Biết đâu đấy, người ấy lại ở ngay bên cạnh ta
2014-11-10 11:48
Tác giả:
Chuyến xe Lào Cai đưa Cát về Hà Nội vào một chiều cuối tháng 10 se lạnh, từng dãy phố đông đúc hiện ra ồn ào, những hàng xe nối dài tắc nghẽn. Hà Nội vẫn vậy chẳng có gì thay đổi.
Mưa lất phất bay. Phố nhòe nhoẹt ánh đèn.
Nó rút điện thoại gửi đi một tin nhắn:
“Ra Tạ Hiện nhé, 30 phút nữa tao qua”.
“Mày về rồi à, ở đâu tao đón”.
“Không cần”.
Rồi nhét điện thoại vào túi, hít một hơi tràn đầy lồng ngực, Cát đeo balo bước những bước dài.
6h30 tối quán bia Tạ Hiện đã chật kín chỗ ngồi, mặc dù trời này người ta nên vào một quán ấm áp nhâm nhi ly café nóng hơn là uống một cốc bia hơi. Vài nhóm khách nước ngoài ngồi xen lẫn vào những nhóm bạn trẻ huyên náo, ở đấy họ mặc nhiên nói đủ thứ chuyện trên đời, hoặc thậm chí chẳng cần nói gì nhiều ngoài việc cụng lên cụng xuống.
Vũ ngồi ở một góc sát đường, nhìn thấy nó vẫy vẫy. Chẳng biết có thứ tình bạn chí cốt giữa một thằng con trai và một đứa con gái hay không, nhưng bao nhiêu năm nay Vũ vẫn ở bên cạnh nó dù 2 đứa có hay không có người yêu, chẳng cần tâm sự quá nhiều, chẳng cần kể lể hay khóc lóc, Vũ biết chính xác lúc nào nó cần có người bên cạnh, ngay lập tức, không bao giờ có câu “Đợi tao xong việc tao qua ngay”. Ngay lập tức nghĩa là buông điện thoại đã có thể thấy rồi.

Ngày Cát thất tình năm 2 đại học vì đơn phương anh bí thư khóa trên, nhưng anh ấy lại yêu cô bạn MC xinh đẹp cùng lớp nó, nó ngồi sau xe Vũ, im lặng. Thằng Vũ cũng không nói không rằng, lai nó một mạch hơn 200km lên Mộc Châu, 2 đứa nằm dài giữa 2 đồi chè. Thằng Vũ bảo:
- Thấy mênh mông không, cuộc đời còn rộng hơn thế nghìn lần, người dành cho mày có khi đang trốn trong đám chè kia kìa. Cái gì quý nó hay trốn kĩ, mày hiểu không?
Cát khóc một hồi đến không khóc thêm được nữa 2 đứa lại lai nhau về. Sau đấy nó không khóc thêm một lần nào vì anh bí thư ấy nữa. Nó đợi hoàng tử đồi chè bước ra, nó cần nhiều hơn là lòng kiên nhẫn.
Thả mình xuống ghế, Cát uống cạn cốc bia vừa được mang ra rồi cười:
- Ngon mày ạ!
Vũ không nói gì, nó lôi thuốc ra hút, hơi thuốc cuộn vào mưa. Ngày Cát lên Lào Cai làm việc, nó vừa hụt hẫng vừa lo lắng. Con bé bạn của nó không thực sự mạnh mẽ như những gì con bé hay thể hiện, điều đó chỉ có Vũ biết. Cát bảo nó lên núi tìm một chàng hoàng tử khác, nó không đợi được chàng hoàng tử đồi chè. Rồi một ngày Cát nhắn tin về “Tao có người yêu”.
Cát gặp chàng hoàng tử của mình trên đỉnh núi mù sương.
Ba năm trôi qua 2 đứa không liên lạc nhiều, chỉ thỉnh thoảng Cát về Hà Nội 2 đứa lại ngồi với nhau một lúc ở cái góc Tạ Hiện này. Vũ thường không hỏi về chàng hoàng tử của Cát, nó chỉ hỏi duy nhất một câu vào tất cả các lần gặp mặt
- Mày có đang hạnh phúc không?
- Có mày ạ. Còn mày cũng cưới đi thôi, công chúa đợi mày 2 năm rồi còn gì. - Cát nháy mắt
- Ừm, nàng muốn thật ổn định đã, tao cũng muốn thế, gắn bó với ai đó cả cuộc đời là chuyện quan trọng mà.
Nàng công chúa của Vũ xinh đẹp và dịu dàng, nàng dựa vào Vũ bằng tất cả sự tin tưởng như con mèo con cần một chỗ mái ấm vững chắc. Đôi khi nàng giận hờn với Vũ vì Cát “Chị Cát có người yêu lo rồi, anh đừng lo nhiều nữa em chẳng thích đâu”, mỗi lần như vậy Vũ lại gõ đầu người yêu “Em ngốc quá, người yêu lo kiểu người yêu, bạn bè lo kiểu bạn bè chứ”. Nàng ngúng nguẩy vùi mình vào lòng Vũ thì thầm “Không được”.
