Chờ mưa gọi cầu vồng
2014-04-04 00:18
Tác giả:
Truyện Online - Tôi không cố gắng bắt hoa mặt trời hướng về phía mình nữa, vì đơn giản nắng mới là thứ nó cần. Đã đến lúc tôi để những tình cảm trong veo kia vào ký ức. Tôi đang chờ đợi một ngày trời mưa nào đó, sẽ có một cầu vồng khác đem đến cho tôi những sắc màu mới, sắc màu của yêu thương. Và lúc đó sẽ có một chuyện tình mà cả tôi và người ấy cùng viết nên.
- Cái bạn lớp trưởng 12A dễ thương nhỉ? Nghe nói còn học giỏi nữa.
- Thì sao? Lại say nắng nữa hả?
- Không, thấy dễ thương thì tớ khen vậy thôi.
Duy nhìn tôi, lắc đầu kiểu chịu thua rồi lại chăm chú ngồi bấm bấm cái máy tính trước mặt. Tôi chờ đợi một ánh mắt khác, một nét mặt khác của Duy khi tôi khen một người con trai khác trước mặt cậu ấy, nhưng lần nào cũng thế, cậu ấy chỉ thờ ơ.
Duy là bạn tôi, hai đứa thân nhau từ hồi lớp 10. Cậu ấy dễ thương, hòa đồng nhưng cũng khó hiểu, khó nắm bắt như cơn gió thổi bên đồi. Mối quan hệ của chúng tôi ở một điểm lưng chừng, tôi không chỉ coi Duy là một người bạn bình thường, còn cậu ấy cũng quan tâm tôi theo một kiểu đặc biệt, nhưng cậu ấy có thích tôi không thì tôi lại chẳng rõ.
Duy hay mua đồ ăn sáng cho tôi dù tôi luôn có thói quen ăn sáng ở nhà rồi mới đi học. Cậu ấy biết rõ tôi thích uống sữa hương dâu, ăn bánh mì có thật nhiều tương ớt và không bao giờ ăn hành. Tôi thích cách Duy quan tâm mình như thế, nhưng lại giả bộ làm cao, tỏ vẻ không thoải mái:
- Cậu đừng mua đồ ăn cho tớ nữa, tớ ăn sáng ở nhà rồi.
- Cậu gầy vậy, ăn thêm có sao đâu, con gái mập mới xinh.
- Nhưng mà tớ không thích.
Thấy sự khó chịu của tôi trong giọng nói, Duy im lặng, từ hôm đó cậu ấy không mua đồ ăn sáng cho tôi nữa, tôi hụt hẫng và tự trách mình sao cứ phải dối lòng.

Tôi không nhớ mình đã thích Duy từ lúc nào và sao lại thích cậu ấy. Có thể vì Duy luôn biết cách làm tôi cười, làm tôi thấy ấm áp, thoải mái và bình yên. Nhưng thích Duy mà tôi cứ im lặng, cứ giả vờ, cứ chôn giấu những cảm xúc đặc biệt của mình, vì tôi sợ mình sẽ phá vỡ những gì đang có của hai đứa. Rốt cuộc, Duy coi tôi là gì? Tôi muốn biết câu trả lời nhưng vẫn chưa một lần đủ dũng cảm để hỏi Duy điều đó.
- Mày với Duy sao rồi? Có tiến triển gì chưa?
- Chẳng thế nào cả - Tôi buồn bã nhìn An, cô bạn thân từ ngày còn học lớp lá.
- Mày không thể hiện thì sao người ta biết, mau tấn công đi, mấy tháng nữa là tốt nghiệp rồi đấy.
Tôi trầm tư nhìn ra cửa sổ, không trả lời mà chỉ thở dài một tiếng. Ừ, mấy tháng nữa là tốt nghiệp.
- Sắp 14/2, hay mày làm quà tặng người ta đi. Mày mà không chủ động là F.A cả đời đó.
- Tao không tặng đâu, thấy ngại làm sao ý, mà tao cũng chẳng khéo tay...
- 14/2 tự làm chocolate tặng là ý nghĩa nhất, tao sẵn sàng làm sư phụ hướng dẫn cho mày, đảm bảo ngon - đẹp - lạ. Ok chưa?
An nháy mắt, tôi thoáng chút phân vân rồi gật đầu đồng ý. Với Duy, tôi đã luôn che giấu tình cảm thật của mình, khi không thể cất lên lời, tôi hiểu, có một nỗi đau đã sâu thêm một chút vào đáy lòng. An nói đúng, có lẽ tôi phải làm điều gì đó.
Hai lần đầu làm chocolate đều bị cháy khét, ngay cả con Rex nhà tôi cũng từ chối không ăn. An thất vọng ghê gớm vì dù sao trong chuyện này nó cũng là sư phụ tôi. Nó an ủi:
- Ừm, chắc chắn lần sau hai ta sẽ thành công, tin tao đi.
- Lần trước mày cũng nói thế - tôi nghi hoặc.
- Nhưng lần này khác mà.
Tôi mắc cười cái vẻ phụng phịu tội nghiệp của An, thật ra tôi không sợ không làm được bánh mà chỉ sợ rằng khi làm được rồi, Duy cũng đã thuộc về người khác...
Học kỳ 2 của năm cuối cấp, lớp tôi ai cũng lo vùi đầu vào học. Duy ngồi ngay trên tôi, cậu ấy thi khối A còn tôi thi khối C nên thành ra trong lớp hai đứa ít nói chuyện với nhau. Mỗi khi gặp câu tích phân khó nhằn, một bài tập hóa nhiều cách giải, Duy sẽ quay sang Trang - cô bạn có má lúm đồng tiền ngồi cùng bàn - thảo luận rất sôi nổi, đôi lúc chẳng thèm ra chơi. Dường như ánh mắt của Duy khi nhìn Trang, có gì đó khác lạ. Tôi bỗng thấy buồn, một nỗi buồn chơi vơi khó hiểu. Vì có lẽ Duy chưa bao giờ biết, có một người ngồi sau, luôn chờ cậu ấy ngoảnh lại...
Tin đồn Duy và Trang là một đôi bắt đầu rộ lên trong lớp. Hai người hay đi học cùng nhau, đi chơi cùng nhau, ăn sáng cũng cùng nhau. Bị mọi người trêu chọc, Duy chỉ cười cho qua, không hề biểu lộ sự phản đối. Nghĩ đến khoảng cách ngày càng xa giữa mình và Duy, về mối quan hệ thân thiết khó hiểu giữa Trang và cậu ấy, tôi chỉ thấy tủi thân, cảm giác như bị Duy bỏ rơi lại một mình. Chỉ là cậu ấy ít nói chuyện với tôi hơn, chỉ là những tin nhắn cậu ấy gửi cho tôi thưa thớt hơn, và chỉ là, nụ cười cậu ấy dành cho người khác nhiều hơn. "Chỉ là thế thôi mà" tôi tự nhủ, tôi tự trao cho mình hy vọng rằng khi nhận được sô cô la, khi biết được tình cảm của tôi dành cho cậu ấy, mọi chuyện sẽ khác, theo chiều hướng tốt đẹp cho tôi.
14/2, sau nhiều lần khổ công học tập, với sự hướng dẫn nhiệt tình của An và Google, cuối cùng tôi cũng có được những chiếc kẹo sô cô la trắng hình trái tim như ý. Chỉ mình tôi biết Duy thích sô cô la trắng, và chỉ mình tôi biết cậu ấy thích màu thiên thanh - màu mà tôi đã chọn cho hộp quà của mình, vì vậy chắc chắn dù không viết tên nhưng cậu ấy sẽ biết hộp quà đó là của tôi. Lúc đi học, tôi đã để nó trong giỏ xe của Duy, tôi hồi hộp, háo hức, có một chút lo lắng nhưng vẫn mong chờ một điều kì diệu.
