"Bản tin" báo bão
2009-08-10 11:41
Tác giả:
Blog Việt
Sáng ngồi vào bàn làm việc, mở máy tính vào báo mạng, đọc bản tin báo bão: "Bão số 6 suy yếu thành áp thấp nhiệt đới" lại thấy nhớ nhà.
Quê bão mà…
Tôi nhớ, từ khi mình lớn lên năm nào cũng như năm nào, cứ đến cơn bão số 6, số 7 là bắt đầu đổ bộ vào quê mình. Đọc những câu từ trong bản tin báo bão với những ngôn ngữ đặc trưng,
"Theo dự báo của Trung tâm dự báo khí tượng thủy văn Trung ương, lúc 22 giờ tối 6/8, vị trí tâm áp thấp nhiệt đới ở vào khoảng 21,2 độ Vĩ Bắc; 110,2 độ Kinh Đông, cách Móng Cái (Quảng Ninh) 250km về phía Đông. ..." đấy là lúc bố cầm chiếc radio nhỏ, vặn to nhất, cả nhà nín lặng lắng nghe những thông tin tiếp theo.
Những thông tin về vận tốc bão: "Sức gió mạnh nhất vùng gần tâm áp thấp nhiệt đới mạnh cấp 6, cấp 7 (tức là từ 39 đến 61 km một giờ), giật cấp 8."
Những câu từ mà đọc nửa dòng là tôi biết nửa dòng còn lại sẽ nói tiếp những gì. Chỉ nhắm mắt lại, là tôi nghe tiếng radio của bố đang vang lên rành rọt từng câu chữ: "Dự báo trong 24 giờ tới, áp thấp nhiệt đới di chuyển chủ yếu theo hướng Tây Nam, ..."
![]() |
| Những giấc ngủ trong cơn mơ còn thấy áo bố, tóc mẹ ướt vì mưa hắt... - Ảnh minh họa: Asilwe |
Tôi thấy mình như cầm một quyển sách được gấp lại, và nhẩm theo bài học thuộc lòng mỗi buổi sớm. Bất giác tôi mỉm cười, bấy nhiêu con chữ đó, bấy nhiêu thôi - là bản tin nhà tôi chờ đợi được nghe nhất trong những ngày bão. Điện ngắt toàn xã, nếu không ngắt điện thì một cái cây nào đó cũng sẽ đổ ngang đường làm đứt đường dây điện, hoặc nếu không thì bố cũng không mở tivi vì gió giật và cả những tiếng sấm sét nữa.
Cả nhà ngồi trên chiếc giường xung quanh mái dột nước, chờ đợi và lắng nghe chờ hết một bản tin:
“...Bão đã suy yếu thành áp thấp nhiệt đới nhưng chưa thể chủ quan vì hoàn lưu sau bão bao giờ cũng đáng lo ngại, có thể gây mưa lớn... địa phương cần có công tác phòng chống bão cho nhân dân, gia súc và hoa màu ngay khi có diễn biến xấu xảy ra"
Những ngày bão, đọc bài thơ "Mẹ vắng nhà ngày bão" thấy thấm thía:
"Hai chiếc giường ướt một.
Ba bố con nằm chung...
Thương bố con vụng về.
Củi mùn thì lại ướt..."
Thấy nhớ những giấc ngủ trong cơn mơ còn thấy áo bố, tóc mẹ ướt vì mưa hắt, thấy nhớ những bếp củi đưa lên giữa nhà khói tỏa cay mắt, vì dẫu sao nhà vẫn là nơi kiên cố hơn bếp trong những ngày bão mạnh.
![]() |
| Ảnh minh họa: Zoomwafflez |
Bão đến hầu như ai cũng lo lắng, chỉ có bọn con nít như tôi hồi đó là thích, vì nhiều lý do, trong đó lý do đầu tiên là không phải đi học, trường học đóng cửa, học sinh toàn trường được nghỉ. Thứ hai là cả nhà không ai đi chợ hay ra đồng cả, cả nhà quây quần bên bếp củi hoặc ngồi trên giường, việc nấu cơm hàng ngày là của tôi nay có mẹ và chị đảm nhiệm. Thứ 3 là, sau mỗi lần gió giật, ngớt mưa, có thể là giữa chiều, giữa sáng, chúng tôi rủ nhau đi lượm hoa quả từng nhà rụng đầy gốc, bưởi, nhãn, thị, ổi, roi... chẳng ai tiếc, chẳng ai giữ nữa cả, trong khi ngày thường có khi họ còn nói để sáng mai hái đi chợ sáng.
Lại một mùa bão nữa đến, đã 5 mùa bão nay tôi vắng nhà, đọc lại bản tin báo bão mà thấy nhớ những thiên tai "miền Trung" quá. Cơn bão số 6 rồi, một cơn này nữa là quê tôi bắt đầu gồng mình chống chọi với mưa, với gió, với kè đê ngăn nước dâng, với sơ tán dân, với chuẩn bị lương thực. Thương bố mẹ tuổi cao, thương cả đời người, lặng nghe mùa màng trôi theo cơn bão trong từng bản tin báo bão, thương từng đôi mắt nheo nheo nhìn qua khỏang sân rộng dõi theo nước tung bọt trắng xóa ngoài đê.
![]() |
| Ảnh minh họa: tubor |
Chợt thấy lòng lâng lâng, dâng lên một cảm giác, dù không phải là niềm vui, nhưng thấy những khó khăn, vất vả cũng trở nên thân thuộc, thấy lòng mình đôi khi ấm lại khi không dửng dưng nghe một bản tin báo bão.
- Gửi từ Blogger Út: “Sông gặp đê rồi, nhưng cuộc sống của đê lại là 1 mầm non mới nhú...sông rất buồn nhưng sông lại nhìn lại chính bản thân và không ảo não quá.”
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống




