...

Tối, nằm yên nghe mưa rơi trên mái. Khúc hát ngày hè cháy bỏng những ước mơ. Lại nghe ai đó hát dịu dàng như lời mẹ. Giấc ngủ về thắm cả nắng ban mai...

  • Gửi từ email Lâm Hồng – tuyetmuaha_trongtoi: Tôi muốn làm một cây thông trên núi, không muốn làm cây liễu rủ ven sông; muốn luyện đời mình trong bão táp, không muốn nó trôi qua những ngày bình lặng.”

 

  •  Bản giao hưởng sau mưa

Mùa hè bắt đầu bằng những cơn mưa chiều cuối xuân. Mùa mưa năm nay khác hẳn mọi năm. Mưa nặng hạt, to hơn và có nhiều cơn giông hơn.

Tôi trở về nhà vào một ngày nắng gắt. Nóng nực và bức bối. Những chú kiến cứ bò ngang ngửa ở góc tường. Mẹ tôi bảo: "Trời thế này chắc hẳn vài bữa nữa mưa lại to lắm đây". Mẹ tôi chậc lưỡi ngao ngán. Có lẽ mùa nắng gắt làm người ta khó chịu nhưng mùa mưa này cũng không làm người ta vui bao giờ. Mưa chẳng làm được gì đượm buồn bó chân một chỗ bất lực.

Vài ngày sau, cơn mưa to như trút hết tất cả những buồn bực và tức giận của cô gái xuống mặt đất khô cằn và bụi bặm. Mưa to thật! Tôi vốn dĩ sống ở Việt Nam từ bé, chẳng xa lạ gì những mùa mưa bất ngờ nhưng sao mùa mưa năm nay làm tôi thấy khác  quá! Tôi còn nhớ như in những lần tôi đi trong mưa để thấy lòng mình nhẹ hơn. Cảm giác những giọt mưa bắn vào mặt, vào tay,vào những lọn tóc dài và dày rát buốt. Cảm giác ấy rất lâu rồi. Hôm nay, tôi chỉ ngồi nhìn mưa. Mưa to quá át cả tiếng mọi người vụt chạy trong mưa, át cả tiếng những chú bé tắm mưa reo hò thích thú, át cả tiếng lòng của tôi  được sống lại trong chính ngôi nhà của mình.

Tôi xa nhà gần ba tháng. Cảm giác cô đơn và nhớ nhà cứ lấn át lý trí của tôi. Trái tim quặn đau mỗi khi thoáng nghe tiếng nói của một người đồng hương dù giọng người đó có thuộc về miền nào đi nữa. Có lúc giật thót mình khi để cảm xúc trôi, giọt mưa hòa vào nước mắt. Nhưng mưa nơi xa khác hẳn mưa quê nhà. Mưa lạnh và tôi sợ hãi những cơn gió vô tình thổi qua rùng mình.

Mưa ùa vào khung cửa làm tôi giật mình. Mải mê ngắm những giọt mưa rơi tôi quên mất tôi đang ngồi gần mưa lắm. Mưa chỉ cách tôi một cánh tay. Tôi chỉ cần đưa tay ra, những ngón tay xòe thật rộng, nâng niu những giọt nước trời ban. Một cách gột rửa những ưu phiền của thế gian. Nước trời cuốn trôi tất cả chỉ để lại những điều tốt nhất có thể: đường xá trở nên mát mẻ, bụi bặm trôi xa, cái se lạnh làm người khác thấy thoải mái hơn. Trời sáng bừng sau cơn mưa.

 

Ảnh minh họa: andr2eea

Chợt có tiếng động lạ.

Một tiếng.

Hai tiếng.

Một dàn nhạc cất lên.

Tôi nghe quen thuộc lắm.

Tiếng ễnh ương kêu.

Tôi chăm chú nghe thật kĩ và thật lâu. Một bản giao hưởng sau cơn mưa. Từ hồi tôi còn bé, tiếng ễnh ương ở đồng ruộng thường xuất hiện sau mỗi cơn mưa. Ngày ấy bản giao hưởng cất lên dõng dạc, cao vút giữa trời xanh. Sau này, không còn đồng ruộng, không còn những khoảng trống để sinh vật này sinh sôi. Bản giao hưởng cứ thưa dần.

Hôm nay, thật thú vị, tôi được nghe lại tiếng kêu ấy, bản giao hưởng có lẽ chẳng bao giờ tắt mà chỉ dừng thật lâu trước những biến đổi của xã hội và thời thế. Tôi ước gì tôi có thể ghi âm tiếng kêu ấy, để khi xa nhà một lần nữa, tôi có thể nghe để biết rằng quê hương không xa xôi như tôi nghĩ.

Nhưng bản giao hưởng hôm nay không còn dài hơi như ngày ấy. Bản giao hưởng ễnh ương ở một nơi xa tôi . Xa xa - nơi mà tôi phải chú tâm mới có thể lắng nghe rõ.

Tiếc!

Bao giờ những người trẻ như tôi có thể nhớ đến và lắng nghe bản giao hưởng sau mưa ấy đây.

Tôi thở dài!

Gửi từ Blogger Bé Ròm: Chết không có nghĩa là kết thúc, chết cũng có nghĩa là bắt đầu!
 
 
Chia sẻ của độc giả:

Ho ten: Ngô Thị thuỳ Dương

Dia chi: Nét Việt Dương559-Ngõ 11-Đường Lê Công Thanh-Phủ Lí-Hà Nam

E-mail: thienthanluoi883@yahoo.com

Noi dung: đọc lại bài này trong lòng mình chợt hiện ra những ngày mình sống ở quê với ông bà ngoại...và hình ảnh thuở bé của mình lại hiện ra.. Làm mình nhớ..

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top