Cha ơi, cảm ơn những gì cha gồng gánh để con được ấm no
2021-09-19 01:25
Tác giả:
Tầm Nhiên
blogradio.vn - Cha đã vì tôi hy sinh cả thanh xuân tuổi trẻ, tất bật làm việc để lo cơm áo gạo tiền cho gia đình. Mong rằng sau này, tôi có thể dành cả tuổi trẻ của mình bù đắp những tháng ngày mệt nhọc vất vả mà cha đã gồng gánh.
***
Những giọt nước mắt không lời cứ thế tuôn rơi trên khuôn mặt sạm nắng, trên đôi má gầy gò của cha. Tôi chỉ dám đứng ngoài ô cửa sổ liếc nhìn bóng hình thân thuộc trong căn phòng không ánh đèn điện. Bên trong là cha tôi, trên tay cha là cuốn sổ cũ nát ghi lại những ngày công đã qua, cha lật đi tính lại vài chục lần. Thứ anh sáng loe hoe của ánh trăng trên trời chiếu vào, cho tôi nhìn rõ trên khóe mi của người cha già đang ướt nhòe.
Đây cũng là số ít lần tôi thấy cha khóc, không kìm được lòng, theo bản năng tôi cũng cứ thế mà khóc. Ừ thì, tôi đang khóc thương cho người cha già hy sinh bao năm tuổi trẻ, “bán mặt cho đất bán lưng cho trời” để chăm lo cho chị em tôi có cuộc sống tốt đẹp hơn.
Cha mỗi ngày mỗi già đi, sức khỏe cũng không được như những ngày xưa, tôi nhìn thấu qua đôi mắt, thấy được sự mệt mỏi trong cha. Ấy thế mà ngày nào cha cũng tất bật đi làm từ 5 giờ sáng đến tối muộn mới thấy về.
Ngày nào tôi cũng mở lời hỏi “Cha ăn cơm tối chưa”, đã là 8 giờ tối mà cha vẫn nhẹ nhàng nói với tôi “Cha chưa con ạ”. Những lúc ấy chỉ muốn òa khóc thật lớn. Thương cho cha nhưng chẳng thể làm gì, tôi chỉ biết nén đi cơn khóc, nỗi đau để cha an tâm hơn.
Thương cha là thế, nhưng đôi lần cái bồng bột của tuổi trẻ, tôi đã không ít lần khiến cha lo lắng nhọc lòng về tôi. Những lần cha lớn tiếng với tôi, nhưng cũng trong ngày ấy lại nhẹ nhàng dạy bảo những sai lầm và an ủi khi thấy tôi rưng rưng nước mắt. Lúc ấy, cũng không hiểu sao, chỉ cần cha cất lời là nước mắt cứ thế mà tuôn. Muốn gào lên hai chữ “xin lỗi” với cha, nhưng tôi mãi vẫn không làm được.
Tôi của ngày hôm nay đã khác, đâu còn ở cái tuổi bồng bột năm xưa, muốn nói gì thì nói thích làm gì thì làm. Trước những lời nói phải chú ý suy nghĩ trước sau, biết đâu vài ba lời nói lại làm thương tổn một con người. Ừ thì tôi cũng sợ, sợ làm thương tổn người cha già tần tảo nhọc lòng cưu mang nuôi dưỡng cả gia đình. Giờ đây tôi cũng không thể thích làm gì thì làm như những ngày trẻ dại, phải biết toan tính suy nghĩ để bớt đi nỗi lo, gánh nặng cho cha.
Tôi của ngày hôm nay đã trưởng thành hơn, trở thành một cô sinh viên biết lo biết nghĩ cho cuộc sống gia đình và tương lai mai sau. Mỗi ngày nhìn cha một già đi, đầu bắt đầu ngả hai màu tóc mà lòng đầy nghẹn ngào. Chỉ mong rằng sự nỗ lực và thành công của bản thân sẽ chạy nhanh hơn tốc độ già đi của cha. Để khi ấy có đủ bản lĩnh chăm nuôi cho cha những tháng ngày về sau.
Cha đã vì tôi hy sinh cả thanh xuân tuổi trẻ, tất bật làm việc để lo cơm áo gạo tiền cho gia đình. Mong rằng sau này, tôi có thể dành cả tuổi trẻ của mình bù đắp những tháng ngày mệt nhọc vất vả mà cha đã gồng gánh.
© Tầm Nhiên - blogradio.vn
Xem thêm: Khi mẹ nhớ con – mẹ gọi, khi con nhớ mẹ - mẹ ở đâu?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 6)
Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.
Chốn quê
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.
Thạnh xuân tôi có bạn
Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười
Nhà có hoa Tigon (Phần 5)
Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.
"Khung giờ vàng" tiễn Táo Quân: Cứ cúng đúng điểm này, gia chủ năm mới tiền vào như nước, sự nghiệp thăng hoa
Chọn đúng "giờ vàng" để tiễn các Táo không chỉ là nét đẹp tâm linh mà còn là cách gửi gắm mong ước về một năm mới "mưa thuận gió hòa", nhà cửa êm ấm.
5 câu nói "hack não" của người thông minh
Càng lớn, tôi càng để ý một điều: Người thông minh hiếm khi nói những câu nghe cho “đã tai”. Họ nói những câu rất bình thường, thậm chí làm người khác hụt hẫng. Nhưng càng nghĩ lại, càng thấy những câu đó không hề đơn giản. Chúng giống như nút tạm dừng cho não, bấm vào rồi mới tránh được hàng loạt sai lầm phía sau.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần 1)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.







