Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bản tình ca trên vách Dover trắng

2014-12-31 01:00

Tác giả:


Truyện Online - Ở đó, nơi vách đá trắng sừng sững đứng trên ngàn con sóng bạc, có một chàng trai đang ôm guitar ngồi hát. Đôi mắt xanh buồn bã hướng về phía đường chân trời xa tít tắp. “How long will I love you. As long as the stars are above you...”

***

Bảo đến Kent vào một ngày nhiều nắng. Vứt đống vali lên lên giường, cô xoài người nằm, mở điện thoại check mail. Có một tin nhắn từ Vũ:

“Anh tới nơi rồi, em đang làm gì thế?” kèm theo icon một chú khỉ con mắt long lanh.

Bảo bặm môi suy nghĩ một chút rồi trả lời:

“Em tới Dover”.

Cũng chẳng buồn dùng thêm icon cảm xúc nào.

Khi Vũ nhắc rằng anh phải tiếp tục bay sang Pháp, điểm tiếp theo trong chuyến công tác châu Âu dài ngày, Bảo suy nghĩ một chút rồi nói muốn ở lại Anh.

“Em ở lại ít hôm. Khi nào chán, em sẽ đuổi theo anh”.

Vũ không cản, mở ví đưa Bảo thẻ tín dụng.

“Anh sẽ mail cho em mỗi tối. Nhớ check mail đó”.

Bảo cười không nói. Máy bay xa dần, xa dần trên nền trời xanh nhạt. Phi trường lộng gió. Bảo gắn cặp kính râm lên mắt, thong thả quay bước. Chẳng hiểu sao lòng lại thấy nhẹ tênh...

máy bay

Con đường đá lượn dài theo những triền đồi thoai thoải nhuộm màu vàng xanh đưa Bảo tới lâu đài Dover. Tài xế mở tung mui xe, gió lùa làm tóc Bảo bay phấp phới. Mùi nắng, mùi gió, mùi cỏ thơm,... phả lên người – mùi hương đặc trưng của miền đông nam nước Anh hòa cùng mùi muối biển...

- You should go and see the White Cliffs. It’s so beautiful, and... free fee .

Bảo bật cười, tip cho anh chàng Anh quốc có nụ cười của mèo Hello Kitty ấy ba bảng rồi lững thững đi dọc theo đường mòn ven vách trắng.

Bảo hai sáu tuổi, cái tuổi không còn đủ trẻ để suốt ngày lang thang không lo nghĩ đến việc lập gia đình nhưng cũng không phải quá già để cho phép bản thân có chút xíu mộng mơ và lãng mạn. Vũ tốt với cô, Bảo biết. Anh đẹp trai, anh giàu có, anh công việc ổn định, và quan trọng, anh yêu cô, cái đó Bảo cũng biết. Nhưng anh bận rộn quá! Thời gian anh có thể dành cho Bảo có lẽ chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Liệu nếu lấy anh rồi, Bảo có đủ cam đảm để một mình đối diện với bốn bức tường lạnh lẽo chờ anh về nhà sau những đợt công tác triền miên?

Bảo mở túi xách. Chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh trên lớp nhung đỏ rực. Cô bất giác thở dài. Người ta nói, tình yêu thực sự sẽ bất chấp không gian và thời gian. Chỉ là, cô không có đủ tự tin vào tình cảm của mình dành cho Vũ...

Bất chợt, theo gió biển, một giọng ca mơ hồ bay đến. Bảo lắng tai nghe. Là How long will I love you. Giọng nam trầm sáng bóng như đồng đen hòa cùng tiếng guitar rung lên từng nhịp. Thả hộp nhẫn vào trong túi xách, cô chầm chậm đi theo tiếng hát. Những ngọn cỏ vàng nắng đung đưa theo gió biển dưới chân cô.

Chàng trai đó đang ngồi trên một vòng đá nhô ra biển xa nhất. Ánh nắng chiều chênh chếch hắt qua đôi vai rộng. Gió biển lùa tung những sợi tóc vàng và vạt chemise caro thả cúc... Bảo cất tiếng gọi với theo:

- Này anh, chỗ đó không được ngồi đâu...

Chàng trai dừng tay đàn, chậm rãi ngoảnh lại. Nụ cười anh in trong nắng chiều và gió biển, với đôi mắt màu thiên thanh sáng lên dịu dàng:

- Tại sao?

- Gần mép quá. Đã có lần những vách đá này bất chợt sụp xuống biển...

- Tại sao cô không thử đến đây và ngồi cạnh tôi nhỉ? Ngoài này gió biển rất mát. Nhân tiện, tôi là Harry.

- Harry? Giống như Harry Potter?

Bảo bật cười, không suy nghĩ nữa. Những anh chàng tên Harry thường hay có nhiều may mắn. Cô bước đến ngồi cạnh anh ta bên mép vách đá trắng nhô ra biển.

Gió từ biển thổi lồng lộng. Sóng trắng vỗ dồn dập dưới chân. Phía xa xa, vầng mặt trời vàng lấp lánh trải dài trên mặt biển. Tiếng đàn bên tai Bảo hòa cùng tiếng gầm gào của muôn sóng trắng:

"How long will I love you. As long as the stars are above you..."

dover

Họ ngồi cạnh nhau, một chàng trai, một cô gái, không chuyện trò, thậm chí còn không nhìn nhau, chỉ có sóng, có gió, vầng mặt trời hoàng hôn, biển cả bao la, tiếng đàn và giọng hát trầm ấm da diết hiện hữu giữa hai người...

Nắng sắp tắt hẳn...

- Có lẽ đã đến lúc tôi phải về. Mà nhân tiện, tôi là Bảo.

Bảo đứng dậy, mỉm cười từ biệt. Chàng trai – Harry, như anh ấy đã nói – cũng tì người lên cây guitar, khó nhọc nâng người lên. Bảo ngạc nhiên nhìn trọng lượng cơ thể người con trai ấy đổ dồn lên cây đàn gỗ trong một giây rồi chìa tay giúp đỡ. Vai anh ta dựa vào vai Bảo. Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Bảo chợt cảm thấy mùi hương dìu dịu của đồng cỏ tỏa ra từ người con trai này.

Họ sóng vai đi xuống con đường mòn.

Những bước chân của Harry thật lạ lùng. Nhấc cao, cứng nhắc, chậm chạp, khó khăn. Bảo chợt hiểu ra. Cả hai chân của anh ta đều là chân giả. Harry mỉm cười:

- Thứ này là hàng giả đấy.

- Tôi biết, vậy nếu tôi đá vào chân anh, chắc anh không đau đâu nhỉ?

Bảo tinh nghịch khẽ đá vào chân trái Harry. Cả hai bật cười vang.

Tối hôm đó, khi đã yên vị trên chiếc giường êm ái trong khách sạn, Bảo theo thói quen mở điện thoại check mail. Vũ mới gửi một mail mới:

“Em chán Anh chưa?”

Chán? Ý anh là nước Anh hay là chính anh? Bảo ngước nhìn trời đêm cao lồng lộng. Thị trấn ven biển này lúc nào cũng ngập trong gió.

“Công việc của anh thế nào rồi? Vẫn ổn chứ?”

Reply một tin ngắn, Bảo chui lên giường, cuộn người vào tấm chăn mỏng. Điện thoại nhẹ nhàng hát lên những giai điệu của How long will I love you.

Hình ảnh vách trắng thấp thoáng trong đầu trước khi cô chìm hẳn vào giấc ngủ.

Vầng trăng dịu dàng phủ ánh sáng bạc lên giấc mơ qua ô cửa sổ rộng mở.

Hôm sau, Bảo quay lại vách trắng. Harry vẫn ngồi đó, nhìn ra biển, với cây guitar trên tay và bản tình ca trên môi.

Họ ngồi cạnh nhau, yên bình trong chiều hè lộng gió.

Bảo kể cho anh nghe về Việt Nam, về ngôi làng nhỏ nơi cô sinh ra và lớn lên, về những mùa xuân thơm mùi bùn và những mùa hè thơm mùi thóc mới, kể về những lũy tre đu đưa trong gió chiều, kể về con sông vắt ngang qua hai triền đê xanh mướt.

Harry say sưa nói về khu vườn rộng xanh mướt bao quanh tòa nhà kiểu cổ nơi anh đang sống, về hàng rào trắng bao quanh khu vườn và đồng cỏ, về những con ngựa hung tuyệt đẹp anh đang chăm...

farm

Hôm sau, Harry mời Bảo đến trang trại của anh. Khu vườn xanh mướt, con đường đất đỏ, hàng rào trắng, lũ ngựa hung... chúng đẹp hơn những gì Bảo tưởng tượng rất nhiều. Trong bữa ăn tối, cô để ý đến bức tranh vẽ một cô gái trẻ, chừng mười chín, hai mươi, tóc hung tết bím, mắt xám treo phía trên lò sưởi.

- Em gái tôi – Harry nhìn theo ánh mắt Bảo.

- Không phải...

Harry nhướn mày ngạc nhiên trước thái độ quả quyết của cô. Bảo từ tốn giải thích:

- Bố mẹ anh trong bức ảnh bên kia đều tóc vàng mắt xanh, anh cũng vậy, còn cô ấy có mắt màu xám tro, điều này không hợp lý trong di truyền học, hẳn anh biết, Menden ấy mà...

- Phải, Jane là... một kiểu... em gái của tôi... Con bé sống cùng cả gia đình tôi từ lúc chào đời...

- Vậy cô ấy...?

- Chết rồi.

Harry bình thản nói. Bảo nhìn ngọn lửa nhẹ nhàng cháy trên giá nến. Đúng như cô đoán.

Hai mươi tuổi, trong một lần cùng Harry cưỡi ngựa dạo chơi trên vách đá trắng, Jane đã bị ngã. Con ngựa giật mình bởi một tiếng nổ lớn từ biển, hất văng cả hai người xuống. Harry bị kẹt vào vách đá, Jane rơi xuống biển.

Harry mất đi đôi chân. Còn Jane mất đi mạng sống...

Bảo lặng người trước tấn bi kịch. Vậy là, bản tình ca trên vách trắng cạnh lâu đài Dover ấy, Harry dành tặng cho Jane.

"How long will I love you. As long as the stars are above you..."


Rồi cô tự hỏi, liệu mình có đủ cam đảm để tin vào và thực hiện một tình yêu như thế, với Vũ?

Ngước nhìn bầu trời ngoài khung cửa, cô lại khẽ kìm xuống một tiếng thở dài. Hôm qua trăng vẫn tròn, hôm nay, đã không còn tròn nữa...

Bảo ở lại Anh lâu hơn dự định. Vũ liên tục mail cho cô.

“Anh đang ở Đức. Em vẫn còn ở Dover sao?”

“Anh tới Rome rồi. Nhớ là em thích Rome lắm nhỉ? Còn nói nhất định phải đến đấy để ăn tiramisu và uống cappuchino tại Rome một lần”.

“Anh vừa tới Praha. Gửi ảnh cho em này. Đẹp không?”.

“Em...vẫn còn ở Dover đấy à?”

Bảo ngẫm nghĩ một lát, rồi quyết định gọi điện kể về Harry cho anh nghe. Vũ im lặng. Cuối cùng anh hỏi khẽ:

- Em thích cậu ấy rồi, phải không?

Bảo ngạc nhiên đến độ suýt đánh rơi điện thoại. Nhưng cô chợt nhận ra, mình đã không nói “không” ngay như lẽ tất nhiên phải thế. Vũ thở dài. Giọng anh vọng lại từ điện thoại nghe xa xăm như vọng đến từ một tinh cầu khác:

- Bảo à, anh đã cầu hôn em...

Những giọt nước mắt khẽ lăn dài trên má Bảo...

trốn chạy

Chiều hôm sau, trên vách đá trắng, Bảo chợt hỏi Harry:

“Anh thích cô ấy?”

Im lặng. Anh ấy cũng không nói “không” ngay lập tức – Bảo thầm nghĩ. Rồi cô bứt một ngọn cỏ bên cạnh. Gió biển ào ạt mang nó đi thật xa...

Bảo kể cho anh về Vũ, về cuộc nói chuyện tối qua. Harry vẫn im lặng, đôi mắt xanh thẳm nhìn xa xăm ra biển.

- Chúng ta mới gặp nhau có ba tuần lễ, sao em lại nghĩ em đã yêu tôi?

Bảo nhún vai:

- Chẳng biết, tự nhiên nó thế, em còn chưa bao giờ nghĩ là em thích anh nữa cơ, cho tới khi anh ấy hỏi và em nhận ra mình không thể trả lời là “Không”...

- Vậy thì cậu ấy đúng là một người đàn ông đích thực, một tên cực tốt và quân tử, loại người như thế sắp tuyệt chủng rồi!

Bảo gật đầu.

- Còn anh, anh thậm chí còn không phải một người bình thường. Ngoài đẹp trai ra, anh không có nhiều tiền, không có công việc ổn định, không thể từ bỏ Dover để tới Việt Nam cùng em. Anh...

Bảo xiết chặt hai bàn tay vào nhau.

“...Ngoài đẹp trai ra...” ư? Đến lúc này mà anh còn đùa được...

Giọng cô từng chữ, từng chữ như tan vào gió biển...

- Mai, em bay tới Praha.

