Chỉ đơn giản là chờ thôi!
2009-03-13 16:30
Tác giả:
Blog Việt - Cơn gió nhẹ nhàng đưa những chiếc lá vàng rời cành.
Cơn gió lặng lẽ len qua từng góc nhỏ của ngôi nhà, làm tiếng chuông gió vang lên giữa buổi trưa hè tĩnh lặng.
Cơn gió mang trong mình một hình bóng ... một tuổi thơ ... một chút kỉ niệm ...
- Ông ơi, mình về đi!
- Cháu muốn về rồi à ! Đợi ông một tí nữa nhé!
- Nhưng mà ... trời tối rồi, cháu sợ!
- Sao cháu lại sợ chứ? Chẳng phải ta vẫn đang ở bên cạnh bảo vệ cháu sao ?
- Ừ nhỉ ... cháu quên mất!
Trời đang tối dần!
Những cánh chim nhỏ vội vã bay đi trong anh nắng yếu ớt màu cam sẫm của buổi hoàng hôn.
Có cái gì đó đang lan toả ... nó vươn lên bao trùm tất cả ... nó che khuất những bậc thang của con đường đi xuống ... bóng tối ...
- Mình về được chưa ông?
- Khoan đã ... ông còn phải chờ ...
- Nhưng giờ này còn có ai trên núi nữa đâu ạ?
- Rồi một ngày cháu sẽ hiểu thôi, bé Còi à!
![]() |
| Hình ảnh: XT |
Tuổi thơ cậu bé lặng lẽ trôi qua với những buổi chiều trên núi.
Nó gắn liền với những con hào nhỏ sâu trong rừng thông ... những con đường huyết mạch đã bảo vệ nơi này trong hơn 50 năm ... những con đường đã giữ cho ngọn núi vẻ đẹp nguyên sơ vốn có của nó ... để cậu bé thả hồn mình trong những buổi chiều ...
Tuổi thơ cậu bé gắn liền với cánh rừng xanh nõn nà ... gắn liền với màu tím và vị ngọt của những trái sim ... gắn liền với một con người ...
- Mình lại lên núi ông nhé ...
- Nếu cháu muốn ... ta luôn sẵn sàng đáp ứng ...
Cậu bé lại lon ton theo bước ông mình lên núi mỗi chiều ... để làm việc gì chính cậu cũng không rõ nữa!
- Mình lại chờ tiếp ông nhỉ!
- Thế cháu chưa muốn về sao?
- Cháu cũng muốn chờ ông à!
- Cháu chờ gì thế?
- Cháu cũng chẳng biết nữa ... chắc là chờ ông đó!
Tiếng cười phá tan không gian tĩnh lặng của buổi hoàng hôn. Những chú dơi chợt tỉnh ngủ, tung cánh bay đi trong nắng chiều.
- Cháu chờ ta sao? Vậy thì chúng ta cùng chờ tiếp nhé !
Thời gian âm thầm trôi đi ... cậu bé đang lớn lên từng ngày. Và người ông của cậu cũng đang dần yếu đi theo từng nhịp thời gian. Người ta không còn thấy hai ông cháu lên núi như mọi ngày nữa ... chỉ có cậu thôi ... một mình cậu mà thôi! Cậu vẫn ngồi trên mỏm đá quen thuộc ... vẫn đưa tầm mắt quan sát cảnh đất trời dần chìm trong giấc ngủ ... vẫn chờ đợi! Cậu chẳng biết mình đang chờ gì nữa ... chỉ đơn giản là chờ mà thôi ...
Ngày ông ra đi ... cậu bỏ lên núi ... cậu khóc một mình ...
- Cháu phải làm sao đây ? Cháu có còn phải chờ ông như ngày nào nữa không? Ông đi rồi ... ông đi rồi ...
Những giọt nước mắt hoà lẫn với giọt sương đêm trên lá cỏ ...
- Cháu phải chờ gì nữa đây ?
Cậu gục xuống ...
Cơn gió nhẹ thổi ... nó mang trong mình mùi hương của cả đất trời nơi đây ... mùi lá thông ...
Cơn gió nhẹ thổi ... nhẹ nhàng xoa dịu vết thương lòng của cậu ... cậu đỡ đau hơn ...
Cơn gió nhẹ thổi ... thổi quá khứ xa xưa trở về ... những lần cậu lên đây cùng ông ... tất cả như vừa mới xảy ra vậy ... kí ức hãy còn rõ nét trong tâm trí cậu bé ...
![]() |
| Hình ảnh: Tác giả bài viết (st) |
Cậu dần chìm vào giấc ngủ ... "Ông ơi ... Đừng đi, đừng đi ông nhé!"... Thời gian lê những bước dài ...
Nỗi đau trong lòng cậu chẳng còn nữa ... có thể do thời gian hàn gắn tất cả ... mà cũng có thể là người ông chưa bao giờ ra đi ...
Ông đang ở đó ... ông đang ẩn mình trong những cơn gió ... vây quanh và ở bên cậu mỗi buổi chiều lên đây ...
- Anh đang chờ gì vậy?
- Anh cũng chẳng biết nữa!
- Anh phải biết mình chờ gì chứ?
- Anh không rõ là mình đang chờ gì nữa ... anh chờ ... chỉ đơn giản là chờ thôi! Một cơn gió ... một mùi hương ... một chút kỉ niệm ... một hình bóng con người! Ừ, có lẽ là một hình bóng con người!
- Ai thế anh?
- Một người đã dạy cho anh bài học đầu đời ... người đã dạy cho anh cách cảm nhận và yêu thiên nhiên đất trời nơi đây ... người đã dạy anh cách gọi về những kỉ niệm ...
- Gọi về những kỉ niệm ... em chưa nghe bao giờ?
- Em muốn học không?
- Có chứ!
- Thế cùng chờ với anh nhé! Rồi một ngày em sẽ hiểu ra thôi , cô bé ngốc à!

Gửi từ Blogger Lệ Vỹ: "Entry cháu viết cho ông ... cháu viết cho người đã dạy cháu cách yêu cuộc đời ..."
Vậy là ông mất đã một năm tròn ... cháu nhớ ...
|
Chia sẻ của độc giả Ho ten: he[R]mi[O]N[]e_211 Ho ten: Giấu tên Ho ten: 000000 Ho ten: Shockchip Ho ten: Trang Ho ten: Ho ten: Giấu tên Ho ten: M.O.H Noi dung: Ông ngoại tôi là người có ảnh hưởng lớn nhất đến tính cách của tôi.Ông thông minh, giàu tình yêu thương.Ông không hiền đâu nhưng thương cháu nhiều lắm.Và tôi là đứa cháu được ông thương nhất, được ông chăm sóc nhiều nhất.Sẽ có một ngày tôi phải xa ông thật sao?Tôi không muốn nghĩ đến ngày đó.Chỉ muốn nghĩ còn vài ngày nữa là sẽ được về bên ông... |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống



