Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ba tôi

2021-09-30 01:25

Tác giả: Tôn Uyển Mễ Bối


blogradio.vn - Mặc dù Ba tôi ít cười nhưng hễ ông ấy cười, đôi môi mỏng thâm xì lại toát lên sự tươi vui rạng rỡ hệt như nụ cười ấy đang toả nắng. Tôi thích nhất khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ có lẽ cả đời này hình ảnh đấy sẽ mãi khắc cốt ghi tâm tôi.

***

Khoảnh khắc tôi buông bàn tay đang nắm lấy tay Ba để bước vào lễ đường, tôi đã không nghĩ rằng vào một ngày nào đó tôi lại thấy nhớ ba nhiều như thế này. Nhất là khoảng thời gian dịch bệnh khó khăn bây giờ, Ba ở cùng mẹ, tôi thì lại ở một nơi xa cùng người chồng; hình ảnh về Ba lại hiện nhiều hơn trong tâm trí tôi.

Trong gia đình, Ba là người ít nói nhất nhà nhưng lại tinh ý mọi hành động cử chỉ, lời nói của những người trong gia đình, đặc biệt là tôi. Nhìn ra ít ai nghĩ Ba đã ngoài 40 tuổi, ông vẫn rất khoẻ và luôn giúp đỡ tất cả mọi người; bất kể là thành viên trong gia đình hay người lạ. Ông ấy có một thân hình cao to, vạm vỡ, lúc nào cũng toát lên sự thanh lịch, tao nhã. Người khác có thể chỉ nhìn thấy khuôn mặt Ba cháy nắng, ngăm ngăm đen, sần sùi vì ông đã vất vả làm việc, “dầm mưa dãi nắng”, “bán mặt cho đất bán lưng cho trời” mà nuôi tôi khôn lớn. Bàn tay Ba tuy thô ráp chai sạn nhưng lại chắc khoẻ vô cùng. Tôi còn nhớ năm đầu tiên khi tôi phụ giúp ông công việc ở cửa hàng, tôi đã bất cẩn làm ngã bộ cửa sắt to lớn tầm hai mét hơn đè trúng mình, Ba đã dùng đôi bàn tay ấy một mình nâng đỡ bộ cửa ấy lên mà không cần ai giúp đỡ. Tuy khi ấy tôi đã 18 tuổi, tôi đã nghĩ Ba là một siêu anh hùng sau khi nhìn thấy hình ảnh ông ấy cứu tôi trong chớp mắt.

Ba tôi là kiểu người có tính cách nửa hướng nội nửa hướng ngoại. Tại sao tôi lại nghĩ về ông ấy như vậy nhỉ? Đã bao lần tôi để ý ông ấy luôn trầm tư, suy nghĩ gì đó rất lâu. Ông nghĩ nhiều hơn là nói và rất ít chia sẽ suy nghĩ, cảm xúc bên trong cho ai đó, kể cả mẹ tôi. Nhưng lạ lùng ở chỗ, Ba tuy nghiêm khắc nhưng lại vô cùng hoà đồng với tất cả mọi người; ông luôn giúp đỡ những ai đang gặp khó khăn một cách thầm lặng và rất khiêm tốn đến nỗi khó có ai là không quý mến ông ấy. Mặc dù Ba tôi ít cười nhưng hễ ông ấy cười, đôi môi mỏng thâm xì lại toát lên sự tươi vui rạng rỡ hệt như nụ cười ấy đang toả nắng. Tôi thích nhất khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ có lẽ cả đời này hình ảnh đấy sẽ mãi khắc cốt ghi tâm tôi.