***



Ở đó, nơi vách đá trắng sừng sững đứng trên ngàn con sóng bạc, có một chàng trai đang ôm guitar ngồi hát. Đôi mắt xanh buồn bã hướng về phía đường chân trời xa tít tắp.

"How long will I love you. As long as the stars are above you..."

- Này anh, chỗ đó không được ngồi đâu...

Harry quay đầu lại. Một người con gái tóc đen, nhỏ bé, hai tay khoanh trước ngực đang mỉm cười đứng đó. Xuyên qua chiếc kính râm màu rượu chardonnay, cái nhìn tinh nghịch của cô sáng lên lấp lánh.

- Không phải em đang ở Praha sao?

- Đương nhiên em phải tới đó rồi. Một chàng trai tốt như Vũ, em không thể đá người ta xong còn tham lam lấy luôn chiếc nhẫn kim cương đắt tiền đến vậy được!

Harry tựa người lên cây guitar, khó nhọc đứng lên:

- Nhưng...

- Anh thích cô ấy, đúng không? – Bảo nhìn anh chăm chú, hỏi bằng giọng quả quyết.

- Đúng.

- Còn em? – Cô gỡ kính râm, đối diện với đôi mắt xanh biếc của chàng trai trước mặt.

- Anh yêu em.

Cô mỉm cười:

- So, "How long will you love me?" (Vậy, anh sẽ yêu em bao lâu)

- " ... As long as the stars above you..." (Lâu như những vì sao phía cao trên kia vậy)

Bảo một bước đến cạnh Harry:

- Em cũng chỉ cần có vậy. Vậy là đủ rồi. Nhưng mà, xét cho cùng, tại sao từ đầu tới cuối đều là em chủ động? Hình như anh chưa bao giờ theo đuổi em thì phải?

- Nếu thấy ấm ức, hay là em chạy đi, để anh đuổi theo nhỉ?

Harry bật cười. Bảo cũng bật cười. Bất chợt, như một cơn gió, cô ào ra xa anh:

- Đuổi theo em đi... Mau lên!

Harry hít một hơi thật sâu. Anh nhấc một chân lên. Vụng về. Khó khăn. Chầm chậm nén cơn đau vào lồng ngực, anh khẽ thở ra và bắt đầu bước đi. Nhanh dần. Nhanh dần.

Và cuối cùng, Harry chạy. Không nhanh, nhưng anh đang thật sự chạy.

Chỗ tiếp giáp giữa khung sắt và đùi đau xé, nhưng anh vẫn kiên trì đuổi theo bóng chemise trắng hệt như một cánh bướm xinh đẹp trước mặt.

Chân anh đang đau. Rất đau.

Nhưng anh chợt cảm nhận được tất cả. Tiếng gió bên tai. Mồ hôi chảy trên mặt. Mặt đất cứng dưới chân. Những búp cỏ mềm loạt xoạt...

Trên vách đá trắng Dover, gió biển vi vút thổi như hát tiếp khúc tình ca quen thuộc.

"How long will I love you. As long as the stars are above you..."
  • Tiêu Dao
P/s: Tình đầu luôn là mối tình khiến người ta ghi nhớ nhất, nhưng không phải mối tình đầu nào cũng có thể kết trái đơm hoa. Dũng cảm buông tay mối tình đầu, cất người yêu đầu vào trong tim, và bước tiếp cùng với tình yêu hiện tại cũng là một loại hạnh phúc, mà chỉ những ai can đảm và hiểu rõ trái tim mình mới có thể nhận được, như Vũ, như Bảo, như chàng trai tóc vàng mắt xanh tên Harry đó...

Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.



Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết


Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vnblogviet.com.vn.

yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió

Bảy tháng sau ngày mẹ mất, Thảo vẫn mang theo những giờ cuối cùng trong phòng bệnh. Cô tìm đến Tiệm, gửi lại ánh đèn, tiếng máy, tất cả những gì cô đã nhìn và nghe đêm ấy. Chỉ giữ lại mùi dầu gió và cảm giác bàn tay mẹ trong tay mình. Nhưng khi ký ức đã được cất đi, Thảo nhận ra: có những điều ta quên được bằng trí nhớ, nhưng cơ thể vẫn nhớ.

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì

Ở cuối một con hẻm có một cái tiệm nhận cầm ký ức. Một người mẹ tìm đến, mang theo một phong bì tiền và một tờ phiếu ghi tên con trai mình. Cậu đã bán một thứ đi — và không phải thứ bà nghĩ. Truyện ngắn mở đầu chuỗi "Tiệm Cầm Đồ Ký Ức".

