Chỉ cần anh vẫn muốn đưa tay về phía em
2014-12-22 01:05
Tác giả:
Có những ngày, em bỏ mặc thực tại chỉ để làm những gì em thích, chỉ để nuông chiều cảm xúc của chính em.
Vẫn chọn ngồi ở một góc quán quen thuộc. Vẫn cafe.
Vẫn là những cuốn sách với vài ba cây bút và để mặc mình cuốn theo một nỗi nhớ.
Em lại được là em. Cảm tính - chông chênh và tự cho mình được quyền yếu đuối.
Em cứ ngang bướng mà mạnh mẽ, xù xì gai góc lên để che đậy những mong manh như thế là quá đủ rồi. Và em chẳng còn ngần ngại để nói ra rằng : "Em không mạnh mẽ như người ta vẫn nhìn vào, như cái cách mà chính anh cũng từng nhìn vào em mà nhận xét. Và... Em cần anh ở cạnh bên, để được anh bảo vệ em...".
Vì em, sau những khắc nghiệt và đớn đau tưởng chừng như tận cùng kia, thì cũng có lúc những vết sẹo ấy lại như những thứ chẳng rõ hình hài, chậm rãi chuyển mình khao khát với một niềm tin thiết tha rằng: "Yêu thương sẽ lại như một phép màu nhiệm, biến cái nỗi buồn kia thành những cánh hoa bé xíu mang trong mình một sự hồi sinh".
Như cách em can đảm chọn yêu anh.

Chọn cách đến với yêu thương, dù rằng hành trình ấy em chẳng biết sẽ là bao lâu, cũng chẳng còn muốn tính toán mặc cả cái giá phải trả như thế nào. Chỉ là em luôn tự nhủ mình phải cố gắng xứng đáng với hiện tại mình đang được nắm giữ.
Em đã từng cảm nhận, từng viết về cuộc sống xung quanh bởi những điều chẳng thể vui vẻ hơn. Nỗi buồn luôn là cái chất liệu mà em lựa chọn.Vì bởi em không muốn và cũng không thể chạy trốn khi nó luôn vô hình hiện hữu khắp mọi nơi.
Em để mặc mình vùng vẫy, loay hoay rồi lại học cách lớn lên với nỗi buồn của chính mình - như cách em học chấp nhận chính cái thực tại của em. Để rồi, khi dám quay ngược lại đối diện với điều em từng chỉ biết sợ hãi, buông xuôi thì cũng là lúc em nhận ra tất cả chỉ còn ở ngoài kia, xa xôi và nhẹ tênh.
Hóa ra, chỉ cần một lần can đảm chịu đựng mà bước qua nó thôi thì sẽ lại một lần nữa được quay trở về với yêu thương.
Cũng như yêu anh, em lại được là chính mình.
Em chẳng còn muốn gò bó mình bởi cái mặt nạ cũ kỹ lâu năm kia. Cứ mặc nhiên cười thật lớn khi em vui, cứ khóc thật to khi buồn. Vì em, không muốn cố kìm nén để mọi thứ lại phải đóng băng, sưng tấy bởi cách chọn lựa tự cách ly mình ra tất cả của bản thân. Để rồi sau đó lại có những ngày hoang hoải nhận ra lòng chỏng chơ với cuộc sống, hời hợt với bản thân, thờ ơ mà đánh rơi luôn cả những yêu thương sẵn có.
Cái bản ngã trong em nhận ra rằng, em không muốn mình chìm trong sự già nua để mà chỉ biết nhắc quá khứ trong hai chữ : "Giá như". Em có thể đã từng mất tất cả, nhưng em vẫn còn tương lai và còn tuổi trẻ của chính mình. Vậy tại sao phải phí hoài điều đó.
Tuổi trẻ ta được quyền vô tâm vô ý, được quyền yêu ghét vô tư nhưng cũng có những ngày trôi đi cũng đủ phải dành một đời để quên cũng không được. Vậy chẳng có lý do gì mà em lại không chọn cách an nhiên hưởng thụ cái tuổi trẻ dần qua đi thay vì ngồi đó chờ sự già nua đến.
Cũng như cách em dám can đảm buông bỏ mọi thứ, không phải để chứng tỏ cho sự mạnh mẽ mà chỉ quyết không muốn đời mình bị buồn đau lấp kín.
Thay vì ngồi đấy với cái quá khứ đầy đắn đo dằn vặt, em chọn cho mình cách thỏa hiệp với bản thân và yêu một cách bản năng nhất. Cứ yêu, cứ tin rồi nỗ lực mà không cần đặt ra một ràng buộc nào ở phía con đường em đã chọn.
Chỉ cần anh vẫn ở đó, vẫn muốn đưa tay về phía em. Em sẽ vẫn luôn yêu anh như tình yêu của một cái cây, gắn chặt vào đất, dù khô cằn hay tươi tốt vẫn luôn bám rễ sâu vào mà không chịu buông rời.
Chỉ cần là anh…
Viết cho một mùa đông không còn thấy cô độc. Viết cho anh người yêu ấm áp của em bằng một tình yêu trọn vẹn. Viết cho em khi đang được hưởng thụ cái hạnh phúc quá đỗi an nhiên.
- Dung Phương
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.


