Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cái Tết cuối cùng

2013-02-18 17:03

Tác giả:


Con biết là Tết này sang năm nội không còn ở cạnh con nữa. Tết này sang năm con không còn bao giờ được nhìn thấy nội nữa. Đây là cái Tết cuối cùng của bà cháu mình...

cái tết cuối cùng

Tết là thời gian thiêng liêng nhất trong năm bởi bất kì ai, dù ở bất kì nơi đâu cũng luôn hướng về gia đình mình - nơi bình yên nhất của mỗi con người, hướng về quê hương mình – nơi cất giữ những kỷ niệm thuở ấu thơ. Còn đối với con Tết luôn là những ngày hạnh phúc nhất bởi vì gia đình mình được sum vầy. Con xa nhà trọ học từ năm lớp 10, anh hai cũng vô Sài Gòn học từ dạo ấy nên con luôn mong đến Tết, được trở về nhà, được thấy nội vẫn ngồi trước hiên chờ tụi con về và cả nhà ta lại quây quần bên nhau.

Con là một đứa trẻ hạnh phúc. Tuổi thơ con hạnh phúc nhất vì có nội bên cạnh. Nội luôn dành hết tình thương cho con cháu. Con còn nhớ hồi con còn nhỏ xíu, một lần nghịch dại, con làm ớt dính vào mắt. Cay quá, con khóc toáng cả lên. Lúc đó nội đã dỗ dành, rửa mắt cho con và bế con vào nhà. Bây giờ con lớn, nội đã già đi rất nhiều, con giúp nội tắm nhưng con nhắc lại chuyện cũ nội không còn nhớ nữa rồi. Hồi con học lớp hai, lớp ba nhà mình trồng mía nhiều lắm. Mùa hè, cứ mỗi lần đi học về là con lại hí hửng vì được ăn mía nội róc cho tụi con. Nội róc vỏ sạch sẽ và luôn tiện ra thành từng miếng nhỏ. Sau này, người ta không mua nên nhà mình không còn trồng mía nữa. Nội chỉ trồng khoảng chục cây cho tụi con ăn và lúc nào nội cũng róc vỏ sạch sẽ và tiện ra thành từng miếng nhỏ... Hồi xưa, ở hè trên nhà mình có một cây bưởi, quả trĩu trịt. Con không thích ăn bưởi nhưng con thích được nội làm cho cái cài, cái mũ bằng vỏ bưởi. Nội ơi, đến bây giờ con vẫn còn thích lắm. Ước gì nội lại làm cài, làm mũ cho con... Con nhớ nội hay làm việc lăn xăn, chẳng bao giờ nội chịu ngồi một chỗ. Hết trồng rau, hái đậu, kiếm củi nội lại nấu nướng, quét sân. Cứ mỗi độ Đông về nội lại hay rang bắp cho tụi con ăn. Món bắp rang của nội rất đặc biệt. Sau khi rang xong, nội cho bắp vào cối giã nhuyễn thành bột, rồi sau đó cho thêm đường vào nữa. Lúc nào con ăn bắp rang con cũng bị sặc. Nội còn làm cả bắp hầm, nội nấu hột mít, nấu sắn... Bây giờ lớn rồi,con thèm được ăn lại món bắp rang giã nhuyễn của nội. Con thèm ăn muối mè trong bắp hầm nội làm. Nội làm ngon nhất, không ai làm muối mè ngon hơn nội cả bởi thế mà mỗi lần ăn bắp hầm con nhớ nội vô cùng. Con nhớ tuổi thơ con.

Ngày đó, nội hay vào Đà Lạt thăm Cô. Con ở nhà nhớ nội nhiều lắm. Mỗi lần nghe nội lên xe ra Huế là con vui lắm. Con đếm đủ ba đêm là nội về. Và nội cũng mua quà cho tụi con. Nội mua cho con đôi bông tai có đính hạt ngọc màu tím tím. Hồi đó trong lớp chỉ có con và một bạn nữa có đeo bông tai nên con thấy hãnh diện lắm. Con khoe với mấy đứa bạn là của nội tao mua ở Đà Lạt đó. Có lần con làm rớt mất một chiếc, con cuống lên tìm. Cũng may con tìm thấy vì nó mắc ở cái chăn. Lúc con lớn rồi con không còn đeo vừa đôi bông tai đó nữa nên mẹ bán nó đi, làm cho con một đôi khác. Nội mua cho con những cái mũ Jean có mấy bông hoa nhỏ bằng bông. Nội mua áo ấm. Nội mua cặp xách. Nội mua cho con con búp bê bằng nhựa đúc màu hồng, rồi con búp bê đỏ bằng nilong, bơm lên như quả bóng vậy. Búp bê bằng nhựa màu hồng là con búp bê đầu tiên của con.

