Bình yên trong giấc mơ trưa có bà
2022-09-24 01:25
Tác giả:
Lý Ngọc Thanh
blogradio.vn - "Bà tôi!" - Hai tiếng gọi nghe gần gũi thật đấy nhưng bà không còn là bà của tôi nữa, kiếp này bà đã hết. Bà đã đi về chầu với Thượng Đế chí nhân rồi. Chắc hẳn ở nơi ấy bà luôn luôn dõi theo cô cháu gái nhỏ bé này của bà. Không! Bà vẫn là bà của tôi, dẫu có như thế nào bà vẫn luôn là người bà tận tụy ân cần nhất đối với tôi.
***
Cuộc đời mỗi con người cứ như là đại lộ không đèn. Đã có lúc ta phải đối diện với biết bao nhiêu là thứ cùng cực, cứ lạc lối như chú cá bơi ở đại dương, như thể sự áp lực có thể bóp nghẹt nhịp sống chúng ta bất cứ lúc nào.
Cuộc đời vốn là những ngã rẽ bắt buộc chúng ta phải lựa chọn. Lắm lúc ta chênh vênh, lạc lối chẳng biết phải đi về đâu. Những lúc bế tắc như thế, con người ta thường thu mình lại, tìm về một chỗ bình lặng tạm trốn những tạp nham của cuộc sống. Nơi có thể cho những tâm hồn mệt mỏi trú ngụ, nơi có thể ôm ấp những đứa trẻ bên trong mình. Như tôi đã từng đọc một cuốn sách của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh có viết rằng "Khi lần đầu đón nhận nỗi buồn, tôi hiểu rằng tuổi thơ của mình đã hết" (Hạ đỏ). Đúng thật. Tuổi thơ của tôi đã thật sự mất. Có lẽ điều cần thiết bây giờ đó là đi tìm lại bầu trời tuổi thơ của mình.
Lại một buổi chiều mưa ngâu xám xịt cả bầu trời. Tôi có thể lặng im nghe mùi đất, nhìn những chồi non đang vươn mình lớn lên, không khí trong lành len lỏi vài tia nắng yếu ớt sau cơn mưa. Nắng lọc đi hơi thở, lọc đi mùi nước mưa và lọc cả ưu phiền trong tâm tư tôi.
Bầu trời trong xanh tựa như chắt kiệt hết dư vị thanh khiết nhất của tạo hóa. Tôi lại rảo bước trên con đường về nhà ngoại. Đó là một căn nhà gỗ chốn làng quê cách biệt với nhịp sống xô bồ của thành phố. Là một chốn không quá hoa lệ nhưng lại động cựa một chút tuổi thơ của tôi.
Điều tôi cần nhất không phải là một căn nhà quá hào nhoáng, chỉ cần một nơi để quay về, buông bỏ mọi phiền muộn của chốn thành phố sầm uất. Bây giờ là mùa Hạ, cái tiết trời nắng nóng ấy lại một lần nữa quay trở lại. Đã lâu rồi tôi mới đi lại nẻo đường này, nó vẫn thơm mùi hoa sứ thoang thoảng. Nhìn kìa!. Từng đàn se sẻ đang bay lượn như thể chúng đang chào đón tôi về.
Tôi đã đứng trước nhà bà. Căn nhà gỗ đơn sơ vắng bóng người. Nắng vàng mơn trớn trên mái hiên nhà. Cánh hoa mười giờ đỏ nở rộ tươi tắn, cảnh vật đều đẹp đến lạ thường! Tôi vẫn còn nhớ lúc bé tôi hay hỏi bà tại sao bà lại chọn hoa mười giờ mang về trồng. Bà từ tốn đáp lời: "Hoa mười giờ tượng trưng cho sự chịu thương chịu khó, bà mong cháu sau này cũng tần tảo chăm chỉ như thế".
Tôi nhớ lắm, nhớ cái mùi hương của bà, nhớ cái giọng nói trầm ấm ngân nga của bà, nhớ cái dáng hao gầy ấy làm sao. Tôi thương lắm, thương khuôn mặt phúc hậu của bà, thương đôi mắt diễm phúc ấy của bà.
Thuở bé, cứ đến giờ trưa, tôi với bà lại ra trước mái hiên nhà. Hít một chút mùi của hoa sứ, ngắm từng cánh hoa mười giờ khẽ nở dại. Bà thường kể tôi nghe nhiều điều, những câu chuyện cổ tích của bà tôi nghe đến độ thuộc lòng thế nhưng chỉ cần giọng bà kể lại nó đều cuốn hút tôi một cách lạ thường. Bà đã tôi nằm trên đùi, áp mặt vào hơi ấm của bà. Bà lấy quạt nan quạt mát cho tôi.
Cánh bằng lăng già khẽ rơi xuống, bên mái hiên nhà có chút ánh nắng của mùa hạ rọi vào. Ngoài vườn tiếng ve ngân vang đều đều tựa như một bản tình ca cho những ngày hạ oi bức đến như thế. Gió hạ đong đưa xào xạc những chiếc lá già ngoài vườn.
Nhìn kìa, cách bà tận tụy nhập tâm vào từng nhân vật để ru cháu ngủ, giọng đọc ấy nó thanh khiết làm sao. Cái dư vị ngân nga của bà đã đẩy hồn tôi chìm mãi vào giấc ngủ vô định. Một cảm giác bình lặng lại quay về như thuở bé.
"Ngày xửa ngày xưa”.
Cái xúc cảm lâng lâng mơn trớn trên đôi gò má ửng hồng của tôi. Sự nặng trĩu của thành phố tấp nập kia dường như tan biến. Chẳng còn áp lực thống thiết nào níu ghì đôi vai của tôi nữa. Ánh chiều dương vẫn buông xuống. Ánh mặt trời đỏ phía phương Tây ôm lấy đôi bờ vai gầy guộc của bà. Bằng lăng tím vẫn cứ rơi, một cánh hoa rơi trên mặt làm tôi thức giấc.
Chẳng thấy bóng già của bà ở đâu, còn giọng nói trầm ấm của bà nữa, tất cả như một giấc mơ trưa. Một cái vỗ vai từ phía sau như kéo tôi về lại với thực tại. Đó chẳng phải bà tôi, nhưng người đó đến đưa cho tôi chiếc khăn trắng. Tiếng đọc điếu văn một lúc một to hơn. Tất cả những gì tôi cảm nhận về bà đều là một cái ảo ảnh mơ hồ trong giấc ngủ trưa. Bóng ân cần hiền từ của bà thay bằng tấm di thờ rõ nét trên bàn kia.
Nếu biết đó là mùa hè cuối cùng tôi được gặp bà tôi nhất định sẽ ở lại lâu hơn. Tôi còn nhiều điều muốn tâm sự với bà lắm. Đâu sẽ là nơi tôi đến mỗi khi lạc lối, bơ vơ. Tôi sẽ ôm bà lâu hơn nữa, kể cho bà nghe nhiều về cuộc sống của tôi hơn nữa. Đâu ai biết lần gặp năm đó, câu chuyện lúc đó là lần cuối cùng.
Đời người ngắn ngủi thật. Bầu trời năm ấy vẫn cứ trong xanh mãi, cơn gió hiếm hoi ngày chớm hạ buồn quét lá trên hè, mây trắng thả mình trên nền màu xanh, cảnh vật buồn tựa như đưa tiễn người khách dần xa. Căn nhà gỗ nhỏ bé trên lối mòn ấy vẫn còn, dường như nó vẫn còn đọng một chút hình bóng già nua của bà tôi!
"Bà tôi!" - Hai tiếng gọi nghe gần gũi thật đấy nhưng bà không còn là bà của tôi nữa, kiếp này bà đã hết. Bà đã đi về chầu với Thượng Đế chí nhân rồi. Chắc hẳn ở nơi ấy bà luôn luôn dõi theo cô cháu gái nhỏ bé này của bà. Không! Bà vẫn là bà của tôi, dẫu có như thế nào bà vẫn luôn là người bà tận tụy ân cần nhất đối với tôi.
Hãy thương như chưa từng được thương. Tâm sự bằng cả hơi thở của trái tim. Đời người ngắn ngủi lắm, đừng để những lời chưa nói thành chưa kịp nói. Chúng ta nên yêu thương bằng tất cả sự nhiệt huyết của trái tim, bằng cả một khoảng trời tươi đẹp nhất! Chỉ cần mở rộng hết trái tim thì dù có là bây giờ hay tương lai không còn quan trọng nữa.
© Lý Ngọc Thanh - blogradio.vn
Xem thêm: Con đã lớn lên từ nỗi đau của mẹ | Family Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.






