Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bếp nhà mình có mẹ

2022-09-27 01:20

Tác giả: Ngọc Phương


blogradio.vn - Nhớ nhung một hồi, Thảo chợt nhận ra khóe mắt cay cay. Em vội ăn nhanh ly mì gói đã hơi nguội. Lạ nhỉ, mì gói có phải cơm cháy hôm ba mươi, có phải cá chiên cháy dầu đen thui đâu, sao đắng nghét thế này? Giọt nước nhỏ lành lạnh từ đâu lăn dài trên má Thảo. Trời mưa ư?

***

Đêm hôm ấy vòm trời quang đãng, sâu thăm thẳm. Bầu trời Sài Gòn gần khuya ít sao, mây thưa thớt, tạo nên cảm giác thật trống trải. Trăng sáng vằng vặc. Thảo rời mắt khỏi bài luận văn viết dở, thở dài. Lại một mùa hè không về quê. Em uể oải đứng dậy đi úp tạm ly mì gói cho ấm bụng. Đem ly mì ra ban công phòng trọ, Thảo hướng mắt lên màn đêm đen, khẽ nói.

- Trăng sáng quá nhỉ.

Thảo khẽ dụi đôi mắt cay cay thì thức khuya nhiều. Đây đã là đêm thứ ba em gần như thức trắng. Nơi đất khách quê người đầy xa lạ chẳng thể cho em cảm giác bình yên như quê hương. 

Nhớ hồi mới chân ướt chân ráo lên Sài Gòn tháng đầu, hôm nào em cũng trằn trọc đến quả nửa đêm mới có thể chợp mắt.Mà em nào có phải một người khó ngủ, mọi hôm ở nhà vừa đặt lưng lên giường là em ngủ rất say. Thảo nghĩ có phải chăng là do nơi này đối với em vô cùng xa lạ? Sài Gòn mang một nhịp sống khác, một hơi thở phồn hoa khác biệt hoàn toàn với làng quê nơi em khôn lớn. Em thở dài, ngước mắt nhìn màn đêm.

me_1

Ánh trăng kia, nó cũng cô đơn như em, đúng không? Giữa bầu trời đen bao la, nó cũng chỉ có một mình, quay cuồng quay Trái đất mà không có điểm dừng. Thảo cũng vậy, cũng quanh quẩn với bài vở, làm thêm, kiếm sống. Lúc này, tự nhiên Thảo thèm một vòng tay ấm áp, thèm được quên đi bao thứ lo lắng trước mặt, mặc kệ tất cả mà chạy về với vòng tay thân thuộc của gia đình. Thế có là mơ mộng quá không?

Những lúc thế này, Thảo nhớ mái nhà nhỏ của mình biết bao. Thảo đã gắn bó với chốn thân thuộc đó từ khi mới lọt lòng. Đó là nơi ghi dấu bao kỉ niệm của Thảo. Hai mươi tuổi, rời nhà lên thành phố ở đã hai năm, Thảo vẫn thấy xa lạ, lạc lõng thế nào. 

Những lúc thế này, Thảo nhớ, nhớ nhiều, nhớ đến muốn khóc quê hương thân yêu của mình. Thảo nhớ chú gà mái vàng trong sân, nhớ con mèo mướp lười biếng, nhớ bà con hàng xóm thân thiện, nhớ cả căn bếp nhỏ, chốn yêu quý của Thảo.

Căn bếp yêu quý của Thảo bé thôi, mà là giang sơn của cả gia đình. Chiếc bàn tròn ngay giữa bếp được bao quanh bởi năm cái ghế cho năm người trong gia đình Thảo. 

Tết năm ngoái về, Thảo tá hỏa thấy thằng em út mặt mày lấm lem hì hục đục đục gõ gõ làm bộ ghế mới xinh xinh bằng gỗ từ nông trại nhà bà. Cũng xinh xắn, vừa vặn phết. Chiếc tủ lạnh mới sắm ở góc nhà giờ đính đầy những tấm giấy nhớ, những con bướm nam châm bé bé lung linh. Chiếc tủ kiếng cạnh bồn rửa chén thì được lấp đầy những bịch cốm, mứt, bánh kẹo, bánh chưng, bánh tét. Đấy là giang sơn của bố và thằng em trai đấy.

bep

Đối diện chiếc tủ kiếng ấy là tủ chén. Phụ nữ ai cũng yêu cái đẹp, mẹ Thảo cũng vậy. Mẹ thích những chiếc đĩa sứ tráng men, vẽ hoa vẽ cảnh rất dễ thương nên hay mua về dùng. Có tủ chén dĩa ấy, bữa cơm trông bắt mắt lên hẳn. Mẹ quý những chiếc đĩa xinh xắn ấy lắm, nên cái tủ chén là “giang sơn” của mẹ. Từng hai mươi tuổi mà mẹ vẫn không yên tâm giao cho Thảo cái tủ chén ấy. Mỗi lần rửa đến những chiếc đĩa sứ, mẹ sẽ đi đi lại lại sau lưng hai chị em Thảo mà nhắc “Cẩn thận, cẩn thận vỡ đấy”.

Chiếc bếp ga trước cũng là chỗ của mẹ, dạo này đã được vài lần chuyển nhượng cho đứa em gái của Thảo. Con bé khéo thủ công, sáng tạo nhưng lạ là rất dở chuyện bếp núc. Tết về, hai chị em Thảo lúi húi làm đồ ăn Tết. Cần mẫn cả buổi trời rốt cuộc cháy nồi, hai chị em mặt như ông Táo còn mẹ thì chỉ có thể than trời. 

Rốt cuộc, trưa hai chín Tết  mà cả nhà ăn cơm nấu vội, không bánh chưng, bánh tét, thịt tôm gì cả, chỉ có món cơm khô rang, trứng luộc và canh rau muống. Hôm ấy, bố nghe thằng em kể mà cứ cười suốt bữa, còn mẹ thì cứ cười khổ, hai chị em Thảo chỉ biết xấu hổ đến đỏ mặt, nhất là với giọng điệu trêu chọc của đứa em nghịch ngợm mà cãi không được. Đấy, căn bếp giang sơn của gia đình Thảo.

Nhớ nhung một hồi, Thảo chợt nhận ra khóe mắt cay cay. Em vội ăn nhanh ly mì gói đã hơi nguội. Lạ nhỉ, mì gói có phải cơm cháy hôm ba mươi, có phải cá chiên cháy dầu đen thui đâu, sao đắng nghét thế này? Giọt nước nhỏ lành lạnh từ đâu lăn dài trên má Thảo. Trời mưa ư?

© Ngọc Phương - blogradio.vn

Xem thêm: Con đã lớn lên từ nỗi đau của mẹ | Family Radio

Ngọc Phương

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top