Phát thanh xúc cảm của bạn !

Buông tay để em hạnh phúc

2016-06-23 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Bao năm anh vẫn là nơi để em tìm về sau tháng ngày rong ruổi. Anh luôn để em tự do với những vùng trời của tuổi trẻ của khát vọng và trải nghiệm. Nhưng anh biết sau những phút giây ấy, em lại nhớ về anh. Em lại về bên anh, ngồi trong những chiều gió ngược. Những câu chuyện tản mạn chẳng đầu chẳng cuối, chẳng có chủ đề, nhưng chẳng bao giờ đủ thời gian để nói hết.

***



Nghe bài hát Lời cuối anh viết (Chi Dân)

"Khi em nhìn dòng chữ này, có lẽ anh không còn đây. Anh đi về nơi rất xa để quên chuyện tình đôi ta".

Thật buồn khi chiều nay anh để mình trôi về ngày cũ. Những dòng trong bài hát Lời cuối anh viết cứ nhẹ nhàng len lỏi rồi khẽ tan vỡ trong nắng cuối chiều.

Biết nói gì nữa đây khi mọi lời giải thích giờ trở nên thừa, trở nên vô nghĩa, khi ta càng lúc càng trôi về phía xa nhau.

Lời chia tay chưa một lần nói ra, sao anh cứ lập lờ để rồi làm nhói đau chính mình. Cứ vậy rồi bước đi, để lại phía sau em là cả ngàn câu hỏi. Anh biết điều đó, anh biết em đã đau đến thế nào?

Bao năm em đã dày công vun đắp, với em anh như điểm neo giữ chính mình. Em mang cho mình biết bao hi vọng. Nhiều lúc, em cho rằng anh đã thay đổi em. Nhưng em nào có biết?

Em cũng đã làm anh thay đổi. Em cho anh một vùng bình yên và tinh khôi nhất mà anh từng có. Một nơi ấm áp nhất để an ủi chính mình.

"Tình yêu ấy anh gởi đến em, và cũng bấy lâu chắc em hiểu được, nếu như ai vội vàng yêu nhau nhanh quá, chắc cũng dễ dàng phôi pha".

Bao năm, anh vẫn giữ em theo cách riêng của mình. Phải chăng anh quá ích kỉ, sao ngày đó không buông tay, sao không rõ ràng, sao không dứt khoát. Sao cứ vừa xa vừa gần, để rồi bây giờ, nỗi đau như dài mãi.

Buông tay để em hạnh phúc

Có những câu hỏi mãi mãi anh vẫn chưa dành cho em câu trả lời trọn vẹn. Em mãi đợi chờ, muốn lắng nghe, nhưng điều đó có chăng là cần thiết. Cuộc sống dài và rộng, lòng người quá đỗi mênh mang. Ta cứ mãi lang thang trong những vùng cảm xúc. Sao không một lần cảm nhận sự chân thật bằng chính trái tim của mình. Hãy tin dù đó chỉ là trực giác.Ta đã từng như vậy đúng không em?

"Anh ngồi đây những chiều, người hỡi anh nhớ em nhiều. Muốn quay về bên em để thấy em vui mỗi ngày nhưng sao giờ đây?"

Bao năm anh vẫn là nơi để em tìm về sau tháng ngày rong ruổi. Anh luôn để em tự do với những vùng trời của tuổi trẻ của khát vọng và trải nghiệm. Nhưng anh biết sau những phút giây ấy, em lại nhớ về anh. Em lại về bên anh, ngồi trong những chiều gió ngược. Những câu chuyện tản mạn chẳng đầu chẳng cuối, chẳng có chủ đề, nhưng chẳng bao giờ đủ thời gian để nói hết.

Nỗi nhớ dường như có sức mạnh vô hình, vội vàng gặp trong chiều cuối ngày, trong những trưa đầy nắng, chỉ để nhìn thấy nhau vẫn ổn, chỉ kịp dặn nhau vài câu. Em như cơn gió nhỏ vội ùa về, rồi vội vã đi.

Ngay trước hiên nhà là khoảng trời ngập tràn mây trắng. Thân thuộc với em đến kì lạ.Hàng cây trước nhà đi cùng em theo năm tháng. Em nhớ đúng không? Bây giờ vẫn thế vẫn là vùng trời rộng, đủ để anh trôi trong những miền cảm xúc. Chỉ có điều! Đơn độc!

"Anh biết em bây giờ ngoài tầm tay với. Anh biết em đang cần một hạnh phúc mới. Nhớ nhung ngày xưa chắc không còn nữa. Với em giờ đây anh quá dư thừa. Anh biết không thể nào làm em suy nghĩ như xưa. Đường em về ai đón đưa, hay mặc anh nhớ".

Anh quyết định rời xa em. Anh sẽ buông tay. Sen đầu mùa chưa nở rộ. Gió từ cánh đồng tràn về nhiều nhưng không thể xua đi cảm giác ngột ngạt. Anh nói thật mà em lại cười. Vì em không tin nhưng mà tất cả lại là sự thật.

Những ngày không em thời gian trôi qua trước mặt. Anh để mình chìm vào công việc,không cho mình dừng lại, không một phút giây rãnh rỗi.Có chăng những lần ngược gió trên đường, mắt cay nồng vì nhớ, tim lại khẽ nhói đau. Anh cứ bước đi dù chẳng biết mình đang đi về phía nào.

"Tình yêu đó đã có lỗi gì sao người lại nỡ cố chấp quên đi. Người yêu hỡi anh yêu em muôn đời dấu cho ngày sau ta chẳng có nhau. Và lời anh nói yêu em mỗi ngày, giờ ngày không em anh gởi đến ai. Chỉ biết ngày mai lệ anh rớt theo đêm dài".

Anh còn biết rất rõ em yêu anh nhiều đến mức nào. Còn nhiều hơn em yêu chính bản thân mình. Nhưng em biết không điều đó làm anh day dứt, anh không xứng đáng với một tình cảm lớn như vậy! Nhiều lần anh nghĩ rằng em còn cả con đường thênh thang trước mắt, em sẽ còn có bao cơ hội. Anh có xứng đáng với những gì em dành cho anh không? Rồi anh lại đắn đo, rồi lại lừa dối chính mình.

Và điều anh lo sợ nhất là một ngày nào đó, em chợt nhận ra anh không là giấc mơ mà em từng vun đắp. Mọi thứ sẽ chấm hết! Thôi thì thà để ta vẫn giữ trong nhau hình ảnh ngày nào. Ngày ta vẫn là ta trong veo và ấm áp.

Xin lỗi em!

© Lê Thành Ngọc – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời hứa sẽ yêu em trọn đời mà anh nói ra hôm ấy đâu rồi?

Lời hứa sẽ yêu em trọn đời mà anh nói ra hôm ấy đâu rồi?

Người ta thường nói rằng nếu cùng nhau ngắm pháo hoa trong ngày đầu năm mới thì cặp đôi ấy sẽ hạnh phúc cả năm. Giờ đây, em mới hiểu đó chỉ là lời truyền và nó không có thật vì nước mắt em đang rơi làm nhòa đi tấm ảnh kỉ niệm của chúng ta đêm giao thừa. Còn lời hứa sẽ yêu em trọn đời mà anh buột miệng nói ra hôm ấy cũng đã từng được em xem như là chân lý bất di bất dịch, để rồi mỗi khi nhớ lại em thấy mình dại khờ quá đỗi.

Khi tâm trạng tệ cùng cực, hãy nhớ đến 21 điều này

Khi tâm trạng tệ cùng cực, hãy nhớ đến 21 điều này

Cuộc đời không phải lúc nào cũng suôn sẻ, êm ả. Nếu đang phải trải qua tâm trạng tệ, bạn hãy nhớ lấy những điều này.

Mượn nhau một đoạn đường, sau cùng cũng phải trả

Mượn nhau một đoạn đường, sau cùng cũng phải trả

Ta mượn nhau một đoạn đường, dìu nhau đi qua những con đường đầy nắng, gió, mây mù. Gửi gắm cho nhau niềm vui, nỗi buồn và cả những giọt nước mắt lăn trên gò má, thấm ướt đôi mi. Mà mượn thì phải trả, tạm bợ vốn không bền, cho nhau lối đi riêng có lẽ là điều duy nhất giúp chúng ta tìm thấy nẻo đường về, nơi chốn bình yên ở tương lai.

Bạn có phải người thành công hay không? Nhìn ngón tay đeo nhẫn sẽ biết

Bạn có phải người thành công hay không? Nhìn ngón tay đeo nhẫn sẽ biết

Hãy so sánh độ dài của ngón trỏ và ngón đeo nhẫn, bạn sẽ biết nhiều điều thú vị.

Dịch bệnh là điều không tránh khỏi nhưng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi

Dịch bệnh là điều không tránh khỏi nhưng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi

Thế giới là một vòng tuần hoàn, là một bức tranh muôn hình vạn trạng, và bản thân mỗi con người chỉ là một cá thể được thụ hưởng những giá trị mà cuộc sống ban tặng. Đôi khi, ta cần phải gửi lời cảm ơn đến cuộc sống, gửi lời cảm ơn đến những điều kỳ diệu xảy đến bất chợt, để rồi ta chợt nhận ra, sau bao thăng trầm trong cuộc đời, điều cần thiết nhất chỉ là sự khỏe mạnh của cơ thể và sự an yên trong tâm hồn.

Gia đình là điều tuyệt vời nhất

Gia đình là điều tuyệt vời nhất

Bất chợt nghe cái giọng nhẹ nhàng, ấm ấm của mẹ, những lời dặn dò bình thường, giản dị ấy mà bất cứ ai có thể nói được ấy, nhưng qua giọng mẹ, nó khiến lòng lâng lâng và quặn thắt, không tự chủ mà nước mắt tuôn rơi. Không đâu bằng gia đình. Con nhớ nhà mẹ ạ.

Những đứa trẻ luôn muốn mình lớn thật nhanh, còn người lớn lại luôn muốn được bé lại

Những đứa trẻ luôn muốn mình lớn thật nhanh, còn người lớn lại luôn muốn được bé lại

Tôi ước Doraemon là có thật. Tôi sẽ mượn cỗ máy thời gian trở về cái thời gian tung tăng, vô tư tắm mưa, nghịch nước cùng đám trẻ nơi đầu làng. Hay tôi sẽ vòi vĩnh một bảo bối khiến mình mãi là đứa trẻ chẳng cần lớn lên. Con người ta lạ vậy đó. Những đứa trẻ luôn muốn mình lớn thật nhanh, còn người lớn lại luôn muốn được bé lại.

Ngày nắng lên

Ngày nắng lên

Em ra trước thềm hong khô lại mái tóc Những thanh âm xung quanh đã không còn khô khốc Em dần quên đi những ngày buồn.

Việt Nam chiến thắng

Việt Nam chiến thắng

Từ già tới trẻ Từ lớn đến bé Không cần súng đạn Tinh thần quyết tâm Để một ngày mai Việt Nam chiến thắng.

Chọn con tim hay là nghe lý trí?

Chọn con tim hay là nghe lý trí?

Trước một ngã ba với hai lối rẽ, một hướng rẽ trái theo con tim nuông chiều cảm xúc để có thể hạnh phúc hoặc lại dẫn vào lối mòn thất vọng, một hướng rẽ phải thênh thang luôn rộng mở của lý trí, có chút cô đơn nhưng luôn tự do và không bao giờ phải bi lụy, tôi đã chọn rẽ phải. Rồi sau đó tôi cứ thế đi tiếp, đi thẳng bỏ qua hết những ngã rẽ sau này.

back to top