Cái kết bất ngờ
2016-03-17 01:00
Tác giả:
1. Xếp hàng chờ mua thuốc tại bệnh viện, một cô ả chen ngang, mọi người góp ý thì cô ta đáp tỉnh bơ:
"Vì tôi là người vô văn hoá."
Tôi bèn đẩy cô ta ngã xuống đất, cô ta điên tiết quát:
"Sao anh đẩy tôi?"
Tôi bình thản đáp:
"Vì tôi bị khùng."
2. Một đôi tình nhân đang đi trên đường, đột nhiên chàng trai quỳ xuống, cô gái đỏ mặt cảm động, nước mắt chực oà ra. Chàng trai ngẩng đầu lên nói:
"Đến phải mua đôi khác, dây giày hơi tí lại tuột."
3. Cô giáo thông báo:
"Bài thi giữa kì ngày mai huỷ nhé."
Cả lớp reo hò sung sướng. Cô giáo tiếp lời:
"Chuyển sang thi hôm nay."

4. Trong thang máy, hai thanh niên Đức tán phét về văn hoá phương Đông, tôi nghe hiểu hết sạch. Quả nhiên chăm chỉ học tập sẽ đạt được thành quả mà. Coi họ sõi tiếng mình chưa kìa!
5. Đột nhiên nhận được tin nhắn của bạn gái:
"Mình chia tay đi."
Tôi nghe mà hoảng hồn. Nào tôi có làm gì sai đâu chứ? Đang định gọi lại thì tin nhắn mới đến:
"Xin lỗi em nhắn nhầm."
Tự dưng sống lưng lạnh buốt.
6. Ai cũng bảo tâm trạng không tốt thì tìm thím Năm cuối ngõ, trong lúc bế tắc tôi thử đến tìm thím xem sao. Nghe tôi trình bày xong hoàn cảnh khốn khó, thím mỉm cười hiền hậu vỗ vai tôi:
"Thế đã là gì hả con? Cậu trai phòng 505 còn thảm hơn con nhiều."
Nghe xong tôi không kìm được nước mắt, vì phòng tôi ở chính là 505.
7. Kết hôn chưa được bao lâu ông xã đi ngoại tình. Tôi đau đớn chỉ biết khóc trong câm lặng:
"Nếu sớm biết anh thích đàn ông thì em đâu cần chuyển giới làm gì cho mất công?"
8. Cấp hai, cô dạy Toán ghi lời giải kín bảng, tôi hì hụi chép lấy chép để. Cuối cùng cô lấy phấn gạch chéo một đường dài:
"Cách giải này là sai lầm nhé."
9. Lấy hết can đảm chạy đi tỏ tình với cậu bạn lớp bên, cậu ấy nhẹ nhàng đưa di động ra trước mặt tôi bảo:
"Để mình cho cậu xem người mình thích là ai nhé."
Nhìn khuôn mặt mình phản chiếu qua màn hình di động, tôi sung sướng suýt rơi lệ. Đột nhiên cậu ta chậc lưỡi:
"Ái chà, di động hết pin, xin lỗi cậu nhé. Chờ mình chạy vào lấy ảnh để trong ví cho cậu xem vậy."
10. Cô gái tức giận ném túi xách vào người chàng trai:
"Chia tay đi! Đường ai nấy đi!"
Nói đoạn quay lưng đi thẳng. Chàng trai nhặt túi xách lên thất thểu theo sau. Tôi nhìn mà thấy thương thay. Ngang qua xe hủ tiếu, chàng trai đột nhiên nói lớn:
"Hủ tiếu có cho ớt không?"
Cô gái không buồn quay lại, quát:
"Cho cả chanh nữa!"
11. Trên đường về nhà thấy hai cụ già đang vô cùng chăm chú chơi cờ, tôi bèn đứng lại xem. Hai mươi phút trôi qua mà họ vẫn trầm tư suy nghĩ. Chờ mãi một cụ mới cất tiếng:
"Đến lượt ai nhỉ?"
Cụ kia đáp:
"Không biết nữa."
12. Cô gái một mực đòi chia tay, chàng trai buồn rầu bảo:
"Cho anh nắm tay em lần cuối."
Cô gái đành đồng ý. Chàng trai nắm chặt tay cô gái rồi mới bảo:
"Nếu em rút tay ra được thì anh đồng ý chia tay."
Cô gái bực bội dùng hết sức bình sinh rút tay ra, chàng trai bèn quay lưng đi luôn. Lúc này cô gái mới bàng hoàng hét lên:
"Có cái nhẫn mà anh cũng lấy lại bằng được hả? Đồ khốn nạn!"
13. Hai chị em ngồi xem phim, chị tôi làm rơi miếng táo xuống nền nhà bèn nhặt lên phủi một cái rồi nhét vào miệng tôi. Tôi điên người nói:
"Làm cái trò gì đấy?"
Bà ấy giật mình cười nịnh:
"Xin lỗi, chị cứ tưởng em vẫn còn nhỏ."
14. Về phòng thấy thằng bạn vừa ăn mì vừa nhìn đồng hồ, trông vội vàng lắm, tôi tưởng nó có cuộc hẹn với bồ, bèn trêu:
"Nhanh không gấu nó nổi điên bây giờ."
Thằng bạn nuốt xong miếng cuối cùng thì thở phào đáp:
"May quá, suýt thì quá hạn sử dụng."
Có thể bạn quan tâm: Hãy luôn mỉm cười
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống



