Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cảm xúc từ chuyến đi nhận giải

2012-12-10 17:06

Tác giả:


Bình chọn bài viết bằng cách nhấn vào nút Chia sẻ (share) lại nội dung thông tin dẫn lại bài viết này tại FanPage của Blog Việt

Bài dự thi Cuộc sống vẫn tươi đẹp - Tôi là một người bị tật bẩm sinh từ nhỏ, việc đi lại và nói năng rất khó khăn. Nhưng trong tôi luôn có đầy niềm tin vào cuộc sống. Tôi thường có sở thích viết bài gửi báo, qua những trang viết tôi gửi điều mang một nổi niềm và tâm tư của mình trong đó.

Cảm xúc trong tôi như vở òa, khi  một ngày cuối tháng 11 năm 2012 có giọng nói ấm ấp của một người đàn bà đứng tuổi  điện thoại cho mình báo bài viết “Ước mơ và sự vượt lên của đời tôi”của mình  được giải nhất cuộc thi viết về “Người khuyết tật lập nghiệp” và ngày 2/12 có mặt tại Hà Nội để nhận giải. Cảm giác lúc đó cử nghỉ mình đang mơ, thật không thể tin nổi mình được giải nhất. Tôi vui mừng đến nổi cái đêm ấy tôi không thể nào ngủ. Sau gần một tháng chờ đời cuối cùng bài của một cũng có kết quả.
 
Đây cũng là cơ hội tôi được ra Hà Nội kể từ năm tôi ra Hà Nội chữa bệnh hồi 3 tuổi. Bước chân ra Hà Nội vào một buổi chiều mùa đông se lạnh. Khác hẳn với ở  quê,  Hà Nội đông đúc và nhộn nhịp dòng xe chen chúc nhau đi lại tấp nập, lướt qua mấy con phố, vẻ đẹp của Thủ Đô hiện lên muôn sắc màu. Tôi không chỉ ấn tượng với các con phố của thủ đô Hà Nội mà con người ở nơi đây đã để lại trong tôi nhiều ấn tượng đẹp.

Khi tôi và bố tôi vào ăn sáng ở một quán cơm, nhìn thấy tôi bà chủ quán bắt chuyện hỏi “Cháu quê ở đâu?” Vì tôi nói không rõ nên bố tôi trả lời “quê ở Hà Tĩnh, cháu nó được giải nhất cuộc thi viết về “Người khuyết tật lập nghiệp” hai bố con ra nhận giải”. Nghe bố tôi nói xong bà chủ quán nhìn tôi với ánh mắt trìu mến như một người mẹ nhìn con đầy vẻ tự hào vậy. Cái cách bà nhìn tôi không giống với mọi người thường nhìn tôi với lòng thương hại. Bà cầm tay tôi nói “Cháu là niềm tự hào của gia đình và toàn xã hội nữa. Ông trời không luôn không bằng lắm không lấy đi của ai cái gì cả, cháu hãy cố gắng lên cháu nhé”. Chính lời của bà chủ quán cơm đã giúp tôi phá vỡ  được mặc cảm. Cảm giác với một người tật nguyền trong tôi đã không còn, tôi tự tin hơn trong cuộc sống. Nhiều khi chỉ một lời nói vậy thôi cũng đủ làm ấm lòng người. Tạm biện chủ quán tôi và bố đi đến lễ trao giải.



 
Vào buổi lễ mitting hưởng ứng ngày quốc tế người khuyết tất do Bộ Lao động- Thương binh và Xã hội phối hợp với Liên Hiệp hội Người khuyết tật Việt Nam tổ chức. Đồng thời đây cũng tổ chức lễ trao giải Cuộc thi viết về “Người khuyết tật lập nghiệp”. Đây là nơi để cho người khuyết tật có thể giao lưu học hỏi và nói lên tiếng nói tâm tư nguyện vọng của người khuyết tất.

Đến tận buổi lễ trao giải rồi mà tôi vẫn chưa tin là mình được giải nhất bởi chẳng ai biết tôi là ai tôi đến đây làm gì. Tôi rất hồi hộp vô cùng nhưng đến 9h tôi mới thấy có người cầm tờ báo Lao Động Xã Hội đọc bài viết của mình. Lúc đó tôi mới tin là được giải nhất. Khi lên nhận giải tôi đã rơi nước mắt vì xúc động. Để viết nên được câu chuyện  “Ước mơ và sự vượt lên của cuộc đời tôi” các bạn có biết tôi phải trải qua bao nhiêu khó khăn và đau đớn của bệnh tật không?  Đó là thành quả của một quá trình phấn đấu không biết mệt mỏi của mình. Có lẽ giờ tôi cũng không hình dung ra tôi phải trải qua biết bao nhiêu những khó khăn đó nữa.Vậy mà giờ tôi đã làm được điều kỳ diệu. Cảm xúc trong tôi như dâng trào hơn khi đọc được những lời bình luận của các thành viên ban giám khảo về bài viết của mình. Đó là những lời bình luận hết sức chân thành và sâu sắc. Có thể nói bài viết của tôi là những nỗi niềm của những người khuyết tật, nên được Ban  Giám Khảo ưu tiên hơn. Nhưng tôi cảm thấy đầy hãnh diện và hạnh phúc khi mình được giải nhất trong đó có các phóng viên của các tờ báo lớn cũng tham dự.

