Bình yên trong giấc mơ trưa có bà
2022-09-24 01:25
Tác giả:
Lý Ngọc Thanh
blogradio.vn - "Bà tôi!" - Hai tiếng gọi nghe gần gũi thật đấy nhưng bà không còn là bà của tôi nữa, kiếp này bà đã hết. Bà đã đi về chầu với Thượng Đế chí nhân rồi. Chắc hẳn ở nơi ấy bà luôn luôn dõi theo cô cháu gái nhỏ bé này của bà. Không! Bà vẫn là bà của tôi, dẫu có như thế nào bà vẫn luôn là người bà tận tụy ân cần nhất đối với tôi.
***
Cuộc đời mỗi con người cứ như là đại lộ không đèn. Đã có lúc ta phải đối diện với biết bao nhiêu là thứ cùng cực, cứ lạc lối như chú cá bơi ở đại dương, như thể sự áp lực có thể bóp nghẹt nhịp sống chúng ta bất cứ lúc nào.
Cuộc đời vốn là những ngã rẽ bắt buộc chúng ta phải lựa chọn. Lắm lúc ta chênh vênh, lạc lối chẳng biết phải đi về đâu. Những lúc bế tắc như thế, con người ta thường thu mình lại, tìm về một chỗ bình lặng tạm trốn những tạp nham của cuộc sống. Nơi có thể cho những tâm hồn mệt mỏi trú ngụ, nơi có thể ôm ấp những đứa trẻ bên trong mình. Như tôi đã từng đọc một cuốn sách của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh có viết rằng "Khi lần đầu đón nhận nỗi buồn, tôi hiểu rằng tuổi thơ của mình đã hết" (Hạ đỏ). Đúng thật. Tuổi thơ của tôi đã thật sự mất. Có lẽ điều cần thiết bây giờ đó là đi tìm lại bầu trời tuổi thơ của mình.
Lại một buổi chiều mưa ngâu xám xịt cả bầu trời. Tôi có thể lặng im nghe mùi đất, nhìn những chồi non đang vươn mình lớn lên, không khí trong lành len lỏi vài tia nắng yếu ớt sau cơn mưa. Nắng lọc đi hơi thở, lọc đi mùi nước mưa và lọc cả ưu phiền trong tâm tư tôi.
Bầu trời trong xanh tựa như chắt kiệt hết dư vị thanh khiết nhất của tạo hóa. Tôi lại rảo bước trên con đường về nhà ngoại. Đó là một căn nhà gỗ chốn làng quê cách biệt với nhịp sống xô bồ của thành phố. Là một chốn không quá hoa lệ nhưng lại động cựa một chút tuổi thơ của tôi.
Điều tôi cần nhất không phải là một căn nhà quá hào nhoáng, chỉ cần một nơi để quay về, buông bỏ mọi phiền muộn của chốn thành phố sầm uất. Bây giờ là mùa Hạ, cái tiết trời nắng nóng ấy lại một lần nữa quay trở lại. Đã lâu rồi tôi mới đi lại nẻo đường này, nó vẫn thơm mùi hoa sứ thoang thoảng. Nhìn kìa!. Từng đàn se sẻ đang bay lượn như thể chúng đang chào đón tôi về.
Tôi đã đứng trước nhà bà. Căn nhà gỗ đơn sơ vắng bóng người. Nắng vàng mơn trớn trên mái hiên nhà. Cánh hoa mười giờ đỏ nở rộ tươi tắn, cảnh vật đều đẹp đến lạ thường! Tôi vẫn còn nhớ lúc bé tôi hay hỏi bà tại sao bà lại chọn hoa mười giờ mang về trồng. Bà từ tốn đáp lời: "Hoa mười giờ tượng trưng cho sự chịu thương chịu khó, bà mong cháu sau này cũng tần tảo chăm chỉ như thế".
Tôi nhớ lắm, nhớ cái mùi hương của bà, nhớ cái giọng nói trầm ấm ngân nga của bà, nhớ cái dáng hao gầy ấy làm sao. Tôi thương lắm, thương khuôn mặt phúc hậu của bà, thương đôi mắt diễm phúc ấy của bà.