Tối Valentine, Duy gọi điện rủ tôi đi dạo, giọng cậu ấy nghe có gì đấy hạnh phúc lắm. Tôi nhảy cẫng lên, rồi tất bật kiếm một bộ váy thật đẹp, make up thật xinh trước khi ra ngoài, ba mẹ và cu Bi cứ thắc mắc sao hôm nay tôi lạ thế, rồi cả ba cùng đồng thanh: "À, Valentine".
Nhìn thấy tôi, Duy chỉ cười, làm tôi thêm ngượng ngùng. Đi bên cậu ấy, tôi thấy tim mình như đập nhanh hơn một nhịp.
- Trinh này, hôm nay tớ nhận được một hộp sô cô la.
- Ngày này năm nào cậu chẳng nhận được mấy hộp, có gì lạ đâu. - Tôi cố giữ vẻ thản nhiên.
- Nhưng đây là hộp sô cô la trắng, và nó...rất có ý nghĩa với tớ...
Tôi nắm chặt bàn tay, cố gắng kiềm chế sự hồi hộp, lòng thầm mong Duy mau nói nhanh điều cần nói.
- Cậu biết ai tặng nó à? - Tôi giả vờ hỏi.
- Ừ...Duy ngập ngừng...là Trang đó. Duy khẽ cười - Chiều nay, sau khi nhận được nó, tớ nói với Trang rằng tớ cũng thích cậu ấy từ lâu rồi.
Chân tôi bỗng đứng sững lại, bàn tay lại run lên, chắc là tôi đã nghe nhầm điều gì đó.
- Sao cơ? Dường như tôi sắp khóc đến nơi.
- Cậu cũng bất ngờ đúng không, chỉ có cậu và Trang biết tớ thích sô cô la trắng, biết tớ thích màu xanh lam, vì vậy khi thấy món quà đó, tớ đã biết ngay là của Trang. Trang thích tớ và tớ cũng vậy. Cậu là người đầu tiên tớ nói điều này đấy vì cậu là bạn thân nhất của tớ.
Tôi quay mặt, im lặng, không dám nhìn vào Duy, mái tóc xù che đi những giọt nước mắt, đôi chân tôi dường như không còn đứng vững. Mọi thứ bỗng chốc đổ vỡ trước mặt tôi, bao yêu thương và hy vọng chợt chảy tan như cây kem sữa trên tay. Tâm trạng rối bời, tôi không thể nghe những gì Duy nói tiếp theo. Sao lại như vậy? Sao lại là Trang? Là tôi cơ mà. Sao cậu ấy không hề nghĩ đến tôi? Tiếng nấc nghẹn ngào bị tôi giữ lại trong cổ họng. "Lần cuối nhé Duy, lần cuối tớ giả vờ mạnh mẽ trước cậu, để cậu không nhìn thấy tớ khóc".
Tôi thất vọng nhiều, hụt hẫng nhiều rồi khóc nhiều. Mọi thứ chưa kịp bắt đầu đã vội vàng kết thúc. Tôi cứ đứng sau còn Duy chẳng bao giờ ngoảnh lại, tôi hoài ngóng đợi còn cậu ấy cứ thế bước đi. Vì thế, yêu thương của chúng tôi chẳng bao giờ giao nhau trong cuộc đời.

Tôi lảng tránh Duy, bỏ mặc Duy với hạnh phúc của riêng cậu ấy, cho dù Duy có cố gắng kết nối, tôi cũng chỉ làm lơ. Tôi lao đầu vào học để quên đi cảm xúc của chính mình nhưng tôi biết có một khoảng trống vô hình đã chẳng được lấp đầy. Tôi tự hỏi sao cứ mãi khờ khạo giữ hình ảnh Duy trong tim, sao không quên những cảm xúc đặc biệt ấy đi và trở về làm người bạn thân của cậu ấy? Nhiều lúc tôi cũng muốn cười, muốn nói chuyện, muốn trêu đùa giống như ngày xưa, mà sao mỗi lần thấy Duy tôi lại chẳng làm được điều đó...
