Bài học từ đôi chân
2012-12-11 16:24
Tác giả:
Bài dự thi Cuộc sống vẫn tươi đẹp - Ở sân trường ĐHSP có một bồn cây, xây đủ cao để người ta có thể ngồi lên thay ghế đá. Buổi chiều chán chường nọ, tôi ngồi giữa sân trường Sư Phạm trong khung cảnh chiều tà của một ngày dài đã qua. Một ngày như mọi ngày, đôi khi tôi cảm thấy đơn điệu và chán đến phát rồ. Nắng dần tắt, chỗ ngồi dưới mông đang toả ra hơi nóng hầm hập sau cả ngày trời tích tụ, được cái trời gió nên cũng đỡ oi. Mà ngồi một mình giữa nơi rộng vắng trong cơn gió lồng lộng thường làm người ta suy nghĩ mông lung.
Rồi tôi chợt thấy bạn đi ngang qua. Bạn là ai? Tôi đâu biết. Bạn tên gì? Tôi chưa hỏi. Chỉ biết bạn đi mà phải có gậy chống. Thói đời muôn thuở, hễ thấy lạ thì cứ nhìn thôi. Tôi cũng đưa mắt ếch ra nhìn bạn. Trông bề ngoài thì đôi chân của bạn dường như lành lặn, không bị thương tật gì đặc biệt, tuy nó có hơi còm hơn thân người của bạn. Tay bạn cầm gậy đấy, nhưng dường như bạn không quá cần đến nó. Bạn vẫn có thể đi "bình thường theo cách của mình: Chậm rãi, khoan thai, từ tốn và nhẹ nhàng. Nhìn kĩ lại thì tôi nhận ra hình như vấn đề nằm ở cổ chân của bạn, nó có vẻ yếu ớt nên bạn không thể đi nhanh và mạnh được.
Bạn cứ từ tốn đi từ bãi xe vào trong toà nhà. Nếu như có thể đi đứng bình thường như người khác, chắc chỉ cần 30 giây là đến nơi. Bạn thì không, bạn đi hơn cả phút. Và trong hàng trăm giây đó, tôi vẫn lén đưa mắt dõi theo bạn. Bỗng trong tâm trí tôi dâng lên một niềm xúc động gì đó không rõ. Giữa dòng chảy bất tận ấy, bạn như một cái gì đó thật khác, thật ngoại lệ. Cái cách bạn từ tốn và kiên nhẫn bước đi. Cách đôi mắt bạn nhìn lơ đãng xuống con đường trước mặt làm tôi thấy mình như bắt gặp một hạt vàng trong đống cát vậy. Bàng hoàng và xúc động, trong hàng phút lén nhìn bạn bước đi, tôi bỗng thấy tâm trí mình nhẹ tênh theo từng nhịp bước của bạn. Dòng suy nghĩ hỗn loạn trong tôi phải dừng lại, ngắm nhìn và chiêm nghiệm. Tôi chợt nhận ra vòng quay quá nhanh của cuộc sống khiến tôi nhiều lúc không thể theo kịp. Và sự chậm rãi của bạn như một liều thuốc an thần làm tôi dịu lại, bớt quay cuồng hơn.
Rồi dáng bạn khuất vào trong toà nhà to lớn, tôi quyết định cất bước đi theo. Lúc đó, tôi cố tình đi chậm lại, như cái cách mà bạn đã bước đi, lắng nghe lòng bình yên. Đi được một đoạn ngắn, tôi lại bất ngờ thấy dáng bạn trên cầu thang. Lúc này cây gậy mới phát huy tác dụng của nó. Bước lên bậc thềm, bạn phải dùng sức chống vào gậy để đỡ trọng lượng dồn vào cổ chân khi bước lên. Lại gần hơn, tôi cảm nhận được đôi chân run rẩy của bạn, và đôi tay gồng lên để đỡ lấy thân mình. Lại gần hơn, tôi nghe thấy tiếng thở nặng của bạn mỗi lần leo lên bậc thang mới. Điều này càng làm tôi xúc động hơn nữa.
Tòa nhà lớn vậy tất nhiên sẽ có thang máy. Tôi nghĩ người đi lại khó khăn như bạn hẳn sẽ dùng nó cho bớt nặng nhọc. Và dù có thấy đi nữa hẳn chẳng ai đi bắt bẻ một người tàn tật là làm biếng khi không leo thang bộ hết. Nhưng không, bạn vẫn đi thang bộ. Dù khó cho đôi chân yếu ớt, dù nặng cho đôi tay không lấy gì cường tráng lắm, bạn vẫn cố gắng. Về phần tôi, tôi thẫn thờ đi phía sau bạn, lòng càng cảm phục và thấy xấu hổ cho mình.

Có người từng hỏi tôi: "Có bao giờ bạn nghĩ mình sẽ trở nên tàn tật không?". Tôi đáp "Có". Chẳng ai biết được ngoài kia điều gì nguy hiểm đang chờ mình. Biết đâu đôi chân mà tôi luôn tự hào, một ngày nào đó chỉ còn phân nửa. Biết đâu đôi mắt soi đường, ngày xấu trời nọ bỗng đắm chìm vĩnh viễn vào đêm tối. Biết đâu... Biết đâu... Và tôi chẳng biết nếu khi chẳng may mình phải gắng liền cả đời với chiếc xe lăn, hay khi mình không còn nhìn thấy đường nữa, liệu tôi có đủ nghị lực đế tiếp tục sống, tiếp tục đứng lên sau cơn bi kịch đó? Hoặc không cần phải lâm vào những tình cảnh đó, lắm lúc chỉ gặp tí khó khăn mà tôi đã phát chán mà muốn bỏ lửng.
Lẳng lặng đi đằng sau bạn, tôi nhận ra mình đã không đủ bản lĩnh và kiên trì. Tôi chẳng bằng bạn, người đủ sức mạnh ý chí để leo cầu thang bộ trên đôi chân không lành lặn. Lò dò theo bạn hết 2 tầng lầu, khi bạn bước vào phòng học của mình, còn tôi tiếp tục lên thêm một tầng nữa. Tôi chợt mỉm cười vì ít ra tôi đã và đang may mắn khi có đôi chân bình thường khoẻ mạnh, khi tôi có thể chạy lên cầu thang một cách nhanh chóng, điều mà bạn có lẽ sẽ mãi không làm được. Ừ, tôi đã được rất nhiều, sao cứ nghĩ đến thứ mình không có rồi buồn.
Trong đoạn đường từ lầu 2 lên lầu 3 ấy, tôi đi chậm hơn nữa, cảm nhận rằng đôi chân của mình vẫn đang vững chãi.
Cảm ơn đôi chân của bạn đã cho tôi thêm bài học từ cuộc sống này rằng :"Đừng nghĩ phía trước không có gì, vì phía trước cái gì cũng có, không bước sao tới. Phải bước, cứ bước, đường chưa có thì bước mãi cũng thành đường, đường gập ghềnh gai góc thì cùng níu vai những người xung quanh cùng bước!"
Một lần nữa tôi cảm ơn bạn, tôi tự nhủ "Chúng ta phải vững vàng hơn nữa. Cần phải mỉm cười và bước tới..."
Hãy vững tin bước tiếp nhé, bạn ơi!
- Bài dự thi của bạn Trúc Mai - hoatulip5389@
Blog Việt – Blog Radio trân trọng thông báo và rất mong nhận được sự tham gia nhiệt tình từ quý bạn đọc! Mời bạn click vào đây để gửi bài dự thi "Cuộc sống vẫn tươi đẹp"

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống


