Bản tình ca cuộc đời
2014-06-12 01:07
Tác giả:
Café Blog - Sẽ không có ai viết hộ bản nhạc cuộc đời cho ai cả. Vì bản thân mỗi người cũng đang phải tự đi tìm bản nhạc cho chính mình.
Cuộc sống này là bản tình ca lãng mạn phải không? Hàng ngày, tôi vẫn viết lên đó những khúc ca cho riêng mình. Nhiều khi muốn buông xuôi tất cả mọi thứ, học hành, sự nghiệp. Nhưng trong bản khúc ca đó còn khắc tên hai chữ “Gia đình”. Vì vậy tôi lại tiếp tục khắc thêm những dòng chữ gọi là “tương lai”.
Cuộc sống này mỗi ngày trôi qua với tôi là một chuyến du lịch trong sâu thẳm tâm hồn. Có những điều tôi chưa làm được và cả những bản tình ca tôi viết còn dang dở. Dù rằng bản tình ca sẽ vẫn còn ở đó, nhưng chậm một phút giây thôi đã không còn thuộc về tôi. Cuộc sống cứ du dương từng nốt nhạc của mình trên chuyến xe du lịch đời người như vậy đấy. Vậy mà tôi sợ mình sẽ bước sai trên chiếc xe ấy, không có đường quay lại, để lại ám ảnh lớn trong cuộc đời. Đúng là vậy có những thứ khi đã bước sai, thì dù chỉ một giây cũng không thể làm lại được. Cũng như khi đánh một bản nhạc, bạn bấm nhầm một nốt thì bản nhạc ấy sẽ bị thay đổi. Bản nhạc cuộc đời tôi, đôi khi sẽ không như ý muốn, nhưng tôi đủ niềm tin là mình viết tiếp được những nốt nhạc tiếp theo.
Tôi rất thích một câu nói: “Bản nhạc hay nhất là bản nhạc mà người nghệ sĩ ấy chơi bằng cả trái tim, tất cả mọi thứ xung quanh như tan biến”. Tôi tin vào sự lựa chọn của mình, sẽ không để ý đến những điều khiến tôi mệt mỏi. Và sẽ chơi bản nhạc này bằng tất cả trái tim và lửa cháy trong tôi. Không biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng tôi sẽ cố gắng sống tốt cho hiện tại và chuẩn bị những điều cho ngày mai. Dù rằng đôi khi thấy thực mệt mỏi, vì mình đã viết sai nốt nhạc. Muốn dừng lại, xem có ai sửa hộ không. Nhưng đó chỉ là sự an ủi sâu thẳm trong tâm hồn, bởi tôi hiểu rằng: Sẽ không có ai viết hộ bản nhạc cuộc đời cho ai cả. Vì bản thân mỗi người cũng đang phải tự đi tìm bản nhạc cho chính mình.

Đôi khi tôi tự hỏi: bản nhạc của cuộc đời tôi được đến bao giờ, liệu có ai cùng tôi lắng nghe không? Hay họ chỉ mới nghe một chút rồi lại đi tìm bản nhạc hoàn hảo hơn? Nếu vậy tôi sẽ cầu cho họ không thể nào tìm được bản nhạc cuộc đời dành riêng cho mình. Suy nghĩ của tôi như vậy là ích kỷ, nhưng đó là điều kìm nén nỗi sợ trong tôi, vì tôi sợ gặp phải một người như vậy. Tôi sợ một chút hy vọng của mình bị dập tắt bởi những người vội lắng nghe, sợ họ bỏ rơi tôi lại một mình giữa những nốt nhạc cô đơn. Tôi sợ lắm! Chính vì vậy tôi không dám đặt niềm tin với bất kỳ ai. Nhiều lúc thấy mệt mỏi lắm, chợt nhận ra sống lý trí quá cũng là một nỗi cô đơn trong tâm hồn.
Tôi đang suy nghĩ không biết sẽ lựa chọn bản tình ca nào cho suốt cuộc đời mình. Thực ra tôi không có sự lựa chọn, vì trêncon đường viết bản tình ca cuộc đời sẽ trải qua muôn vàn thử thách và lúc đó nốt nhạc lúc này tôi viết ra có còn phù hợp nữa không hay lại phải viết ra nốt nhạc khác để phù hợp với bản nhạc hơn. Chẳng có bản nhạc nào là mãi mãi, cũng như cuộc sống này đâu phải giống viên kim cương mãi không thay đổi theo giá trị vĩnh hằng của nó, cuộc sống luôn thay đổi.
Giờ tôi mới hiểu điều đáng sợ nhất trên đời không phải mất đi tình yêu, cũng không phải mất đi người thân bên cạnh mình, mà chính là sự cay nghiệt của thời gian, nó có thể làm thay đổi tất cả mọi thứ, ngay cả chính những thứ mà tôi từng nghĩ đó là những điều tốt đẹp nhất. Cuộc sống là sự biến đổi không ngừng, đến nỗi quá khứ dù có đẹp đẽ đến mấy cũng không cứu vớt được tương lai với đủ thứ màu đang bị trộn lẫn. Vì vậy sẽ chẳng có gì là mãi mãi, theo thời gian tình cảm con người cũng sẽ phai nhạt. Có chăng là chịu từ bỏ hay không mà thôi. Tại sao cứ phải theo đuổi những thứ dường như là vô vọng?Sao không thử bước sang một con đường mới.
Ừ thì cứ như vậy đi, có bản nhạc nào hoàn hảo đâu, khi viết ra sẽ có người khen, kẻ chê. Không biết được bao nhiêu là vừa đủ, bao nhiêu là vừa dư, bao nhiêu là hài lòng, mất mát bao nhiêu để đổi được đầy đủ bấy nhiêu. Có lẽ rồi một ngày không xa nữa thôi, tôi sẽ đi tìm bình yên trên những chặng đường mình đang đi. Và hy vọng một ngày nào đó bản tình ca sẽ mãi là ký ức đẹp trong tôi. Đấy là một bản tình ca cuộc đời lãng mạn mà suốt cuộc đời này tôi phải viết.
• Hà Thị Vân Anh

MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU VỀ CUỘC THI VIẾT "HẠNH PHÚC VẪN ĐỦ CHỖ CHO TA"
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?


