Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chỉ có thể là Tình Mẹ

2008-12-12 11:02

Tác giả:


Blog Việt - Mẹ!

Trong thâm tâm mỗi con người, đó là một từ thiêng liêng hơn tất cả, là nơi chốn yên bình, là bờ sông phẳng lặng cho ta tìm đến sau những chuỗi ngày mệt mỏi và thất bại trên đường đời.

Từ cái thủa khai thiên lập địa, đã có mẹ Âu Cơ ngàn năm tích cũ, mẹ của nòi giống tiên rồng. Rồi cho đến khi chiến tranh lầm than, mẹ Tô bế con chờ chồng, hoá đá sừng sững giữa đất trời, bao năm nước nguồn tuôn chảy lên gương mặt người đàn bà hoá đá ấy là bấy nhiêu năm khóc hận vì chiến tranh đã làm khổ thân phận người đàn bà ở nhà chờ mong.

Đến bây giờ, chiến tranh như nước thuỷ triều, đã rút ra khỏi những bờ bãi xương máu, những nấm mồ cũng đã xanh, những nền đất đã phẳng, những đồi cây đã lành lặn vết thương, nhưng, yêu dấu và chiến tranh lúc nào cũng là chiếc bóng đen đúa lặng lẽ đeo bám thân phận ta. Nếu tình yêu lứa đôi sớm muộn gì rồi cũng thành lời nói dối, thì tình yêu của người mẹ lại là tình cảm thiêng liêng nhất, vĩnh cửu nhất. Bởi linh hồn ta, thịt xương ta, khác gì tình yêu, rồi sẽ có một ngày đòi lấy một chốn trở về...và liệu....có chốn về nào ngất đắm, ngọt ngào hơn nơi mà từ đó nó được sinh ra và nuôi nấng, chỉ có thể là tình mẹ thôi! 

Hình ảnh: Theo blog Kitta st
Phải đấy, đứa con nào đi xa rồi cũng có ngày phải dừng chân, phải tìm về sau chuỗi ngày phiêu đãng, bởi đời dù dung rộng bao nhiêu chăng nữa, cũng có lúc đẩy ta đến nỗi bơ vơ ê chề... khi ấy ...dám chắc rằng không nơi nào ấm êm bằng vòng tay mẹ! 

Đó là khi còn có mẹ để quay về và vùi đầu vào tình yêu, mất mẹ rồi con người ta sẽ bước chân về đâu? Không ít người con đã kịp khóc cho mù loà đôi mắt vì mất mẹ, khóc cho nỗi ân hận không gặp mẹ lần cuối, khóc vì đến khi mẹ đã yên nghỉ vẫn còn mãi mãi nhớ và hình bóng mẹ vẫn tạc ghi đến bất tận. Mỗi lần nhớ đến mẹ, có mấy ai kềm lòng không chảy dòng nước mắt, dù cho con người ta cứng cỏi bao nhiêu, chai lỳ vì đời bao nhiêu, vẫn không thể nào không tuôn giọt sầu rơi.

Nhớ mẹ mà không biết làm thế nào để mẹ biết rằng mình rất nhớ mẹ, nhớ mẹ khi ốm bệnh không người lo... Nhớ mẹ buổi chiều mòn mỏi đợi con... Tóc già cũng dần rụng theo ngày mùa lá rơi, con đi làm ăn xa biết ngày nào về ? Chỉ còn lại mẹ trong cái phận già buồn...

Và rồi khi quay bước về thì có hay chăng tình yêu to bạt ngàn ấy, lớn hơn sông núi ấy, đã phút chốc bay đi, hạnh phúc bỏ rơi ta và... còn lại đây là bóng tối cùng tận, là những gì đau xót nhất con người có thể cảm nhận. Trái tim con người vốn chỉ mỏng manh như thuỷ tinh, là sự lành lặn nhờ thời gian, nhưng... nỗi đau con mất mẹ không thể nào hàn gắn được. Cái ngày đội mấn trắng, mặc áo sổ gấu, đi theo sau linh cứu của mẹ là ngày con biết mình đang vấn khăn tang trắng lạnh lùng, cũng là ngày con sẽ đi giữa cuộc đời trắng đen lẫn lộn mà không có mẹ nâng bước. Chỉ biết thắp nén nhang trầm , nguyện cầu mẹ có linh thiêng quay về nâng đỡ chở che con, để con sống yên vui giữa thế nhân... Tuy là thế... nhưng rồi nỗi buồn trào dâng nhiều hơn, trách hờn bản thân cũng nhiều hơn, đến khi rùng mình và trong tâm tự hỏi :" Mình có bất hiếu không ?".

"Năm ngoái mẹ chưa mất

Trăng sáng ba gian nhà

Năm nay không còn mẹ

Trăng tan thành lệ sa"

Giọt lệ nào rồi cũng sẽ khô mau như làn khói nào rồi cũng bay đi... Chỉ còn lại là cái dư vị thấm tháp như ngâm vào trái tim con người quá nhỏ bé... tan ra "thành lệ sa".