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối

Trước ngày cưới hai hôm, tôi hỏi anh có muốn tổ chức một buổi chia tay cuộc sống độc thân không. Anh không cần suy nghĩ đã đáp ngay: “Không. Anh là người của gia đình” “Ừ, nhưng em thì có!” - Tôi ngồi xuống cạnh anh, cười nói: “Bạn của em anh cũng quen gần hết rồi, đi cùng luôn nhé?”

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2

Ôn lại chuyện cũ dường như đã trở thành chủ đề quen thuộc giữa tôi và anh. Hôm ấy, hai đứa ngồi ở quán ăn vặt đối diện trường - nơi năm xưa chúng tôi thường ghé. Vừa ăn, vừa ríu rít kể hết chuyện này đến chuyện khác. Đang cười nói vui vẻ, anh bỗng trầm giọng: "Suốt mấy năm đại học... anh chẳng có kỷ niệm nào với em cả" Anh khẽ thở dài: "Những sáu năm!"

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1

Một ngày trời trong veo, mây trắng lững lờ, nắng vàng dịu dàng phủ khắp những con phố. Vào một ngày đẹp như thế, tôi ôm một xấp thiệp cưới đến gặp ba đứa bạn thân từ thời cấp III. "Thiệp gì đây?" - Diệu nheo mắt nhìn tôi, vẻ đầy nghi ngờ.

Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ

Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ

Nam và Phương là cặp đôi "oan gia chí chóe" nổi tiếng khắp lớp 12A1, cả hai luôn tìm đủ mọi trò để trêu trọc nhau. Mọi chuyện tưởng chừng chỉ dừng lại ở những trò đùa vô hại, cho đến một chiều thứ Bảy, Nam bất ngờ bị hai ông anh họ của Phương "bắt cóc" ra quán nước chỉ để... giảng bài tích phân! Từ ly nước ngọt đút lót tuổi 18 đến lời hẹn cùng nhau bước vào cổng trường Đại học, những màn cà khịa ngày nào dần biến thành nhịp đập chung ngọt ngào. Liệu cô lớp trưởng lém lỉnh có chịu "duyệt hồ sơ" để chàng trai năm ấy đồng hành cùng mình đi hết cả cuộc đời?

Trạm Cuối

Trạm Cuối

"Trạm cuối" kể về Minh, một phụ xe trẻ chán ngán với những ngày tháng lặp lại trên tuyến xe buýt số 08. Cho đến khi cậu bắt đầu để ý đến một ông lão kỳ lạ, đêm nào cũng lên chuyến cuối, ngồi ở chiếc ghế cuối bên cửa sổ rồi đi bộ một mình sau khi xuống ở trạm cuối. Khi Minh dần biết được lý do đằng sau những chuyến xe ấy, cậu cũng bắt đầu nhìn lại công việc, những người xa lạ mình từng đưa qua và chính cuộc đời đang tưởng như đứng yên của mình. Một câu chuyện về những hành trình tưởng vô nghĩa, những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, và cách một chuyến xe có thể đưa một con người đến một nơi rất khác — nơi mà trước đó họ chưa từng nghĩ mình sẽ đến.”

Dấu son Tháng Tám

Dấu son Tháng Tám

Tháng Tám không chỉ mang theo những cơn gió heo may dịu ngọt của đất trời chuyển mùa, mà còn đánh thức trong tim mỗi người con đất Việt niềm tự hào thiêng liêng về những trang sử hào hùng của dân tộc. Bài thơ "Dấu Son Tháng Tám" là một nén tâm hương kính cẩn tri ân các thế hệ đi trước, những người đã hiến dâng cả thanh xuân và máu xương để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc, đồng thời khắc họa bức tranh mùa thu cách mạng sục sôi khí thế, rực rỡ cờ hoa và trường tồn cùng non sông.

Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào

Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào

Mỗi khi bắt gặp đâu đó hai chữ Cần Thơ hay Đại học Cần Thơ là em lại nhớ tới anh và những ngày tháng hoa mộng ngày nào. Hôm nay, khi được trực tiếp về Cần Thơ, nỗi nhớ trong em lại càng cuộn trào lên, tinh khôi và thanh trong như những kỉ niệm của những tối học tiếng Anh năm nào. Anh vẫn luôn là kí ức trong trẻo, thuần khiết nhất của em trong những năm tháng đã qua của cuộc đời này.

Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?

Bạn đã bao giờ nằm thao thức giữa những đêm khuya, điện thoại vẫn còn sáng màn hình với hàng loạt câu chuyện “thành công” của người khác, và tự hỏi: “Lỡ cả đời này, mình không rực rỡ thì sao?”.

back to top