Chậu hoa hướng dương Duy tặng tôi vào sinh nhật tuổi 17 đã nở bông, tiếc là tôi lại chẳng dám gọi cậu ấy sang chiêm ngưỡng. Tôi yêu hoa hướng dương mà hướng dương chỉ hướng về phía nắng. Tôi thích Duy, mà yêu thương cậu ấy chỉ dành cho một người. Chợt tôi nhận ra, tôi có thể ôm lấy hoa, ôm lấy cơn say của mình, nhưng không thể nào ôm được trái tim cậu ấy vì con người ta không thể ôm những thứ không thuộc về mình.
Ngày chia tay, nỗi buồn hiện rõ trên khuôn mặt của từng đứa lớp tôi. Tôi cũng buồn, cũng tiếc nuối một thời áo trắng sắp chỉ còn là kỉ niệm. Trong khi tụi nó ôm nhau khóc trong lớp học, thì tôi lại ngồi khóc một mình ở cuối hành lang lầu 4, không ai thấy sẽ hay hơn, vì tôi luôn cố giả vờ mạnh mẽ như thế.
- Tớ biết ngay là cậu sẽ ở đây mà - Duy chìa tay đưa cho tôi chiếc khăn giấy. Tôi không biết cậu ấy đã đứng ở đó từ lúc nào.
- Cảm ơn cậu. - Tôi lí nhí.
Duy và tôi đều im lặng một lúc lâu, không gian yên ắng chỉ có tiếng gió thổi lao xao. Đây là nơi mà tôi và Duy hay đứng ngắm sân trường mỗi lúc ra chơi.
- Trinh à, tớ xin lỗi...
- Sao cậu phải xin lỗi tớ? - Mắt tôi hoen uớt nhìn Duy.
- Vì...vì những lúc cậu buồn, những lúc cậu cần tớ thì tớ lại không quan tâm đến cậu. Chắc cậu giận tớ nhiều lắm nên mới lạnh lùng với tớ trong suốt thời gian qua. Xin lỗi cậu..
- Không, thực ra là... - tôi định nói điều gì đó, nhưng cổ họng không cho tôi thốt lên. - Thực ra là... tớ cũng bỏ mặc cậu còn gì...
Duy nhìn tôi, rồi môi cậu nở nụ cười:
- Vậy coi như chúng ta hòa nhé, cậu sẽ luôn là người bạn thân nhất của tớ, hết giận tớ nhé, được không?
Ánh mắt Duy chờ đợi một câu trả lời. Tôi vội vàng lau đi những giọt nước mắt và nói thật nhanh:
- Chiều cà phê bệt nhé, tớ mời, cậu trả tiền, thế thì tớ mới hết giận.
- Chả ai thông minh như cậu. Nhưng mà tớ sẽ đồng ý cả hai tay...
Chúng tôi lại vui vẻ với nhau theo một cách thật nhẹ nhàng. Tôi không rõ Duy có biết tôi thích cậu ấy hay không nhưng giờ điều đó cũng chẳng còn quan trọng nữa bởi tôi biết Duy có thể nhầm lẫn chủ nhân của chiếc hộp sô cô la nhưng yêu thương của cậu ấy sẽ không thể trao nhầm người.
Tôi không cố gắng bắt hoa mặt trời hướng về phía mình nữa, vì đơn giản nắng mới là thứ nó cần. Đã đến lúc tôi để những tình cảm trong veo kia vào ký ức. Tôi đang chờ đợi một ngày trời mưa nào đó, sẽ có một cầu vồng khác đem đến cho tôi những sắc màu mới, sắc màu của yêu thương. Và lúc đó sẽ có một chuyện tình mà cả tôi và người ấy cùng viết nên.
• Gửi từ Nguyễn Thị Thúy Nga - thuynga…@...
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.