Hình ảnh: Theo blog Kim

Con đi cũng đã đành! Ấy thế mà khi con cạnh bên, mẹ cũng không muốn con lo cho mẹ, vì mẹ mà bận tâm. Vì sao thế mẹ? Mẹ thương con bằng trời đong biển đựng, tháng ngày nhọc công có xá gì, nhưng sao con muốn đền trả mẹ lại không đành? Nhớ lắm chứ! Cái ngày mưa giông gió giật, xác già gầy mòn của mẹ mau chóng nhiễm gió lạnh, mẹ vẫn im lặng dù đang rất mệt mỏi... Mẹ im lặng và con cũng  im lặng nhưng dậy sóng tận trong lòng khôn nguôi.

"Nhớ ngày mẹ ốm nằm trong xó
Chiếu lạnh ủ không ấm vóc gầy
Đau đớn không hề rên xiết khẽ
Sợ con nghe thấy mà buồn lây"

Mẹ có biết không! Với mẹ, con chỉ có thể biết rằng mình đã có tạo chút nghiệp lành ở kiếp trước nên kiếp này được làm con của mẹ, hưởng cái gia tài đạo giáo của mẹ. Nhờ mẹ mà con thoát ra khỏi vòng diễn viên ngồi nhìn lên sân khấu vì đời chỉ là một vở tuồng dài. Mang ơn mẹ, mà không biết làm sao để đáp trả, dẫu biết rằng chỉ cần con hạnh phúc ấm no là mẹ hạnh phúc, nhưng mẹ ạ, một vở tuồng trôi lặng lẽ và không cảm xúc có lấy gì là hay? Chỉ có con yêu thương mẹ như mẹ đã yêu thương con, ấy mới là tình yêu, là khoảng nhiệm màu mà sân khấu cuộc đời lặng lẽ dựng lên cho con người thấy...

Con mất mẹ đã là sự mất mát không bù đắp được, nhưng tuổi con còn dài và ngày tháng nguôi ngoai bớt phần nào... Nhưng mẹ mất con khi tuổi già ập đến, cái hẩm hiu vây quanh, và nỗi cô đơn tồn tại đầy trong những tháng ngày cuối đời mẹ, thử hỏi mẹ vui gì và hạnh phúc gì? Không gì viết được nỗi đau ấy, tất cả chỉ là sự sơ khai cho ai muốn cảm nhận

"Lòng giá sớm bạc cơn mong
Sáng vui chân mộ chiều trông nhang tàn”
...

Quả thật là vậy! Cuộc đời rồi cũng qua, năm tháng dìu dặt tuổi xuân của mẹ, để khi mẹ không còn con, nỗi ưu phiền đến bồi đắp trong lòng mẹ. Mẹ biết làm gì khi sáng vui bên chân mộ rồi chiều trông nhang tàn? Tất cả những gì mẹ làm là nhớ ngày con khóc quấy, ngày con mỉm cười, ngày con khóc vì vấp ngã giữa đời...và mẹ nhớ... mẹ nhớ lắm ngày con mặc áo liệm, được nâng vào áo quan...!

Chỉ như chờ chực tuôn chảy nước mắt khôn nguôi, mẹ khóc mẹ gào giữa làn khói nhang dịu, tiếng chuông mõ thanh tịnh mà nghe cay lòng..! 

Hình ảnh: Theo blog Hà Kin st

Thời chiến tranh sẽ coi như tiền kiếp! Thời hoà bình là tương lai và hiện tại... Con xin được sống bên mẹ, được ngủ bên mẹ, để con biết mình còn mẹ. Còn mẹ để cài hoa hồng đỏ ngày Vu Lan, để ăn cơm chay, thắp nhang chùa mà nguyện xin mẹ sống đời với con. Biết làm sao giữa thế nhân sinh ly tử biệt, kiếp người rồi cũng đi, đời người rồi cũng mất nhưng tình yêu không cạn... Con chỉ có thể biết, yêu mẹ không bao giờ là sự kết thúc, chỉ cho đến khi con lặng lẽ một mình giữa đời, thì khi ấy xin mẹ bên con trong tâm hồn, để chắc rằng, mẹ mãi là mẹ của con và vẫn còn yêu thương con!

"Mỗi lần nắng mới tắt bên song
Xao xác gà trưa gáy não nùng
Lòng gợi buồn theo thời dĩ vãng
Chập chờn sống lại những ngày không

Tôi nhớ mẹ tôi thuở thiếu thời
Lúc người còn sống tôi lên mười
Mỗi lần nắng mới gieo ngoài nội
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi

Hình dáng mẹ tôi chửa xoá mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong nắng trưa hè trước giậu thưa

(“Nắng mới” - Lưu Trọng Lư)

P/s: Không viết được gì hơn, đó chỉ là cảm xúc và nước mắt khi tôi viết ra những điều này... Xin gởi đến những người con còn mẹ để biết trân trọng và yêu thương hơn, gởi đến những người mẹ, đến những ai mang nặng tình yêu với đấng sinh thành ấy!

Blog Việt - Theo blog Kim! I can fly 

Hình ảnh đại diện của Kim

Vài nét về blogger: Kim “Tôi sinh năm 1991. Có thể tôi khờ quá, bình thường quá nhưng cũng đặc biệt quá bởi lẽ tôi không còn ngượng ngạo trong tình yêu, trong cuộc sống, trong con đường tôi đi... Tất cả chỉ mong muốn thế và tôi bắt tay không cho phép ngượng ngạo để trôi chảy hơn...”

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top