Thuở bé, cứ đến giờ trưa, tôi với bà lại ra trước mái hiên nhà. Hít một chút mùi của hoa sứ, ngắm từng cánh hoa mười giờ khẽ nở dại. Bà thường kể tôi nghe nhiều điều, những câu chuyện cổ tích của bà tôi nghe đến độ thuộc lòng thế nhưng chỉ cần giọng bà kể lại nó đều cuốn hút tôi một cách lạ thường. Bà đã tôi nằm trên đùi, áp mặt vào hơi ấm của bà. Bà lấy quạt nan quạt mát cho tôi.
Cánh bằng lăng già khẽ rơi xuống, bên mái hiên nhà có chút ánh nắng của mùa hạ rọi vào. Ngoài vườn tiếng ve ngân vang đều đều tựa như một bản tình ca cho những ngày hạ oi bức đến như thế. Gió hạ đong đưa xào xạc những chiếc lá già ngoài vườn.
Nhìn kìa, cách bà tận tụy nhập tâm vào từng nhân vật để ru cháu ngủ, giọng đọc ấy nó thanh khiết làm sao. Cái dư vị ngân nga của bà đã đẩy hồn tôi chìm mãi vào giấc ngủ vô định. Một cảm giác bình lặng lại quay về như thuở bé.
"Ngày xửa ngày xưa”.
Cái xúc cảm lâng lâng mơn trớn trên đôi gò má ửng hồng của tôi. Sự nặng trĩu của thành phố tấp nập kia dường như tan biến. Chẳng còn áp lực thống thiết nào níu ghì đôi vai của tôi nữa. Ánh chiều dương vẫn buông xuống. Ánh mặt trời đỏ phía phương Tây ôm lấy đôi bờ vai gầy guộc của bà. Bằng lăng tím vẫn cứ rơi, một cánh hoa rơi trên mặt làm tôi thức giấc.
Chẳng thấy bóng già của bà ở đâu, còn giọng nói trầm ấm của bà nữa, tất cả như một giấc mơ trưa. Một cái vỗ vai từ phía sau như kéo tôi về lại với thực tại. Đó chẳng phải bà tôi, nhưng người đó đến đưa cho tôi chiếc khăn trắng. Tiếng đọc điếu văn một lúc một to hơn. Tất cả những gì tôi cảm nhận về bà đều là một cái ảo ảnh mơ hồ trong giấc ngủ trưa. Bóng ân cần hiền từ của bà thay bằng tấm di thờ rõ nét trên bàn kia.
Nếu biết đó là mùa hè cuối cùng tôi được gặp bà tôi nhất định sẽ ở lại lâu hơn. Tôi còn nhiều điều muốn tâm sự với bà lắm. Đâu sẽ là nơi tôi đến mỗi khi lạc lối, bơ vơ. Tôi sẽ ôm bà lâu hơn nữa, kể cho bà nghe nhiều về cuộc sống của tôi hơn nữa. Đâu ai biết lần gặp năm đó, câu chuyện lúc đó là lần cuối cùng.
Đời người ngắn ngủi thật. Bầu trời năm ấy vẫn cứ trong xanh mãi, cơn gió hiếm hoi ngày chớm hạ buồn quét lá trên hè, mây trắng thả mình trên nền màu xanh, cảnh vật buồn tựa như đưa tiễn người khách dần xa. Căn nhà gỗ nhỏ bé trên lối mòn ấy vẫn còn, dường như nó vẫn còn đọng một chút hình bóng già nua của bà tôi!
"Bà tôi!" - Hai tiếng gọi nghe gần gũi thật đấy nhưng bà không còn là bà của tôi nữa, kiếp này bà đã hết. Bà đã đi về chầu với Thượng Đế chí nhân rồi. Chắc hẳn ở nơi ấy bà luôn luôn dõi theo cô cháu gái nhỏ bé này của bà. Không! Bà vẫn là bà của tôi, dẫu có như thế nào bà vẫn luôn là người bà tận tụy ân cần nhất đối với tôi.
Hãy thương như chưa từng được thương. Tâm sự bằng cả hơi thở của trái tim. Đời người ngắn ngủi lắm, đừng để những lời chưa nói thành chưa kịp nói. Chúng ta nên yêu thương bằng tất cả sự nhiệt huyết của trái tim, bằng cả một khoảng trời tươi đẹp nhất! Chỉ cần mở rộng hết trái tim thì dù có là bây giờ hay tương lai không còn quan trọng nữa.
© Lý Ngọc Thanh - blogradio.vn
Xem thêm: Con đã lớn lên từ nỗi đau của mẹ | Family Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.






