Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cho ta giữ lại một tháng 3 của riêng mình!

2017-03-29 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Tháng 3 không nhiều màu sắc, lãng mạn, kiều diễm như những ngày thu tháng 10, không rực rỡ, ồn ào, sôi nổi như những ngày tháng 5 tràn ngập nắng. Tháng 3 được tạo hóa ban tặng phép màu diệu kỳ khiến bao trái tim thêm một lần thổn thức, ấm nóng như mối tình đầu.

***

Tháng 3 khẽ khàng lướt qua khe cửa mang chút gió lạnh ẩm ướt của những ngày mưa phùn lây phây. Trong mắt của một kẻ si tình thì tháng 3 là nàng thơ, nhẹ nhàng, duyên dáng làm hắn lạc bước trong đôi mắt trong veo ấy mà chẳng tìm được lối ra.

Tháng 3 không nhiều màu sắc, lãng mạn, kiều diễm như những ngày thu tháng 10, không rực rỡ, ồn ào, sôi nổi như những ngày tháng 5 tràn ngập nắng. Tháng 3 được tạo hóa ban tặng phép màu diệu kỳ khiến bao trái tim thêm một lần thổn thức, ấm nóng như mối tình đầu.

Ai yêu Hà Nội thì chắc hẳn sẽ yêu lắm những ngày tháng 3, những ngày sống trong lòng Hà Nội mà trải nghiệm cái đẹp của thành phố bằng tất cả các tri giác. Được nhìn, được sờ, được ngửi, được nếm và được nghe những thứ đặc trưng đã tạo thành mùa xuân miền Bắc.

Cảm nhận cái rét ngọt cuối mùa

Hà Nội những ngày tháng 3 vừa gõ cửa, vẫn còn vương lại cái rét ngọt cuối mùa. Không biết từ điển định nghĩa “rét ngọt” là gì, nhưng ta thấy có chút gì đấy lành lạnh nhưng không phải xuýt xoa, ngọt ngào như que kem đang tan nhanh trong miệng.

Làn gió cuối mùa yếu ớt khẽ khàng lay lay chiếc lá bàng cuối cùng rơi xuống, ấp ủ bao nhựa sống để một mai những cơn mưa xuân đánh thức sẽ nở tung ra nhưng chồi non xinh xắn, mơn mởn. Một chút chuyển mình nhẹ nhàng vừa thoảng qua mà ta đã kịp đón lấy - đó là thời khắc giao mùa.

Cho ta giữ lại một tháng 3 của riêng mình!

Thoang thoảng đâu đây hương tháng 3 - Hương hoa bưởi

Có những ngày tháng 3 khiến bước chân ai đó ngập ngừng trên phố, chợt chạm tới một hương vị thân quen, đó là thứ hương của đất trời, hương của tháng 3, hương của những chùm hoa bưởi trắng ngần, chúm chím trên xe hàng rong.

Người bán rong, cần mẫn đẩy chiếc xe thồ được xếp gọn gàng những chùm hoa bưởi ắp hương như chở cả tháng 3 qua từng ngõ ngách Hà Nội. Giữa chốn đô thị phồn hoa, những ngày tháng 3 được ướp đầy hương hoa bưởi, cái thứ hương gợi cho con người ta chút hoài cổ, bình dị, đằm thắm làm ta say. Thứ hương mà bất giác chạm tới, ta mênh mang với cái cảm xúc khó tả. Nhưng khi xa lại cồn cào, nhung nhớ đến nao lòng. Chợt nhớ bát chè hoa cau mẹ ta ướp thêm hương của tháng 3, nhớ đến mái tóc mây của cô gái Hà Thành thoang thoảng hương bưởi, buông dài năm xưa.

Cho ta giữ lại một tháng 3 của riêng mình!

Chạm đến những cơn mưa không trọng lượng - Mưa phùn

Năm nay, những ngày tết khô ráo, người ta kháo nhau: “Năm nay lại không có mưa xuân, lại mất đi một mùa mưa phùn”. Chợt có nghe thấy tiếng thở dài hắt ra, có lẽ người ta đang mong ngóng một điều gì đó, phải chăng là những hạt mưa xuân mù trời?

Rồi thì tháng 3 cũng đã gọi những cơn mưa xuân trễ hẹn kia trở về, tuy trễ hẹn nhưng cơn mưa ấy vẫn tròn trịa, đầy đặn và làm tốt trách nhiệm mà tạo hóa đã giao phó. Đã đánh thức cả đất trời sau cả một mùa đông ngủ quên. Những cành cây khẳng khiu kia, khi bình minh thức giấc bỗng thấy lú nhú búp non xinh xinh, đang cố vươn mình để hứng lấy từng hạt mưa xuân mát lành. Cây bàng góc phố đã tự thắp lên mình những ngọn nến xanh, nghìn ngọn nến mưa lung linh như khiến bừng sáng cả vùng trời.