Tất nhiên là con người chẳng ai hoàn hảo bao giờ và Ba tôi cũng vậy, ông ấy có một điểm trừ mà đến giờ tôi cũng không thích tí nào cả. Năm tôi thi tốt nghiệp cấp ba, khi tôi tưởng chừng bản thân mình như chú chim nhỏ sắp được vỗ cánh bay đến một thế giới mới khám phá thì Ba lại từ tốn bảo tôi hãy lắng nghe thật kỹ những gì ông ấy nói: “Khi con lớn lên, mọi thứ xung quanh có rất nhiều điều mới lạ đi kèm đó là sự thử thách đầy gian nan, khó khăn cũng như gánh nặng trách nhiệm. Nếu lỡ như phút giây nào đó con thấy sợ hãi, hãy nhớ đến Ba. Dù con lựa chọn học tiếp lên đại học hay từ bỏ nó để đi làm kiếm tiền, ba vẫn là người ở phía sau lưng ủng hộ con hết tất cả.” Ông ấy luôn tự cố gánh vác mọi thứ một mình, tự ôm hết tất thảy áp lực, gánh nặng vào trong lòng; ông không để một ai trong gia đình phải lo toan về bất kì vấn đề gì. Đến khi có quá nhiều thứ đặt ở trên vai ông nặng nề đến mức, tôi đã thấy ông ấy ôm lấy khuôn mặt ướt đẫm nước mắt bật khóc một mình trong một góc phòng tăm tối không có lấy một tia sáng.

Từ khoảnh khắc tình cờ ấy, tôi quyết định con đường mà bản thân phải đi. Đó là tôi chọn từ bỏ tiếp tục học lên đại học và sẽ đến cửa hàng phụ giúp công việc cùng Ba, mà đến tận bây giờ tôi vẫn không hối hận một chút nào về quyết định ấy. Tôi cũng muốn được cùng ông ấy sẻ chia về những lo toan, mệt nhọc thường ngày, tôi cũng muốn tự mình trải nghiệm những tháng ngày được làm việc cùng ông ấy, tôi cũng muốn biết cảm xúc của Ba ra sao khi làm trụ cột kinh tế trong gia đình. Mãi đến khi tôi trải nghiệm hết tất thảy những gì mình mong muốn trong suốt ba năm qua, tôi mới biết rằng thì ra Ba đã luôn vất vả, chăm chỉ nỗ lực từng ngày bất kể trời nắng hay trời mưa, trời âm u thoáng mát hay trời nổi giông gió bão tố.

Bao giờ ông ấy cũng giữ nét ôn hoà, nghiêm nghị trên khuôn mặt dù khách hàng có khó tính, cau có, gây khó gây dễ; tôi vẫn chưa thấy ông ấy nổi giận quát mắng đuổi khách hàng hay thậm chí là nặng lời bao giờ cả. Bên cạnh đó Ba rất kiên nhẫn từ tốn khuyên bảo tôi mỗi lúc tôi cộc cằn, nóng tính, bốc đồng với khách hàng bằng những câu thành ngữ tục ngữ của ông bà xưa để lại như: “Chớ thấy sóng mà ngã tay chèo”, “Chịu khó nhẫn nại làm nên cơ hồ”, “Một điều nhịn, chín điều lành”. Nhiệm vụ tiếp theo của tôi là tự đi mà tìm hiểu lấy nghĩa của những câu đó rốt cuộc là như thế nào và khắc ghi nó vào lòng.

Đến tận bây giờ tuy tôi đã lấy chồng và ở nơi xa nhưng chưa một giây một phút nào tôi quên đi những gì Ba đã chỉ bảo tôi từ thuở còn bé đến bây giờ. Tôi vô cùng trân quý và trân trọng mọi khoảng khắc ông ấy ở bên tôi, nhất là khoảng thời gian cả nước đang gồng mình chống dịch; tôi lại thấy nhớ ông ấy nhiều hơn. Tôi hối hận lắm thời còn học cấp 3, tuổi dậy thì nổi loạn làm nhiều lần tôi tranh cãi đối nghịch với Ba; khiến ông buồn phiền lo lắng mà tôi không hề hay biết mình đã làm tổn thương ông ấy nhiều cỡ nào. Bây giờ tôi chỉ mong dịch bệnh mau chóng đi qua một cách bình an để tôi lại được gặp Ba mỗi ngày, để tôi có thể hiểu ông ấy hơn và còn để tôi có thể bù đắp những gì mình đã gây ra như cách tôi tự sửa chữa mọi lỗi lầm của mình trong quá khứ.

Còn bạn thì sao? Liệu bạn sống xa gia đình và người thân, bạn có đang nhớ người cha, người bố, người ba của mình hay không? Còn tôi nhớ ông ấy nhiều lắm!

© Tôn Uyển Mễ Bối - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 552: Kẽ hở của hạnh phúc

Tôn Uyển Mễ Bối

Sống chậm với chính mình để thấy trước mắt có muôn vàn màu sắc!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chẳng nơi đâu ấm bằng Tết nơi đất mẹ

Chẳng nơi đâu ấm bằng Tết nơi đất mẹ

Đã đi qua bao chặng đường đây đó, nếm đủ vị đắng cay ngọt bùi của đoạn trường dâu bể. Tôi chợt nhận ra rằng không đâu có cái Tết mang vị ngọt thanh lòng, ấm nồng như vùng đất mẹ thân thương.

Ban công nhà đối diện

Ban công nhà đối diện

Trong tình yêu không tồn tại khoảng cách, khoảng cách lớn nhất giữa con người là khoảng cách từ trái tim đến trái tim, trong căn ngõ nhỏ, trên ban công của hai nhà đối diện có hai đứa trẻ, số phận đã đưa chúng đến bên cạnh nhau, thời gian đã nhìn chúng lớn lên nhưng tình yêu và sự kiên trì đã đưa đôi trẻ về bên nhau.

Tân Sơn Nhất - Nội Bài và khoảng cách 2000 cây số

Tân Sơn Nhất - Nội Bài và khoảng cách 2000 cây số

Có những ngày mắc kẹt ở đây, tôi băng khoăn và suy nghĩ đủ điều. Nghĩ về chuyện sau này, nghĩ về chuyện tại sao mình ở đó và khi nào sẽ quay về.

Một chuyện tình dang dở, một trái tim vỡ tan

Một chuyện tình dang dở, một trái tim vỡ tan

Em chẳng hiểu vì điều gì mà chúng ta lại chọn xa nhau, hai đôi chân nay đã khác đường đi, em hiểu khi một ai đó bước đến bên đời mình là duyên, còn có ở lại hay không là do phận, chúng ta có duyên không phận nên mất nhau phải không anh?

12 con giáp sẽ 'đại cát đại lợi', tiền vào như nước nếu sở hữu loại cây cảnh này trong năm Nhâm Dần 2022

12 con giáp sẽ 'đại cát đại lợi', tiền vào như nước nếu sở hữu loại cây cảnh này trong năm Nhâm Dần 2022

12 con giáp hãy "khắc cốt ghi tâm" những loại cây cảnh này nếu muốn 2022 "phúc lộc đầy nhà, may mắn đầy vườn" nhé.

Quẳng gánh lo đi

Quẳng gánh lo đi

Quẳng gánh lo đi về với quê hương Về chốn cũ có ông bà cha mẹ Nghe gió thổi vào tâm hồn khe khẽ Chẳng nghĩ suy buông bỏ thứ không cần.

Quê nhà ơi, thương nhớ mãi không nguôi

Quê nhà ơi, thương nhớ mãi không nguôi

Nhớ khu vườn chắc bây giờ mai sắp nở vàng tươi Chợt tiếc nuối vì năm nay mình không được cùng nhặt lá Những ngày xưa, bây giờ nhìn lại lòng sao bồi hồi quá Quê nhà ơi, lòng này thương nhớ mãi không nguôi.

Xuân này con không về

Xuân này con không về

Con cô đơn muốn về với mẹ Nhưng không về vì Covid còn đây Con cầu nguyện xuân năm sau hết dịch Con sẽ về bên mẹ thân yêu.

Tết này con chắc chắn về bên mẹ

Tết này con chắc chắn về bên mẹ

Chúng con chắc chắn về bên mẹ. Dù chỉ là ít ngày thôi, để rồi lại vội vã ra đi mà để lại nỗi hụt hẫng chờ mong cho mẹ. Dù chúng con về cũng chẳng đỡ đần gì được mẹ, mà chỉ để lại cho mẹ nỗi lo toan. Nhưng chúng con vẫn sẽ về, vì chúng con chính là mùa xuân của mẹ. Cuộc sống vô thường, đời người chẳng biết thế nào, mẹ đã già và mùa xuân chỉ còn đếm từng mùa thôi mẹ nhỉ.

Khi cô đơn quá lâu con người ta chẳng cần thêm một ai quan tâm nữa

Khi cô đơn quá lâu con người ta chẳng cần thêm một ai quan tâm nữa

Khi cô đơn quá lâu con người ta chẳng cần thêm một ai quan tâm nữa, họ chỉ muốn vậy một mình đi qua những ngày nắng ấm hay gió rét, một mình tận hưởng cuộc sống không có ai bước vào bên trong, không vì ai mà vui mà buồn.

back to top