Cho những điều tốt đẹp đang ở phía trước…
2012-01-19 11:07
Tác giả:
Mùa sang, cứ ngỡ sẽ thấy tròn vẹn cho quãng đường ta đã đi nhưng nay nhìn lại đâu đó có nhiều hơn một chút ngập ngừng, lo âu và hoang hoải.
Sống nhiều, trải nghiệm nhiều, để “vỡ” ra rất nhiều điều mà mẹ cha không dạy, sách vở lại càng không. Tự đi, tự tìm và cũng tự nghiệm ra rất nhiều những “lặng thầm” của đời sống.
Biết đêm nay không còn an giấc lành như khi còn con trẻ. Không thể mang những suy nghĩ “màu hồng” để nhìn cuộc đời vốn dĩ gai góc và đôi khi nghiệt ngã đến vô cùng. Biết, cái trở mình lúc đêm khuya, là lúc tâm hồn vẫn đang còn bộn bề, trĩu nặng lắm. Và cả tiếng thở dài không nén lại được là khi đã quá mỏi mệt với nhân tình thế thái giữa cuộc đời. ọc cách thấy vui khi mình vẫn còn có thể tựa đầu mình vào vai mình, có thể tự xoa bàn tay mình để tìm lấy hơi ấm… và cũng học được cách nghĩ lâu, nghĩ sâu trước bất kỳ điều gì tự nhiên hay không tự nhiên được gửi gắm đến trong cuộc đời mình. Để rồi dễ dàng mà chấp nhận, đi qua và không đánh mất tin yêu với cuộc sống này.

Mùa sang, năm tới cũng là lúc để thấy đâu đó vẫn còn những yêu thương đang còn mải miết trên hành trình tỉm kiếm đích đến. Và muốn được cầu chúc cho những tình yêu thương như thế sớm trọn vẹn, thành hình. Cả những mơ ước lâu lâu bị bỏ quên nữa, cầu chúc cho những chủ nhân của những mơ ước này nghị lực hơn, vững vàng hơn, để sớm thu về những quả ngọt.
Hãy luôn thấy mình là người may mắn, dù là trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Phía trước luôn có một con đường – điều này không bao giờ là huyễn hoặc cả. Điều cốt lõi nhất khi đứng trước bất kỳ khó khăn nào, đó là khả năng chịu đựng và nghị lực. Sẽ là may mắn nếu ai đó được sống nhiều hơn một cuộc đời, được đau nhiều hơn một nỗi đau. Vì phải chăng lúc này là lúc ta bao dung hơn tất thẩy. Và thấy mình cần phải sống khiêm cung hơn, nhỏ bé hơn và cho đi nhiều hơn.
Đến trong cuộc đời này, là một hạnh phúc. Tồn tại được và thật sự “ sống” lại là một điều hạnh phúc hơn nữa.
Đừng trăn trở
Đừng nghi ngại
Đừng tủi thân
Và cũng đừng so sánh hay phán xét điều gì cả.
Yêu thương nhiều hơn. Mỉm cười nhiều hơn và đón chào một năm mới tới với tất cả tin yêu và hy vọng.
- Gửi từ email hoai bao hoai_bao868@

Mời bạn cùng chia sẻ những tâm sự, bài viết cảm nhận về cuộc sống hay các sáng tác thơ, truyện ngắn của chính bạn với bạn đọc Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