Cho ta giữ lại một tháng 3 của riêng mình!

Mưa xuân không mang cho ta cảm giác vương vấn như những cơn mưa mùa thu nhưng dường như nó lặng hơn, mưa giăng giăng kín lối ta về. Đêm qua, khó ngủ nằm đếm từng tiếng mưa đều đặn gõ vào mái tôn mà khiến lòng nặng trĩu. Tiếng mưa như gõ vào lòng ta thứ âm thanh khắc khoải, trầm buồn. Có cái cảm giác mênh mang như rơi vào khoảng không rỗng tuếch, chợt hờn dỗi cả những giọt mưa vô tình kia, chẳng thể thấu được ta.

Mưa xuân đánh thức cả một vùng trời trắng muốt, tinh khôi - Hoa sưa

Ai đã từng giữ một mối tình với tháng 3 thì chắc hẳn sẽ thấy bối rối mỗi khi tháng 3 qua phố. Cái cảm giác lạ lắm mà không thể gọi thành tên mà chỉ những người đã lỡ yêu tháng 3 mới hiểu.

Tháng 3 này ta không trễ hẹn với em đâu nhỉ? - Những cánh hoa nhỏ li ti, mịn màng, trắng tinh khôi như thắp sáng cả một vùng trời tháng 3. Cùng với những cơn mưa xuân nhẹ bay, trên nền cái màu xanh mướt của những tán lá sưa, những chùm sưa trắng trong tinh khiết tựa tâm hồn người thiếu nữ đang độ tuổi xuân sắc ấy sẽ làm mê muội biết bao kẻ đã trót nặng lòng gắn với những kỷ niệm cùng hoa sưa.

Theo truyền thuyết kể lại, hoa sưa có lẽ là hồn một cô gái ngàn xưa kết tinh thành bạch ngọc. Cứ mỗi độ xuân về lại nhớ chàng trai Hà thành nên hiện ra mơ hồ, thoáng qua một ít ngày ngắn rồi lại bay về hư ảo.

Cho ta giữ lại một tháng 3 của riêng mình!

Giữa cuộc sống bon chen, ồn ào, hoa sưa chọn cho mình cách riêng, em lặng lẽ nở, lặng lẽ khoe sắc, và lặng lẽ rơi. Nên không phải ai cũng biết đến sự tồn tại của hoa sưa. Cái lặng lẽ của em khiến bao kẻ ngơ ngác đứng dưới gốc sưa đã rợp bóng lá, mà tiếc cho một mùa hoa vội vàng không kịp chờ đến ngày hội ngộ.

Mưa tan và gọi nắng về

Rồi hạt mưa phùn cuối cùng cũng chịu dừng bước. Nhường chỗ cho những tia nắng vàng, đang gắng sức vén màn mây dày đặc kia để hong khô vạn vật sau những chuỗi ngày mưa dài. Ngoài hiên những vạt nắng đang khúc khích, nô đùa, nhảy nhót khiến lòng ta rộn ràng trở lại.

Vạn vật như được bừng sáng, từng chiếc lá non vẫy vẫy bàn tay nhỏ xinh, đón chào một ngày nắng mới. Phố phường lại náo nhiệt, hồ hởi trong một ngày đầy nắng, người đi đường cũng thấy dễ chịu hơn khi không phải khoác lên mình những chiếc áo mưa vướng víu. Ta thấy có cô bé đang đưa tay bắt lấy những tia nắng vàng rọi qua cửa sổ và mỉm cười sung sướng.

Cho ta giữ lại một tháng 3 của riêng mình!

Quy luật của tạo hóa, vòng xoay chuyển của đất trời, tháng 3 đến rồi đi. Nhưng ta đang cố giữ lại những khoảnh khắc đẹp nhất của những ngày xuân căng đầy, bước thật chậm, thật chậm để cảm nhận những hương vị ngọt ngào đấy. Muốn đong đầy, níu giữ từng giây phút trong tay mà cảm thấy bất lực. Đành chờ đợi một tháng 3 nữa sẽ đến! Còn ta sẽ giữ lại một tháng 3 của riêng mình.

© Peaceful – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những Ngày Nước Rút

Những Ngày Nước Rút

Những ngày cuối, bảng phấn viết thêm vội

Dưới tán bằng lăng

Dưới tán bằng lăng

Ta là bằng lăng tím Nở đầy khoảng sân quen

Quên Ước Hẹn Trở Về

Quên Ước Hẹn Trở Về

Những chuyến tàu đi quên ước hẹn trở về

Thế giới song song của tuổi 17

Thế giới song song của tuổi 17

Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.

 Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?

Những người không giàu_Phần 1

Những người không giàu_Phần 1

Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.

Hương vị bình yên

Hương vị bình yên

Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

back to top