Ấy vậy mà chính nàng lại là người rời bỏ Vũ.
Ngày nàng đi cũng là ngày Hà Nội trở gió, Vũ ngồi trên ban công hút liền 2 bao thuốc lá, rồi nó gửi một tin nhắn lên con bạn ở vùng núi xa, vỏn vẹn 4 chữ
“Tao thấy hơi buồn”.
Sáng sớm hôm sau, mở cửa sổ nó đã nhìn thấy Cát đứng dựa lưng vào tường chẳng biết từ lúc nào. Nó chạy xuống, mặt Cát hơi tái vì lạnh, con bé cười
“Tao đây”.
Chúng nó làm bạn với nhau đơn giản vậy thôi.
Hà Nội tháng 10.
Cát trở về giống như một cuộc chạy trốn, bỏ lại công việc ngổn ngang, nơi đó đã chẳng còn gì níu kéo nó nữa. Hoàng tử núi đã tìm thấy nàng công chúa khác, một nàng công chúa sóng sánh như biển chứ không phải khô khan như cát. Nó cười trong đau đớn, tự nhiên cái nơi nó gắn bó 3 năm trở nên xa lạ, lạc lõng, cái cảm giác một mình cô độc giữa mênh mang núi rừng làm nó sợ hãi.
Trở về thôi, về với ồn ào phố xá, về với tiếng người thân, về với thằng bạn sẵn sàng đứng cùng nó suốt 2 tiếng dưới cơn mưa khi nó khóc, về với chút niềm tin cuối cùng còn sót lại trong lòng. Về để tìm lại chính mình sau vấp váp.
- Tao luôn nghĩ yêu chân thành là đủ, nhưng chưa đủ, đôi khi giả dối lại tốt hơn, có nhiều thứ giả dối khiến người ta vui lòng.
- Chẳng ai sống được cả đời bằng sự giả dối, nếu đã nỗ lực và trân trọng mà không được, thì cơ bản vốn dĩ nó đã không phải là của mình ngay từ đầu rồi.
Cát xoay xoay cốc bia trong tay
- Tao thấy sợ khi phải bắt đầu làm lại mọi thứ.
- Đáng lẽ mày lên mừng vì mày còn thời gian và sức khỏe để bắt đầu lại, chỉ những người không thể làm gì khác để thay đổi mới đáng để hối tiếc thôi. Với lại… - Vũ ngừng lại châm điếu thuốc - Tao ở đây rồi.

Cát gật gật đầu. Nó bắt đầu cảm thấy hơi thu, bắt đầu cảm thấy lành lạnh, bắt đầu thấy mọi thứ trôi khỏi vai, từng thứ từng thứ một, nhẹ nhàng. Nó đã gồng mình lên để gánh chịu suốt khoảng thời gian bị bỏ lại một mình giữa một vùng đất xa xôi, giờ thì có thể trút bỏ rồi. Nó đưa tay hứng từng giọt nước nhỏ xuống từ tấm mái che, nếu không thể là mây thì lại rơi xuống để ươm những mầm cây xanh tốt.
Điện thoại Cát rung.
“Anh ấy đã chọn em rồi, chị đừng làm gì phiền đến anh ấy nữa”.
Là tin nhắn của công chúa biển, người yêu mới của hoàng tử núi.
Cát nhẹ nhàng bấm lại từng phím
“Cảm ơn em đã đến và lấy đi thứ mà chị đã từng chọn nhầm”.
Nhét điện thoại vào túi, nó mỉm cười quay sang Vũ:
- Mai mày sẽ đưa tao lên đồi chè tìm hoàng tử nữa nhé, lần này nhất định tao phải tìm từng gốc cây mới được.
- Được thôi, tiện thể mai đưa mày về nhà bà tao chơi.
- Gì?
- Không biết à, tao cũng là hoàng tử được sinh ra từ đồi chè đấy.
Cát ngơ ngác.
Cốc bia vơi rồi lại đầy.
Ở đời quan trọng nhất là biết đứng dậy từ nỗi đau, chẳng cần phải trở thành người xấu để mang trên vai mình thù hận. Tha thứ là món quà trả lại những cái tát của cuộc đời và sẵn sàng đón nhận những thứ xứng đáng.
Quan trọng hơn, đừng khép mình vào nỗi đau để mặc nó ăn mòn trái tim khi nó còn muốn đập. Chạy trốn cũng được, nhưng đừng chạy trốn mãi mãi, đôi khi cảm thấy mình cô độc nhưng thực ra chỉ cần nhìn xung quanh một chút, biết đâu lại thấy đứa bạn nào đó đang đứng dựa lưng ở cạnh tường chờ mình, mà chẳng cần nói gì cả.
- Hina
Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.


