Cho những ngày yêu thêm
2015-01-14 01:00
Tác giả:
Dương cầm tháng mười hai
một cơn váng vất buồn
Khi những nốt lặng cuối cùng của ca khúc One Man’s Dream vừa được đặt ngay ngắn trên từng phím dương cầm, những ký ức về em cũng ngăn nắp cuộn tròn bên tách cà phê đen không đường mà anh vừa nhấp cạn. Sài gòn những ngày tháng mười hai, anh thu mình bên một góc nhỏ vắng hoe thành phố, tìm kiếm một chút an yên cho một cơn bão lòng vừa âm ĩ tắt sáng nay. Đôi khi, chúng ta đã trôi về hai khoảng trời xa hút mắt tận cùng mà chẳng thể nào định vị nổi. Chỉ đến khi một vài thanh âm quen thuộc nào đó vang lên giữa bộn bề hiện thực, mới chợt bừng tỉnh để nhớ về quá khứ xưa cũ của nhau lưu trú một thời.
Như anh, lúc này, chỉ với vài nốt lặng từ dương cầm nhỏ.
Đôi lúc anh tự hỏi, chúng ta sẽ hình dung nhau như thế nào khi giờ đây tất cả hình bóng chỉ còn là quá vãng? Sẽ là những lời trách móc khi anh vô tình trễ hẹn, hay những tiếng nấc nghẹn ngào và niềm vui khôn tả khi em nói thương anh? Câu trả lời chính là kỷ niệm.

Anh chẳng còn nhớ nổi chúng ta đã rời khỏi cuộc đời nhau bao nhiêu ngày, cũng chẳng biết đã bao lâu chúng ta không gặp nhau, nhưng giữa hàng triệu hình dáng con người trong thành phố rộng lớn này, chúng ta vẫn nhận ra nhau dù chỉ nhìn từ phía sau, mặc cho thời gian đã làm cô gái nhỏ trong em hao gầy đi đôi chút, hoặc một chàng trai cứng cáp như anh đã ít nhiều hư hao. Bởi lẽ hình dáng ấy, khuôn mặt ấy, nụ cười, mái tóc và tất thảy những gì nhỏ nhặt nhất của nhau đã ăn sâu vào trong tâm thức của người đối diện. Nên mặc nhiên dù cho chúng ta có trôi về nơi cùng trời cuối bể nào đi chăng nữa, cũng chẳng thế nào xóa bỏ được di ảnh một thời của nhau lưu trú trong từng khung hiện tại.
Chúng ta, những con người không dễ dàng bỏ buông quá khứ, thản nhiên nhớ về hoài niệm rồi giày vò bản thân mà vô tình không đón nhận một yêu thương mới. Nhưng em biết không, thế giới này chưa bao giờ ngừng quay vì một ai đó cụ thể, giống như việc một ai đó mất đi yêu thương cũng phải kiên cường sống tiếp quãng đời hiện tại. Và dĩ nhiên, là để yêu thêm một ai đó thật nguyên vẹn, từ chính những va vấp của cuộc đời mình.
Đến một lúc nào đó, chúng ta sẽ thôi khóc về một người mà chúng ta từng quý-trọng-hơn-sinh-mệnh, sẽ thôi giày vò hiện tại và can đảm buông rơi quá khứ. Những điều đó như một dấu chấm thiêng liêng cho một chuyện tình buồn và là một khởi đầu tươi sáng cho một yêu thương phía trước đang chờ đón.
Ngày mai, chúng ta sẽ yêu thêm, nguyên vẹn như chưa từng đổ vỡ.
Ngày mai, anh biết tin tưởng vào cô gái nhỏ đang tay trong tay bên cạnh anh, cũng như em cũng đang ngập tràn với một hạnh phúc mới, người con trai sẽ dắt tay em đi hết cuộc đời hiện tại.
Này em, rồi một ngày chúng ta sẽ thầm cảm ơn nhau khi yêu thương không chung nhịp. Những nhớ nhung, hờn giận, nghi ngại, oán trách này sẽ là hành trang và động lực để chúng ta thêm vững bước và kiên lòng đi hết hành trình dài rộng kế tiếp của yêu thương, chỉ cần chúng ta dám sẵn sàng mở lòng và đón nhận.
- Kai Hoàng
Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.