cái tết cuối cùng

Dù nó bằng nhựa, không có mái tóc vàng, không có váy xinh, tay chân thì gắn chặt vào người nhưng đó là con búp bê mà con thích nhất, quý nhất. Sau này búp bê hồng bị hư, nội mua lại cho con búp bê đỏ. Sau một đêm, tự nhiên nó bị thủng, xì hết hơi, mặt mày méo mó. Con lấy băng keo dán lại rồi thổi lên nhưng chẳng ích gì. Con vẫn hay thấy người ta bán con búp bê màu đỏ đó. Họ bán chung với con Doremon, con ếch, con bướm, siêu nhân... Nhìn búp bê con nhớ nội... Mỗi lần đi đâu về nội hay mua kẹo cho tụi con. Những cái kẹo chanh màu xanh xanh, nhỏ nhỏ. Chính vì ăn kẹo nhiều mà con bị sâu răng, sún rất nhiều cái. Con nhớ túi áo nội lúc nào cũng có mấy trái ổi mỗi khi nội đi thăm chị nội về. Lúc nào nội cũng có thứ gì đó cho tụi con. Con nhớ hồi hai, ba tuổi con với anh trai theo ba mẹ vào Lăng Cô làm ăn. Lần đầu tiên nội vào thăm con, trông thấy nội vừa bước xuống xe bỗng nhiên con quay mặt chạy. Con vào trốn trong nhà bếp, khóc tức tưởi. Nội hay nhắc lại chuyện đó. Con cũng nhớ mãi, không bao giờ con quên. Hồi trước nội hay bối tóc củ tỏi, con hay mua đầu dừa để nội bôi tóc. Con tập mãi nhưng con vụng về quá, chưa lần nào con bối tóc dùm nội được. Bây giờ nội cắt tóc ngắn rồi, mỗi lần gội đầu cho nội con lại nhớ mái tóc bạc trắng như cước nội bối hình củ tỏi...

Hai tuần trước con nhận được điện thoại của mẹ. Mẹ bảo nội yếu lắm. Mẹ mời bác sĩ về nhà khám cho nội. Họ cho nội uống ba ngày thuốc và chuyền dịch vào người nội. Nếu qua khỏi được ba ngày thì mới hi vọng qua được. Con sợ hãi. Con thấy mình bất lực. Con ước gì có thể trở về bên cạnh nội. Con lại nhớ nội vẫn ngồi trước hiên đợi tụi con về...

Con không phải là đứa cháu ngoan. Có nhiều lần con không vâng lời, cãi lời nội. Rồi khi nội bị gãy chân không còn đi lại được nữa, nội chỉ trông đến chiều được ngồi lên xe lăn để tụi con đẩy ra sân chơi. Vậy mà nhiều lần con chỉ hứa để dỗ dành nội, con không đẩy xe cho nội vì lúc đó con đang ôn thi vào Đại học. Giờ đây con muốn đẩy nội đi chơi cũng không được nữa rồi. Nội ơi, con hối hận lắm. Con thương nội nhiều lắm. Chắc ông trời đang trừng phạt con. Con sợ một ngày trở về nhà không còn thấy nội nữa. Con sợ lắm. Đến thứ Sáu, con bắt xe về nhà. Nội nằm vẻ mặt nhợt nhạt, mắt nhắm nghiền. Con chỉ biết nắm lấy bàn tay nội gầy guộc và cầu nguyện. Sao con thấy mình bất lực quá. Hồi ông mất, con chỉ mới mười tuổi; bây giờ con đã hai mươi nhưng con không chịu đựng nổi đâu nội ơi. Nội phải khỏe mạnh, phải sống mãi với con. Nội hứa dắt con đi Đà Lạt một lần mà nội... Con yếu đuối chỉ biết khóc. Con nhận ra sự sống quan trọng biết bao. Con nhận ra những người mình yêu quý quan trọng biết nhường nào. Con cầu nguyện... Ba ngày trôi qua, nội khỏe hơn xíu, đã ăn cháo được. Bác sĩ bảo vậy là tạm ổn rồi. Con phải vào học lại. Hai tuần nữa con mới được nghỉ Tết. Con dặn nội phải ráng ăn để khi con về thấy nội khỏe mạnh. Nội ừ. Vậy là con yên tâm vào học lại.

Một mùa Tết nữa lại về. Tết năm nay nhà mình vui hơn mọi năm vì anh hai lấy vợ, con có thêm chị dâu. Nội à, con quý chị lắm. Nhưng niềm vui đoàn tụ của con, con chỉ muốn kéo dài mãi mãi. Thấy nội phải chịu đau đớn tim con thắt lại. Bàn chân nội đang bị hoại tử dần. Bác sĩ bảo những người trẻ thì tháo khớp ra còn nội già rồi... Bàn chân nội tím đen lại. Những ngón chân khô dần đi, quắp lại. Rồi nó sẽ còn lan ra nữa. Cả những bộ phận khác cũng sẽ dần tắt mạch máu. Không thể làm chúng ngừng lại được. Chắc nội phải chịu đau nhiều lắm phải không nội? Con thấy mình ích kỷ khi chỉ biết cầu xin để nội sống mãi bên canh con. Vì con quá sợ hãi. Con sợ cái cảm giác về thăm nhà nhưng không thấy nội nữa. Con sợ không còn được nghe tiếng nội nữa. Con không biết mình sẽ đối mặt với điều đó thế nào. Nhưng giờ đây con sẽ phải học cách chấp nhận. Rằng một ngày nào đó, khi con trở về nhà nội không còn ở đó. Rằng ai cũng sẽ già đi và sẽ đến một nơi rất xa. Rằng trong cuộc sống, chúng ta không thể bên nhau mãi mãi. Vì thế mà lần này con không cầu xin ông trời để nội có thể sống mãi bên cạnh con. Con cầu xin Người để nội không còn phải chịu đau đớn nữa...

Cái Tết cuối cùng của bà cháu mình con sẽ mãi trân trọng. Đã đến lúc con phải trưởng thành lên, phải đối mặt, phải học cách chấp nhận. Ước gì nắng cứ ấm mãi như hôm nay nội nhỉ? Buổi sáng thức dậy, con lại nấu cháo cho nội, giúp nội rửa mặt và bóp chân cho nội...

  • Bài dự thi của Hồ Thị Ngọc Hân

Để bình chọn bài viết này mời bạn để lại bình luận - phản hồi cuối bài viết!



Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn
.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top