Khi chị  phóng viên hỏi tôi rằng. Tôi có cảm xúc gì khi được giải cao nhất của cuộc thi viết về “Người khuyết tật lập nghiệp” tôi thật sự muốn nói lời cảm ơn chân thành đến Ban tổ chức cuộc thi. Nhưng tôi không thể làm thể nào để chị phóng viên hiểu được mình nói. Vì thể qua bài viết này cho phép tôi được gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến các thành viên Ban tổ chức cuộc thi viết về “Người khuyết tật lập nghiệp”. Qua chuyến đi nhận giải lần này chính những lời của bà chủ quán cơm và nhưng lời nhận xét về bài của tôi của Ban tổ chức, tôi nhận ra một điều xã hội này vẫn còn nhiều người tốt sẵn sàng giúp đỡ những người kém may mắn như tôi mà không đòi trả ơn. Qua đó tôi đã học được bài học quý giá, khi bạn giúp được người có hoàn cảnh khó khăn bạn sẽ nhận được niềm vui trong đó.
 
Những cuộc thi như thế này là nơi để cho những người kém may mắn như tôi có thể tự mình viết nên được câu chuyện nghị lực của bản thân đồng thời giúp mọi người có cái nhìn khác để hiểu hơn về người khuyết tật, giúp đỡ họ vượt qua khó khăn, giúp cuộc sống của người khuyết tật tươi đẹp hơn… Tôi thiết nghĩ rằng, bây giờ có một bộ phận giới trẻ tuy rằng tạo hóa cho họ một có thể lành lặn nhưng họ không biết quý trọng cuộc sống của mình, không biết quý công những người sinh thành, sống không có định hướng. Dù biết rằng đó chỉ là một bộ phận nhỏ trong xã hội nhưng cuộc đời chỉ được sống một lần, tuổi thanh xuân đi qua có bao giờ được trở lại, vậy phải sống làm sao cho không bao giờ hối tiếc. Những bài viết của tôi tuy rằng chưa thật sâu sắc nhưng cũng mong rằng nó có thể góp một phần nào đó giúp những người chưa có định hướng tìm được định hướng cho mình. Và cũng mong những bạn trẻ có số phận như tôi đừng chán nản vì không có được cơ thể lành lặn như người khác – “Rằng cuộc đời không cho ai tất cả và không lấy đi của ai tất cả”. Nếu bạn biết trao tình thương của bạn cho những người yếu thế bạn sẽ nhận lại được gấp mười phần tình thương mà bạn đã cho đi. Bạn hãy thử xem,rồi bạn sẽ thầy cuộc sống của bạn đẹp hơn rất nhiều.
 
Tạo hóa đã sinh ra ta một cơ thể không lành lặn
Nhưng xã hội không bỏ rơi ta
Ta phải sống cống hiến hết mình cho xã hội
Để không phụ lòng xã hội đã dành cho ta
Để ta thấy cuộc đời còn nhiều ý nghĩa.


  • Bài dự thi của bạn Lê Thái Bình

Blog Việt – Blog Radio trân trọng thông báo và rất mong nhận được sự tham gia nhiệt tình từ quý bạn đọc! Mời bạn click vào đây để gửi bài dự thi "Cuộc sống vẫn tươi đẹp"



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Con ước ba mẹ đừng già đi

Con ước ba mẹ đừng già đi

Nếu với người khác, có lẽ họ sẽ sợ hôn nhân nhưng với con thì ba mẹ đã truyền cho con biết bao sự yêu thương và niềm tin vào tình yêu. Đâu phải, hai người yêu thương nhau rất nhiều mà chắc chắn sẽ chung sống cùng nhau đến suốt cả cuộc đời này đâu. Con chỉ mong ba mẹ luôn bình an và khỏe mạnh là con cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

Ngồi giữa ngày yên

Ngồi giữa ngày yên

Nhân thế phù sinh mấy đoạn dài. Bước chân mỏi gió phủ sương vai. Có khi lặng tiếng nghe tim thở Mới biết trong mình vẫn có mai.

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.

Mùa Xuân của Mẹ

Mùa Xuân của Mẹ

Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.

Giông bão rồi cũng qua

Giông bão rồi cũng qua

Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

back to top